Specials

Informace o verzi

TheStoryOfMingLan 2018 China Ep52 vie
Komentář od tavanthuc_a11
[Sub cho bản 4K

Tagy

other
Zveřejněno: 2019-01-28
Stažení: 50
Pro sluchově postižené: No

Náhled titulků v jazyce Vietnamese

Prvních 200 řádků.

Lão thái thái ăn thêm chút nữa đi.

Thôi vậy.

Lão thái thái vẫn nhớ mong Minh cô nương.

Nó chỉ là một đứa bé.

Vốn mong nó, bình yên an ổn

gả cho một nhà bậc trung,

để được an nhàn hòa thuận.

Mà lại cứ rơi vào Cố gia,

một nơi lắm chuyện thế này.

Thật là...

Lão thái thái, lục cô nương ở sảnh trước

cãi nhau với chủ quân rồi.

- Gì cơ? - Tứ cô nương cứ muốn

đưa bài vị Lâm tiểu nương vào Ngọc Thanh Quan,

lục cô nương không chịu, nên chủ quân mắng lục cô nương.

Đi xem xem.

Nhanh đi, nhanh đi.

Lão thái thái bình tĩnh đã,

cô nương điềm tĩnh ung dung, có thể nhẫn nhịn chịu đựng,

suy nghĩ trước sau,

tuyệt đối không đến nỗi vì chuyện nhỏ nhặt này,

mà xung đột với chủ quân.

Bà không biết nó,

nha đầu này cái gì cũng tốt,

vừa không gây chuyện, cũng không sợ chuyện,

nhưng chỉ cần nhắc đến Lâm Cầm Sương,

là nó muốn ăn thịt người đấy, nhanh đi.

Tứ tỷ tỷ, nếu tỷ yên phận sống qua ngày,

không đem danh tiếng tiểu nương ra trước mặt phụ thân

giả vờ yếu đuối, chịu ấm ức,

thì chúng ta vốn dĩ có thể hòa thuận,

nhưng tỷ cứ muốn xé rách bức màn này,

chặn miệng ta, khiến ta khó chịu,

thì đừng trách ta làm tỷ mất mặt.

Lý nào lại thế.

Đừng tưởng con trèo cao, trượng phu làm quan trong triều,

thì có thể mặc sức mà lên giọng.

Đúng vậy.

Cha, ngày đó con làm pháp sự cho tiểu nương con,

chỉ xin người đến nơi làm pháp sự xem một chút,

người chê phiền toái không chịu đi.

Tiểu nương con vì sao thai lớn khó sinh mà chết,

vì sao lang trung khám cho người đi rồi không về nữa.

Lâm Cầm Sương gửi một loạt đồ bổ đến chỗ tiểu nương

rốt cuộc là có ý đồ gì người có từng nghĩ đến không?

Con im đi!

Con thế này là muốn làm gì,

con lật lại chuyện trong quá khứ để làm gì?

Con đang chất vấn phụ thân con sao.

Là người ép con.

Lâm Cầm Sương dung túng con gái vụng trộm,

nên mới có mối hôn sự này.

Lúc đó người hận đến nghiến răng nghiến lợi,

nhưng giờ chưa được bao lâu,

đã quên cả rồi sao?

Muội nói lung tung gì thế?

Không có chuyện đó.

Sao lại không...

Lục cô nương, cô phải cẩn trọng lời nói chứ.

Con tưởng rằng giờ có nhà chồng,

thì người làm phụ thân ta đây không dám dạy dỗ con nữa sao.

Hôm nay ta phải dạy dỗ con cho tử tế...

Nhạc phụ đại nhân.

Nương tử, ta đến đón nàng về nhà,

nhưng hình như ta đến không đúng lúc,

lại dường như là đúng lúc.

Đúng lúc đấy.

Lục cô gia, con ăn cơm chưa.

Hay là ngồi xuống ăn bữa cơm nhà trước.

Tướng công,

cơm chẳng cách nào ăn được nữa,

chúng ta về đi.

Tiểu nương của tứ di tỷ hại chết mạng người,

ta thấy không tiện xuất hiện ở Ngọc Thanh Quan,

càng không thích hợp xuất hiện

trong gia phả Thịnh gia.

Ngài chạy đến nói lung tung gì thế?

Thế, thế sao được...

dù gì nàng ta cũng sinh con trai

cho Thịnh gia ta, sao mà có thể...

Nhạc phụ đại nhân.

Nương tử nhà con vì danh tiếng của Thịnh gia

vì công danh của ca ca, danh dự của tỷ tỷ nàng ấy

mãi luôn nhẫn nhịn.

Làm người mà, ta thương người khác,

thì người khác cũng thương ta,

đã thế nhưng các người lại,

lấy lòng lương thiện của nàng ấy để uy hiếp nàng ấy,

thế thì không hợp lắm nhỉ.

Hơn nữa,

Trường Phong huynh đệ sau này cũng phải thi khoa cử.

Nếu cậu ấy có một mẫu thân là tội phạm giết người,

e là truyền ra ngoài không hay cho lắm.

Hai phu phụ các người

nói phải là phải sao.

Im lặng đi.

Đi thôi.

Không vào nữa sao?

Có người bảo vệ nó rồi,

ta vào làm gì chứ.

Ta đã lo liệu được việc này của Thịnh gia rồi.

Nó đương nhiên việc gì cũng tốt.

Nào, thử đi.

Đây là bánh sữa của Thu Đường.

Món mới đó.

Tiểu Đào và Đan Quất đều thích ăn.

Thiếp để lại cho họ.

Nàng đó,

trước giờ ổn định, vững vàng.

Ta trước giờ chưa từng thấy nàng như ngày hôm nay.

Bây giờ mới cảm thấy bị lừa hả?

Ta thích vẻ dịu dàng của nàng.

Nàng độc đoán và dữ dằn như vậy,

ta cũng thích.

Không đúng, ta còn thích hơn.

Bây giờ nghĩ lại,

nàng trước đây ổn định,

là bởi vì trong lòng nàng vốn không để tâm tới.

Nhưng tình yêu thương của nàng với mẫu thân

là sâu sắc nhất.

Ta nghe thấy những lời nàng nói vì mẫu thân mình,

nhìn thấy những việc nàng làm vì mẫu thân.

Tự ta nghĩ,

ta đã không còn cơ hội,

làm bất kỳ việc gì cho mẫu thân ta nữa rồi.

Chàng đã vì người làm chuyện người muốn làm nhất.

Cũng đúng.

Ta đã giành lại được cáo mệnh cho người.

Không.

Chàng có thể bình an trưởng thành,

chính là điều người muốn làm nhất.

Nàng nói đúng.

Thật ra những điều ngoại tổ phụ của ta từng mong

chỉ là sự bình an của mẫu thân ta.

Còn điều mẫu thân ta mong

cũng chính là ta được bình an trưởng thành.

Trước khi tiểu nương thiếp chết,

ép thiếp tới chỗ lão thái thái,

cũng có tâm nguyện y như vậy.

Nhiều năm rồi, thiếp luôn cẩn trọng lời nói,

cũng là để tâm nguyện của người được hoàn thành.

Còn nhớ hôm đó,

nàng chạy trên phố lớn của thành Dương Châu,

nói với ta mẫu thân nàng sắp không ổn rồi,

ta thấy tay và mặt nàng đầy máu,

ta liền nghĩ tới,

mẫu thân của ta cũng vì sinh con

mà mất đi tính mạng.

Lúc đó ta thấy nàng,

cũng tự thấy được bản thân mình.

Cho nên chàng đưa thiếp tới y quán,

thay thiếp tìm lang trung.

Còn giúp thiếp giữ Lâm Cầm Sương.

Trong lòng thiếp vô cùng cảm kích chàng.

Trước đây nàng luôn gọi thẳng là a nương.

Sao bây giờ lại gọi là tiểu nương?

Người không cho ta gọi là a nương.

Nói là danh phận làm lẽ.

Nhưng trong lòng thiếp,

người chính là mẫu thân thiếp.

Trước khi người mất,

ép thiếp thay đổi cách xưng hô.

Nói chỉ có như vậy

thiếp mới có thể sống tiếp ở Thịnh gia.

Đưa linh vị của nhạc mẫu

tới chính điện Ngọc Thanh Quan đi.

Chàng gọi người là nhạc mẫu?

Người là mẫu thân tôn quý của nàng.

Đương nhiên ta nên gọi người là nhạc mẫu rồi.

Sau này đừng sợ gì cả.

Muốn gọi là a nương thì cứ gọi.

Nay lục muội muội đã leo lên được nhà Cố Hầu,

lại có cáo mệnh,

nên ra uy bá đạo như vậy.

Thiếp cầu xin muội ấy vậy mà muội ấy không chịu.

Cũng tội nghiệp cho tiểu nương thiếp.

Đến cả bài vị cũng…

Ăn cơm đi.

Thương cho tướng công vừa rồi chưa ăn được mấy miếng,

tướng công ăn nhiều một chút.

Tướng công cũng đừng giận.

Cố Hầu đó giờ là người được trọng dụng.

Tất nhiên quen diễu võ ra uy rồi.

Giờ chúng ta cũng đành nuốt cục tức này lại thôi.

Làm quan ắt cũng có sớm muộn.

Tướng công chỉ cần cố thêm một chút,

sau này ghi danh bảng vàng,

văn quan thanh lưu,

rốt cuộc vẫn lợi hại hơn Cố Đình Diệp đó.

Đến lúc đó sẽ báo thù được nỗi tức này.

Nàng im miệng cho ta.

Ta hỏi nàng,

nàng và ta gặp nhau ở Ngọc Thanh Quan,

là tình cờ như nàng nói,

hay là nàng lên kế hoạch tới đó?

Dĩ nhiên là do ông trời sắp đặt,

nhân duyên từ kiếp trước rồi.

Nàng nghĩ thật kỹ rồi hãy nói ta biết.

Quả thật là tình cờ gặp nhau.

Từ khi gặp chàng ở hồ Kim Minh,

More Vietnamese subtitles for The Story of Ming Lan

Komentáře

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left