Prvních 200 řádků.
(Xin hãy để Baek Kyung thích tôi. Tôi muốn sống tiếp)
Eun Dan Oh.
Vừa khéo một nửa.
Xem ra hai ta là số mệnh an bài rồi.
Đã xong rồi thì tránh ra trước đi.
Để tớ thử xem tớ và Baek Kyung có phải là số mệnh an bài không?
Bẻ gãy giúp tớ.
Cậu tự bẻ đi.
Không biết bản thân sẽ chết lúc nào, ở đâu.
Lại để thời gian còn lại quý giá của mình,
khiến Baek Kyung làm tổn thương.
Cậu ta sao vậy?
Tất nhiên là giả vờ đáng thương rồi.
Muốn như vậy gây sự chú ý của Baek Kyung.
Dan Oh, còn muốn giả vờ đáng thương nữa đấy.
Cậu trực tiếp khiến chuông báo của máy đo kêu lên đi.
Bíp...
Baek Kyung.
Dan Oh, cậu vẫn khoẻ đấy chứ?
Phải làm rõ là,
mình không phải khóc vì tên đó.
Kỳ vọng thì đã làm sao?
Tất cả đều không thể thay đổi, mình là khóc vì buồn.
Tim không tốt thì nên ở trong bệnh viện.
Này, Eun Dan Oh, cậu điên rồi sao?
Người điên là Baek Kyung cậu đó.
Cậu cũng đi bẻ đá nhân duyên đấy à?
Ai bảo cậu mặc đẹp như thế chứ?
Baek Kyung nhìn thấy nhất định cực kỳ vui đó.
Đá nhân duyên, Baek Kyung.
Sau này đừng nhắc đến Baek Kyung trước mặt tớ.
Cho nên,
tôi mới ghét cậu.
Này, Eun Dan Oh.
Cậu chạy đi đâu vậy? Tôi tìm cậu rất lâu đấy.
Trời ơi!
Cho nên cậu mới khiến người ta ghét đấy.
Dáng vẻ cậu nói chuyện với người bệnh thật khác thường.
Kích thích quá, vỗ tay.
Tớ ghét tác giả,
càng ghét người làm tổn thương tớ là Baek Kyung.
Đúng thật là, có người đang nói về tớ sao?
Chắc là rất nhiều, cậu bẻ bao nhiêu đá nhân duyên vậy?
Rất nhiều.
Lúc cậu bẻ gẫy đá,
có biết ý nghĩa của việc đó không?
Các cậu cũng tin loại mê tín đó sao?
Chuẩn bị một chút, phải ra ngoài rồi.
Tớ không tham gia hoạt động buổi tối.
Tại sao chứ?
Vì tin đồn của đá nhân duyên,
để trốn những bạn gái đó, đã đủ mệt lắm rồi.
Hoạt động đi đêm theo đôi, cảm giác rất vui mà.
Hoạt động đi đêm theo đôi sao?
Lưng của cậu...
Đây là gì vậy?
Đây là vết tay của con gái.
Ai bảo cậu ngày thường làm nhiều việc muốn bị đánh như vậy.
Tớ có cảm giác mãnh liệt biết được đây là dấu tay của ai.
Có một người con gái, chỉ cần nhìn thấy lưng của con trai,
thì sẽ không thể khống chế bản thân mình.
Từ lúc bắt đầu đã xem.
Còn xem nữa, là có thể học thuộc bản đồ đấy.
Ừ, tớ cũng đang có ý đó đấy.
Tại sao chứ?
Bởi vì tớ dự định lạc đường.
Dan Oh, cậu có biết tại sao trại hè của trường chúng ta,
gọi là trại hè của tình yêu không?
Trại hè của tình yêu sao?
Không có hứng thú biết.
Trăm phát trăm trúng.
Đều là nảy sinh tình cảm trong hoạt động đi đêm đấy.
Cho dù biết đường cũng phải nói là không biết.
Sao cậu còn học thuộc bản đồ chứ?
Cậu chỉ cần ngoan ngoãn đi theo Baek Kyung là được.
Đường núi càng tối, tình yêu sẽ càng sáng.
Nam Ju, tớ sợ lắm.
Cậu số mấy? Số mấy? Số mấy?
Thế có được không chứ.
Thầy ơi, sao có thể trộn tất cả học sinh của các cấp lại cùng nhau chứ?
Mọi người đều muốn cùng nhóm với Nam Ju.
Thầy còn có thể làm sao được chứ?
Sae Mi, nếu như thật sự có duyên, cho dù nhắm mắt cũng rút,
trúng cùng đôi với Nam Ju.
Đúng vậy, tớ lại thấy cùng đôi với bạn nữ lớp khác rất tốt.
Ồn ào chết đi được.
Tớ muốn rút được.
Sợ chết đi được.
Không phải cậu ấy.
Vẻ mặt này xấu quá, chụp giúp các cậu, 1 2 3.
Đáng ghét!
Đau quá!
Cho dù xấu, chụp ảnh vẫn đẹp.
Có muốn xem của chúng ta không?
Được thôi.
- 1 2 3. - 1 2 3.
Đến khi nào vậy?
Cậu không phải nói rất mệt sao?
Quả thật rất mệt.
Mặc dù mệt,
nhưng tớ có lý do muốn tham gia.
Mặc dù tỉ lệ muốn rút được đôi mà mình muốn không cao,
nhưng có thể nâng cao khả năng rút cùng số...
Đi thôi, Yeo Ju Da.
Nhân vật mà tác giả sắp đặt sẵn.
Ôi chao, mặc dù tớ cũng không biết phải làm sao,
nhưng Lee Do Hwa, cậu cũng thật đáng thương.
Thân làm nhân vật phụ, thì nên để bọn họ ghép đôi thành công.
Tự mình lại âm thầm rút lui.
Đây cũng không có gì cả, mau kết thúc đi.
Tớ là số 1.
Làm gì mà như thế?
Baek Kyung,
tớ là số 3, cậu là số mấy? Lẽ nào...
Baek Kyung, cậu rút được số mấy?
Cậu mà rút phải số 27 thì tốt rồi.
Hai số này đều không phải.
Xin lỗi các bạn.
Cậu đang làm gì thế?
Này, đứng lên, mau đi thôi.
Các cậu muốn đi đâu?
Cậu muốn đi đâu?
Cậu là số 10 đúng không?
Nếu là như vậy, cảnh cũng sẽ không kết thúc trước.
Chỉ là tớ có chút nóng vội.
Này.
Nhìn thấy rồi chứ?
Xin lỗi, tớ dẫn cậu ta đi nhé.
Mau đứng lên, mau lên.
Tại sao lại thế?
- Baek Kyung, không được. - Cậu không được đi, không được.
Đáng ghét!
Ối chao, đúng thật là.
Cậu từng đến đây sao?
Sao có thể từng đến chứ? Tớ cũng đến lần đầu.
Nhưng cậu hình như rất quen thuộc nơi này.
Đúng thế, nhờ phúc của ai đó,
tớ đến bữa tối cũng chưa ăn, luôn học thuộc bản đồ.
Nhờ phúc ai vậy?
Ối chao, đúng thật là.
Có thể đi chậm chút không?
Cho nên,
tôi mới ghét cậu.
Cho nên, tôi mới ghét cậu.
Tên xấu xa.
Ôi chao, Baek Kyung đúng thật là...
Đáng ghét, âm thầm cũng có giới hạn thôi chứ.
Chắc là ở đây...
Đây cũng là một loại năng lực.
Mỗi lần lúc muốn ngã đều vồ qua đây.
Không phải đâu.
Xem ra phải phụ trách đến cùng rồi.
Gì cơ?
Tớ bảo cậu đi theo cho tốt.
Đường về ký túc ở...
Mình không nhớ nữa, rốt cuộc ở đâu chứ?
Đúng thật là.
Vừa rồi hình như nhìn thấy những cái cây này rồi.
Ngày thường rất dễ qua.
Lần này sao lại khó khăn vậy?
Có chuyện gì thế? Hết pin rồi sao?
Chờ chút, điện thoại của mình, điện thoại...
Điện thoại... không ở đây.
Có thể đi chậm chút không?
Số điện thoại bạn gọi tạm thời không liên lạc được...
Về rồi à?
Cậu ở đây làm gì thế?
Quà tặng cậu.
Khống chế tốt tính khí của cậu.
Tim của cậu ấy vốn dĩ không tốt.
Cậu bảo tôi đeo nó trên người sao?
Chết tiệt!
Mình có lập trường dạy bảo người khác không?
Thế nào cũng không được.
Biển đông và núi Trường Bạch, khô cạn lại héo mòn.
Eun Dan Oh, đừng sợ...
Eun Dan Oh, đừng sợ, đừng sợ.
Eun Dan Oh, tỉnh táo lên, tập trung tinh thần.
Đáng ghét, tác giả đúng thật là...
Không, tác giả, tôi cầu xin anh đấy.
Tôi thật sự rất sợ.
Xin hãy nhanh chóng đưa tôi về nhà, tôi thật sự rất sợ.
Tiếng gì vậy?
Tiếng gì vậy? Tiếng gì vậy?
Đừng qua đây, đừng qua đây.
Tôi không có tiền.
Tôi thật sự không có gì cả, cứu tôi với.
Số 10...10...13?
Tớ sợ lắm, chờ tớ đi cùng.
Hòa bình mà tôi hi vọng...đây là gì?
Tớ rất sợ.
Cái đó...
Rất xin lỗi, có thể mở cái này giúp tớ không?
Được.
Tớ rất sợ, xin cậu đấy.
Này, sợ chết đi được.
Xin lỗi.
Cậu...
Thì ra cậu biết nói?
Ừ.
No comments yet. Be the first to leave one.