Prvních 200 řádků.
NGÀY XỬA NGÀY XƯA
Có một khu rừng ma thuật với tất cả các nhân vật cổ tích mà ta biết
Có một khu rừng ma thuật với tất cả các nhân vật cổ tích mà ta biết Hay ta tưởng là biết.
Một ngày họ thấy chính mình bị mắc kẹt trong cái nơi mà tất cả những hạnh phúc mãi mãi đều bị đánh cắp.
Một ngày họ thấy chính mình bị mắc kẹt trong cái nơi mà tất cả những hạnh phúc mãi mãi đều bị đánh cắp. Thế giới của chúng ta.
Và đây là cách mà nó xảy ra...
Anh đến trễ quá rồi.
Không
không!
Mở nó ra.
Tôi rất tiếc. Cô ấy đi rồi.
Ít nhất hãy để ta nói câu tạm biệt.
Chàng.
Chàng đã tìm thấy thiếp
Nàng đã bao giờ nghi ngờ ta chưa?
Thực ra...
Cái quan tài thủy tinh này khiến thiếp hơi bối rối.
- Nàng sẽ không bao giờ phải lo lắng Ta sẽ luôn luôn tìm thấy nàng
Chàng hứa chứ?
Ta hứa.
Và con, Bạch Tuyết
Có nhận người đàn ông này làm chồng
Và nguyện thương yêu anh ấy vĩnh viễn?
Con hứa.
Vậy ta tuyên bố, hai con giờ là vợ chồng.
Này.
Mm?
Xin lỗi vì đến muộn.
Mụ hoàng hậu kìa. Chạy mau!
Bà ta không còn là hoàng hậu nữa.
Bà ta chỉ là một mụ phù thủy độc ác không hơn.
- Không, không, không. Đừng để bị kéo xuống ngang hàng với bà ta. Điều đó không cần thiết
Bà đang tự lãng phí thời gian đó.
Bà đã thua rồi,
Và ta sẽ không cho phép bà phá hôn lễ này đâu.
Ồ, ta đâu có đến đây để phá cái gì đâu.
Ngược lại là đằng khác, cưng à
Ta đến đây với một món quà
Chúng ta chẳng cần gì từ bà cả.
Nhưng ngươi sẽ vẫn có nó.
Quà của ta cho ngươi...
Là cái hạnh phúc này, ngày hạnh phúc,
Ngày mai công việc thực sực của ta mới bắt đầu.
Ngươi đã có lời thề của mình.
Và giờ tới phiên ta.
Sớm thôi, tất cả những thứ mà ngươi yêu
Mọi thứ, tất cả những gì ngươi yêu thương
Sẽ bị lấy đi khỏi ngươi mãi mãi,
Và tất cả sự thống khổ của ngươi.
Sẽ làm vẻ vang chiến thắng của ta
Ta sẽ hủy diệt hạnh phúc của ngươi,
cho dù đó là điều cuối cùng mà ta có thể làm.
Này!
Cuốn sách hay hả?
Này ạ? Nó không chỉ là một cuốn sách đâu
Ồ.
Nhà ga Nam Boston.
Cám ơn bạn đã đi chuyến xe của chúng tôi.
Tôi không rõ...
Đợi tí.
Ờ, chú lấy thẻ tín dụng chứ?
Tới đâu, sếp?
Emma?
Ryan?
Anh trông nhẹ lòng thế.
Ừ thì in-tơ-nét mà.
Mấy bức hình thường...
Lừa tình, trá hình,
Chôm từ ca-ta-lô của Victoria's Secret.
- Đúng thế - Vậy...
- Vậy...Ừm, nói tôi nghe điều gì đó về cô đi, Emma.
Ồ, ờ thì...
Hôm nay là sinh nhật tôi.
Và cô lại ở đây với tôi?
Thế bạn cô thì sao?
Tuýp người cô đơn mà.
Và...cô cũng không thích gia đình mình?
Đâu có để mà thích.
Ồ, coi nào. Ai cũng có gia đình mà.
Về mặt kỹ thuật, vâng,
Nhưng đâu phải mọi người đều biết họ là ai.
Anh chuẩn bị dông chưa?
Ô, làm gì có.
Cô, Emma, cho đến giờ,
Là người thiếu bạn, mồ côi hấp dẫn nhất mà tôi từng gặp..
Được rồi, tới anh.
Ấy khoan. Để tôi đoán nhé.
Ừm, anh thì đẹp zai, quyến rũ...
Tiếp nào.
Là người mà...
Ngăn tôi lại nếu mà đoán sai nhé...
Biển thủ tiền lương của nhân viên,
Đã bị bắt, rồi trốn khỏi thị trấn
Trước khi họ có thể quẳng cái mông anh vào trại giam.
Sao?
- Và phần tồi nhất của tất cả những điều này là vợ anh.
Vợ anh yêu anh rất nhiều nên cô ấy đóng tiền bảo lãnh cho anh,
Và anh trả cho cái lòng chung thuỷ đó như thế nào?
Anh đi hẹn hò.
Cô là ai?
Cô ả mà đang chờ phần còn lại của số tiền.
Cô là người đi đòi nợ.
Người thu hồi nợ.
Thiệt hả trời?
Coi nào.
Này, cô đâu cần phải làm vậy, được chứ?
Tôi có thể trả cho cô, tôi có tiền.
Không, anh đâu có, mà nếu có.
Anh nên đưa nó cho vợ mình để cô ấy chăm sóc gia đình.
- Cô thì biết cái quái gì về gia đình, hả?
Chẳng gì cả..
Lại thêm một năm nữa.
Ờ...
Cô giúp gì được cho con?
Cô là Emma Swan?
Ừ. Con là ai?
Tên con là Henry. Con là con trai của mẹ.
Trời. Này. Nhóc. Nhóc. Nhóc!
Cô làm gì có con trai.
Bố mẹ con đâu rồi?
- Mười năm trước có phải mẹ đã cho một đứa bé đi làm con nuôi?
Đó là con.
Đợi cô một phút.
Này, mẹ có nước trái cây không?
Đừng bận tâm, con thấy rồi.
Mẹ biết đấy, có lẽ mình nên đi thôi.
Đi đâu?
Con muốn mẹ về nhà với con.
Được rồi, nhóc. Cô gọi cảnh sát đây.
Con sẽ bảo họ là mẹ bắt cóc con.
- Và họ sẽ tin, vì cô là mẹ đẻ của con.
Vâng.
Con sẽ không làm vậy đâu.
Thử đi mẹ.
Con được đấy,
nhưng thế này. Không có nhiều điều cô làm tốt trong cuộc sống,
Nhưng cô có một kỹ năng.
Cứ coi là siêu năng lực nhé.
Cô có thể biết khi ai đang nói dối,
Và là con đó, nhóc à.
Khoan. Đừng gọi cảnh sát mà.
Đi.
Về nhà với con.
Nhà ở đâu?
Storybrooke, Maine.
Storybrooke? Thiệt chứ?
Mm-hmm.
Được rồi.
Đưa con về Storybrooke nào.
Sao vậy?
Không có gì..
-Nàng lại đang nghĩ về mấy điều mà mụ hoàng hậu nói rồi,
Đúng không?
Bạch Tuyết, làm ơn. Ta không thể cứ nói về chuyện đó hoài.
Nàng hãy quên nó đi.
Chúng ta đã có con.
Thiếp đã không ngủ yên giấc kể từ buổi hôn lễ.
Đó là điều mụ ta muốn,
cài nó vào đầu nàng. Nhưng chúng chỉ là từ ngữ thôi.
Mụ không thể làm tổn hại chúng ta.
Mụ tẩm độc quả táo
Chỉ vì nghĩ rằng thiếp xinh đẹp hơn mụ.
Chàng không biết những điều mụ có thể làm đâu.
Ta có thể làm gì để nàng bớt phiền muộn không?
Để thiếp nói... với hắn.
Hắn?
Ý nàng là... - Đúng.
Không, không, không. Quá nguy hiểm.
Hắn ta thấy tương lai.
Đó là lí do hắn bị nhốt lại.
- Chàng có thể hứa với thiếp rằng con của chúng ta sẽ an toàn không?
Chàng đảm bảo được không?
Nhưng hắn thì có thể.
Được rồi.
Vì con chúng ta.
Con đói rồi. Mình dừng lại đâu đó nhé?
- Đây đâu phải là đi du ngoạn. Chúng ta sẽ không dừng lại để ăn vặt đâu.
Sao lại không?
Bớt phàn nàn đi, nhóc.
Nên nhớ, là cô có thể đá con lên xe bus đấy. Vẫn có thể đấy.
Con có tên mà. Là Henry.
Cái gì thế?
Con không chắc là mẹ sẵn sàng chưa.
Sãn sàng đọc truyện cổ tích?
Nó không phải truyện cổ tích.
Nó có thật.
Mọi câu chuyện trong quyển sách này đều đang diễn ra.
Ừa đúng vậy.
Dùng siêu năng lực của mẹ đi. Coi con có dối không.
- Chẳng vì tin vào một điều gì đó mà có thể khiến nó có thật đâu.
Đó chính xác là điều khiến nó có thật.
Mẹ nên biết hơn bất kỳ ai.
Tại sao thế?
Vì mẹ cũng trong cuốn sách.
Oh, nhóc. Con có vấn đề rồi đấy.
Vâng, và mẹ sẽ sửa chúng.
- Khi ta tới xà lim, đứng ngoài vùng ánh sáng,
Và dù có làm gì, đừng để hắn biết tên.
Nếu để hắn biết tên, hắn có thể điều khiển ta.
Rumplestiltskin.
No comments yet. Be the first to leave one.