Prvních 200 řádků.
Nén và dịch phụ đề anh của: -|-Yezariel-|-
Phụ đề việt được dịch bởi Nekromantik.
Chúc các bác xem vui.
2, 4, 6, 8, 10
12, 14,
16, 18, 20, 22, 24, 26, 28,
30, 32, 34, 36, 38,
40, 42, 44, 46, 48,
50, 2, 4, 6, 8.
Em đi tìm đây.
Em biết thừa các anh ở đâu rồi.
Đừng vào đây. - Nào, nhanh lên.
Tớ không vào trong này đâu. - Cậu sợ à?
Không, nhưng...
Anh mập!
Pablo? Anh đi đâu thế?
Ê! Anh đi đâu vậy?
Em tìm thấy anh rồi, đừng trốn nữa.
Anh có chắc là nhà này không? - Ừ, số 47.
Không phải anh bảo là nhà có vườn sao? - Đừng có lại giở trò.
Mẹ.
Juan.
Anh yêu, chị anh kìa. - Bảo bả là anh sẽ gọi lại sau.
Chị ấy đến đây rồi, đi cả quận trưởng. - Mẹ nó, đã bảo là phải gọi trước rồi mà.
Đến là kiểu gì chị ấy cũng tọc mạch, kể bằng hết với mẹ anh.
Kiểu như ''Nhà này chắc đắt lắm'' và chắc chắn là...
Gia đình anh đấy, đừng có nói quá thế, nhé?
Cứ giả vờ là mình không có ở nhà. - Vâng, vậy đi.
Chị biết bọn mày có nhà rồi. Xe còn để ngoài cửa kia kìa.
Bất ngờ chưa kìa! - Bất ngờ chưa!
Bọn anh vừa từ nhà hàng xóm đi. - Chào anh chị.
Trông đẹp quá. - Cảm ơn.
Chào chị. - Chào em.
Mấy thứ này vẫn còn ở nhà. Chị chắc là bọn em cần nên mang đến.
Chào cưng. Xem ai đến nè. Dì Teresa nè. Lại đây!
Vậy đây là tòa lâu đài à? - À, lâu đài...
Đừng khiêm tốn thế. Đẹp lắm mà.
Đối với một ngôi nhà cũ.
Cổ. - Ừ, thì cổ.
Vấn đề của mấy ngôi nhà cũ như này là cái khoản bảo dưỡng.
Cực kì tốn kém. Em có lo nổi không? - Vâng, tất nhiên ạ.
Bọn em dạo gần đây thu nhập khó khăn lắm ạ.
Có con này, thế chấp tài sản. Đang cố sống hạnh phúc đây.
Đừng có đùa chị mày!
Hai người đã thay đường ống chưa? - Tại sao ạ?
Vì mấy đường ống cũ độc hại lắm, hai người biết chưa nhỉ.
Phải thay nó đi. Đập vỡ hết tường ra rồi...
Là tôi thì sẽ chưa sơn tường vội đâu, trừ khi là thừa hơi.
Bọn em gần phủ giấy dán tường xong ở tầng trên rồi.
Kém. Đáng lẽ phải hỏi anh trước mới phải.
Ống đồng là tốt nhất.
Hiện tại thì người ta đang sản xuất loại ống từ nhôm và loại nhựa không cháy.
Phòng của em bé đâu? - Ở trên tầng ạ.
Phòng cho bé phải có có cửa sổ thông thoáng Chắc các em biết rồi nhỉ?
Marcos, bé nhìn giống y hệt chú Gabriel nó vậy .
Cái mũi y xì đúc.
Lạ nhỉ, nhà em lại bảo nhìn nó giống mẹ em.
Trời ơi, nhìn này, khiếp quá đúng không?
Đừng có mơ mà con trai mình sẽ mang cái đó.
Trông như cho con nhà Adam mặc ấy.
Nhìn nó em lại nhớ đến cái nhọt.
Nhọt á?
Vì anh không có cổ ấy gì? - Không, vì cái mùi của nó.
Vì mùi á? - Đồ đểu, này thì mùi này.
Nghe...
Chúng mình thật hạnh phúc?
Nhưng hơi sờ sợ, anh nhỉ? - Sao lại sợ?
Đôi khi em cảm thấy mọi chuyện quá suôn sẻ cho chúng ta.
Suôn sẻ quá như nào? - Giống như ta không xứng đáng.
Hay do em từng học trường nữ tu nên mới cảm thấy thế.
Không, thật đấy. Ai cũng đều gặp một vài khó khăn nào đó. - Ừ.
Như là cãi vã, sống không hợp nhau.
Hai ta đều yêu nhau, đúng không? - Tất nhiên rồi.
Con mình cũng ngoan ngoãn. - Ừ.
Và mình cũng đã có một ngôi nhà trong mơ. - ừ.
Quá là hoàn hảo.
Thì? Thế thì có vấn đề gì?
Như vậy không công bằng.
Thì bảo chúa trừng phạt chúng ta đi.
Đừng có nói thế! - Là em than phiền mà.
Xin lỗi.
Lỗi á?
Rồi? - Tất nhiên rồi, đồ ngốc.
Rồi sao? - Ừ, tất nhiên rồi.
Anh còn nhớ mấy món quà trước không?
Ừ. - Giờ lại một đống này nữa.
Hết lần này đến lần khác. - Biết sao được.
Còn cái này?
Đây là thiết bị gián điệp à?
Cái đếch gì thế nhỉ? - Là bộ đàm cho bé.
Để làm gì? - Để theo dõi bé từ xa, đỡ mất công đến tận nơi.
Chà, được đấy.
Vậy là anh đỡ phải dậy năm phút một lần rồi. - Không biết có được không?
1, 2, 3. Em nghe thấy anh không?
Kênh A. Kênh B. - Rồi, nghe thấy rồi.
Ngủ ngon nhé.
Được mà, đúng không?
Tất nhiên rồi. Đi ngủ thôi. Thằng bé lại sắp dậy rồi. Anh dùng máy đi.
Ừ, lại đây, dùng nào.
Không, em mệt lắm.
Anh xin lỗi.
Em nói đúng, nếu mệt thì thôi vậy.
Không sao. - Anh ngủ ngon.
Em ngủ ngon.
Anh không quan trọng chuyện tình dục đâu, em biết đấy.
Đối với anh chỉ cần ánh mắt em nhìn anh, được vuốt ve, chiều chuộng... mới là điều quan trọng.
Em có nghĩ anh là thằng chỉ toàn nghĩ về chuyện ''ấy'' không?
Anh chính là thằng đó đây. Chịch nào...
Tiếng gì thế?
Anh nghe thấy không?
Cái gì? - Thằng bé đang cười.
Nó cười thì càng thích chứ sao.
Cười còn hơn khóc. Hay là cười thì có vấn đề à?
Em nghe thấy có ai đó.
Gì chứ? Làm sao mà có ai được? Đừng làm anh sợ chứ.
Có ai đó mà, em nghe thấy tiếng thở.
Vớ vẩn.
Là tiếng nhiễu. - Không phải. - Tiếng của máy thôi.
Đi theo ta, đi theo ta! - Cái địt.
Ta làm gì giờ?
Đi. Anh sẽ đi xem phòng thằng bé.
Juan!
Juan!
Không sao, không sao đâu con.
Còn cái này? Cái này là của bố.
Ngoan lắm. Miếng cuối nào, miếng cuối nào, miếng cuối. Đúng rồi. Giỏi lắm.
Xem ai vui không kìa.
Phải rồi, vì nó được ngủ ngon so với bố nó mà... Rồi. Nào.
Tiếng đó nghe như thật vậy.
Không, là thật đấy. Anh cũng nghe thấy mà.
Chắc là là do cái máy. - Đừng đùa nữa.
Ta đều biết đó là tiếng người nói mà.
Cái đệch.
Chính nó rồi, chính nó trên giường thằng bé tối qua.
Đây á? Không. Không phải do nó. Anh không nghĩ vậy.
Mặc dù thằng bé ngủ không ngon lắm.
Kết quả của việc nhận đống quà đó đấy mà.
Như mấy cái bộ áo ngủ, toàn hàng sê cừn hen.
Em chẳng bao giờ được mua theo ý mình, toàn là do chị anh mua tặng.
Thôi đi. Em lại định đổ lỗi cho chị ấy vì chúng ta nghe thấy tiếng động lạ hả?
Sao cũng được, nhưng đừng có hét vào mặt em.
Em không thích mấy bộ đồ ngủ ấy gì? Thì vứt đi, như cái này này.
Anh làm cái gì thế? - Hết cả sợ.
Anh sắp muộn rồi đấy, nó đang buồn đây này.
Nó buồn, lỗi của anh à.
Chắc thế đấy.
Được, quá đủ rồi!
Anh xin lỗi. Anh ghét phải đập cửa lắm.
Em cũng xin lỗi. Do em căng thẳng quá. - Anh hiểu mà. Con cái rồi nhà cửa.
Anh xin lỗi.
Anh có về tắm cho bé không?
Bẩn thì không thể không tắm được. Phải không con?
Xem nào. Lí do hôm nay là gì đây?
Tôi đến muộn, do đêm qua thật... kinh khủng.
Tôi cũng thế đây. Khi mà đang ngủ quay người lại là thấy ngay bà vợ nằm bên cạnh.
Kinh khủng lắm, hôm nào cũng thế, có đêm nào tôi ngủ được đâu.
Tôi nghiêm túc đấy. Hôm qua là đêm đâu tiên ở nhà mới. - Thì sao?
Ông không tin nổi đâu.
Chỉ là... hình như ngôi nhà đó bị ma ám.
Đừng trêu tôi, được không?
Cậu ngủ quên, được. Nhưng đừng có lôi ma vào đây.
Con mẹ nó. Tôi quý cậu thật đấy, nhưng cứ thế này là tôi phải sa thải cậu đó.
Tôi quý cậu lắm. - Đừng ghẹo tôi, tôi nghiêm túc thật mà.
Vợ chồng tôi nghe có tiếng nói lạ qua cái bộ đàm cho bé. Tôi sợ hết cả hồn đấy.
Tiếng động lạ? - Chính xác.
Tiếng như nào? - Tôi không biết.
Xem nào, cậu có nghiêm túc về chuyện này không đấy?
Tôi hơi cóng rồi đâyr. - Tôi hoàn toàn nghiêm túc.
Tiếng đó giống như của con người, với âm tiết rất lạ, tôi chịu.
Không sao giải thích được.
Cậu có ghi âm lại không? - Ghi thế nào được? Tôi đang ngủ mà.
Gọi cho Domingo. - Gì nữa đây?
Chuyện hài đấy. - Không, đừng gọi Domingo.
Sao, anh ta là chuyên gia mà. Anh ta am hiểu mấy cái như này lắm.
Trên trang nhất? Cách mà Quái vật của Aragon...
hay cách người ngoài hành tinh hiếp phụ nữ, thôi khỏi.
Khoan. Chuyện ma về chiếc bộ đàm em bé được đấy. - Biết thế tôi chẳng kể với ông.
Tôi giúp được gì cho anh không? - Vâng.
À, tôi đang tìm...
cái máy để nghe được bé nói.
Bộ đàm của em bé ạ? - Vâng, đúng rồi, là bộ đàm em bé.
Nhưng mẫu mới nhất nhé, mẫu cũ nhiều tiếng ồn lắm. - Vâng.
Mấy cái mẫu mới này được nâng cấp tiện lợi hơn.
Tiện hơn? - Anh sẽ chỉ nghe được tiếng khóc của bé.
Vâng. - Ành dùng cái này thì chắc sẽ không có vấn đề gì.
À không. Tôi không mua cho mình.
Mấy anh bạn nhà có con nên...
căng thẳng đầu óc lắm, tã lót rồi ỉa đái, cho bú bình... Sợ khiếp đi được.
Có con chắc chắn là khổ lắm. - Tất nhiên rồi.
Cái này bao tiền?
Rẻ thôi. Nhưng nếu anh muốn các bạn mình đêm được ngon giấc ,
thì tôi có cái này tốt hơn. - À há?
TV à? - Không, màn hình với cả máy quay hồng ngoại.
À há. - Anh có thể nhìn và nghe thấy bé.
Các bạn tôi sẽ thích nó đây. Tôi mua
Tôi gói lại làm quà nhé? - Không, cảm ơn.
Dù, à, dĩ nhiên rồi, phải gói lại chứ, là quà mà, xin lỗi.
Gì đây? - Đời mới nhất, quan sát được bé.
Có đèn nó ngủ được không? - Đèn gì. Máy quay được trong tối mà.
Nhìn này, cái cô, à...
No comments yet. Be the first to leave one.