Hometown Cha-Cha-Cha

Hometown Cha-Cha-Cha (갯마을 차차차)

Stáhnout Vietnamese titulky

Série 1

Informace o verzi

Hometown Cha-Cha-Cha S01E08 1080p WEB-DL H264 AAC-AppleTor
Komentář od hieult
Khớp với bản AppleTor.

Tagy

Web-DL
web-dl
web
WEB-DL
1080
Zveřejněno: 2021-09-20
Stažení: 32
Pro sluchově postižené: No

Náhled titulků v jazyce Vietnamese

Prvních 200 řádků.

HOMETOWN CHA-CHA-CHA

HOMETOWN CHA-CHA-CHA

À, phải rồi, tôi tò mò một chuyện.

Ừ.

Hye Jin có đang quen ai không?

Em ấy có đang quen ai không?

Không, hình như không có.

May quá.

- Mà sao cậu lại hỏi tôi chuyện đó? - Hả?

Tự cậu đi mà hỏi chứ. Sao lại hỏi người bận rộn như tôi?

A, e, i, o.

Thấy chưa? Giọng tôi khàn đi rồi đây này.

Tự dưng hắng giọng làm gì chứ. Tôi có hỏi cậu gì nhiều đâu.

Đang bàn chuyện hợp đồng mà lại lạc đề.

Dám giở trò với hợp đồng

sau khi đồng ý với những gì tôi nói đi.

"Nhân danh chính nghĩa, ta sẽ không tha thứ cho ngươi!"

Gì vậy chứ? Cậu làm sao vậy?

- Chào anh. - Tổ trưởng Hong cũng ở đây à?

Ừ, vừa bàn xong chuyện, tôi định đi luôn đây.

Anh đi đâu vậy?

Sao hôm nay cứ đè tôi ra hỏi thế?

Đừng hỏi nữa, để tôi đi đi.

- Cậu ấy bị làm sao vậy? - Cãi nhau à?

Đâu có. Ngồi đi.

Giải quyết xong xuôi rồi.

Anh ơi, mang thêm bỏng cho bọn em.

Cô cậu định ăn bỏng đến no luôn đấy hả?

- Này, gọi vài món nhắm… - Tại bỏng ngon mà.

- Bọn em định uống một ly thôi. - Đấy, ăn hết đi.

Quán không có khách mà, anh ngồi với bọn em đi.

- Tôi cũng định thế. - Vâng.

- À, anh ơi. - Hả?

- Anh thấy nó không? - Thấy gì?

Cái đầm xanh biển mà em hay mặc. Cái có hình hoa ấy.

À, cái đó à? Anh không thấy.

Lạ thật đấy.

Rõ ràng em giặt rồi phơi ngoài sân mà chẳng thấy đâu.

Hay là bay mất rồi? Dạo này gió thổi cuồn cuộn mà.

- Hay là thế? - Ừ.

- Tôi cũng bị mất một thứ. - Cô mất gì?

Đồ lót. Một cái áo ngực màu đỏ.

- Trời ạ. - Chị à, làm ơn đi!

- Ôi. - Tôi vừa tưởng tượng đấy.

- Màu đỏ… - Này! Ai thèm trộm cái của nợ đó chứ?

Áo ngực của em mà của nợ gì hả? Ăn với chả nói!

Cô lại đánh tôi tím người mất. Định biến tôi thành chó đốm à?

Em muốn biến anh thành ngựa vằn cơ.

Thôi, anh chị đừng gây nhau nữa.

Ai gây với ai chứ? Có mình nó đánh tôi mà.

Mà chị điều trị tủy răng thế nào rồi? Còn đau không?

Đau chứ. Cứ nghĩ đến phí chữa răng đắt đỏ là tim tôi đau nhói.

Nhưng nghe nói tay nghề bác sĩ Yoon đỉnh lắm mà.

- Bác sĩ Yoon ấy. - Sao?

Không thấy cô ấy có gì đó mờ ám với PD Ji à?

- Thế ạ? - Lại bắt đầu rồi đấy.

Thì họ quen biết nhau mà.

Ôi trời, coi nó ngây thơ chưa kìa.

Này, bác sĩ Yoon ngủ với Tổ trưởng Hong. Giờ lại bắt cá hai tay với PD Ji.

Người đâu mà có tài ghê gớm.

Với lại theo tôi thấy thì quá tiếc cho phe đàn ông.

- Vớ vẩn. - Chị à!

Chị không thấy là mình quá lời à?

Cô Pyo. Cô đến từ lúc nào thế?

- Em vừa đến xong. - Thế à?

Hye Jin không phải đứa như thế.

Nó nổi tiếng là sống phí hoài nhan sắc đấy.

Sao chị lại ngồi đây nói linh tinh về nó?

Có gì đâu mà cô phải nghiêm trọng thế?

Tôi chỉ nói những thứ chính mắt mình thấy thôi mà.

Tôi có tung tin lên mạng đâu.

- Sao phải căng? - Cô Pyo cần gì nào?

Cô uống cà phê hay ăn gà? Cô gọi gì?

- Anh có gì ạ? - Cô gọi gì cũng có.

Tôi chỉ nói sự thật thôi mà.

- Không được nói à? - Cô im ỉm đi vào làm tôi giật cả mình.

Cô ta biết rõ bác sĩ Yoon ngủ ở ngoài mà.

- Chị đừng nói nữa. - Này, mấy người về hết đi!

Vâng, về đây.

Coca cho Ju Ri này.

Sữa cho Bo Ra và trà xanh cho I Jun đây.

Gì đây? Đây đâu phải coca không đường.

Chị không có sữa dâu ạ?

Cảm ơn chị ạ.

Nhưng sao các em lại tụ tập ở nhà chị thế này hả?

TV nhà chị to hơn TV ở nhà em. Hình ảnh thì rõ nét.

Ngắm các anh nhà em rõ hơn nhiều.

Chị ơi, chị tránh ra giùm cái.

- Chị che màn hình rồi. Nhích qua. - Ừ, chị xin lỗi.

Bọn em đến để thăm em nhím ạ.

Chủ Nhật là ngày nghỉ của chị. Bọn em xin lỗi ạ.

Chị nha sĩ, bọn em đặt tên cho nó rồi.

Từ giờ, chị hãy gọi nó là Seumseum nhé.

Ừ, nhưng con nhím này…

Nó là Seumseum. Seumseum đấy ạ.

Ừ thì Seumseum. Bao giờ em đưa Seumseum đi đây?

Chào. Chào mấy đứa.

Gì đây hả? Cậu lén tớ mở quán cà phê trẻ em à?

Lẽ ra phải giả vờ không có nhà khi bọn nó ấn chuông cửa.

Vì thiếu caffeine mà não tớ bị trục trặc đấy.

Này, tớ vừa gặp bà chủ Cho ở quán cà phê.

Càng ngày chị ta càng quá đáng.

Sao? Chị ta lại nói gì?

À thì chuyện cậu và Tổ trưởng Hong ngủ…

Chuyện là, chị ta rêu rao cậu ngủ chung với Tổ trưởng Hong

rồi lại bắt cá hai tay với Ji Seong Hyeon. Nghe mà bực mình.

Tớ chẳng thấy ngạc nhiên nữa. Chuyện rõ như ban ngày, nghe đến nản luôn.

- Cậu không tức à? - Sao phải tức vì chuyện vớ vẩn đó?

Chị ta còn là khách phòng khám mà.

Thấy bảo là đáng tiếc cho phe đàn ông.

- Tiếc cho ai cơ? - Phe đàn ông.

"Phe đàn ông" á?

- Ai bảo thế? - Tất cả.

Tất cả là những ai?

Thì tất cả mọi người.

Tôi tưởng phải xuống biển để học chứ?

Vừa vào đài truyền hình cậu đã được cầm máy quay và biên tập show à?

Phải rồi, lấy ví dụ hay lắm. Nghe rất thuyết phục.

Tôi có nói gì sai bao giờ.

Anh ấy phải tự thử à?

Phải thử qua thì mới bảo người khác làm được.

Lướt sóng cũng giống như cuộc đời vậy.

Hôm nào sóng tốt thì lướt lên rồi nhẹ nhàng lướt xuống.

Hôm nào sóng quá mạnh hoặc không có sóng thì kiên nhẫn chấp nhận.

Đầy triết lý. Có vẻ hợp với tôi đấy.

Còn tôi chắc chắn là không hợp đâu.

Tiếp nào. Như tôi vừa chỉ cho cậu.

- Ưỡn thẳng người. - Được.

- Nhìn thẳng. - Ừ.

Chèo nào. Sóng đến thì bắt đầu chèo.

Ưỡn ngực lên.

- Chống tay nào. - Chống tay.

- Rồi, bật dậy. - Bật dậy.

Chân trái áp sát ngực. Sát hơn nữa.

Từ từ đứng thẳng. Cố định tầm nhìn.

- Khoan đã. - Không phải thế. Nhìn thẳng.

Nhìn…

- Lại nào. Chèo. - Chèo.

Chèo. Chống tay.

- Chống tay. Bật dậy. - Bật dậy!

Chân trái áp sát ngực.

Đúng rồi. Giữ thăng bằng đi.

- Cậu chỉ được thế thôi à? - Nỗ lực 99 phần trăm rồi.

- Chắc thiếu một phần trăm tài năng. - Khỏi nói nhiều, lên ván.

Cậu phải nhìn thẳng.

Nhìn thẳng về phía trước. Hét thật to trong ba giây!

Tốt. Nằm úp xuống!

Nhưng sao tôi thấy cứ như PD Ji đang chịu phạt ấy nhỉ?

Bắt đầu nào. Nhìn thẳng.

- Cứ như trở về quân ngũ vậy. - Ưỡn ngực.

Nhìn thẳng phía trước.

- Có mùi lợi dụng trả thù đây. - Nào.

- Chống tay. - Chống.

- Bật dậy! - Bật dậy.

Lại lần nữa đi. Tôi làm được mà.

Phim này thuộc thể loại bom tấn thảm họa hay gì vậy?

Chị nói gì thế? Có mà phim hài thì đúng hơn.

Phim hài với cái kết buồn.

- Tôi làm được. - Không biết bơi à?

Tôi chưa học bao giờ.

QUÁN GỎI HWAJEONG

Trời ạ, nên đi đường vòng mới phải.

Mình lại vô thức đi đến đây rồi.

Vừa đi khám về hay sao?

Có phòng khám nào mở cửa à?

Ừ, có phòng khám ở phường Jinseon mở. Tôi vừa khám ở đó xong.

Sao rồi? Vẫn ổn chứ?

May mà xương cốt tôi chắc khỏe.

Bác sĩ bảo nếu là người khác thì tan xương rồi.

Đúng là sọ anh cứng thật.

Trượt chân ngã trong nhà tắm như thế mà không bị vỡ đầu.

Thật là. Người đâu mà mở miệng ra là phun gai nhả nọc.

Tám chục tờ giấy nhám gộp lại chà cũng chưa rát bằng.

Biến đi, đừng để tôi đuổi.

Mà này.

Nói chuyện với tôi chút. Tôi có chuyện muốn nói.

- Thì vào đi. - Không.

Không phải ở quán. Đi chỗ khác nói.

Có gì thì nói nhanh lên. Trời nóng lắm.

Hwa Jeong này.

Đúng là chúng ta đã hết duyên vợ chồng,

nhưng ta vẫn là bạn lâu năm mà.

Anh định nói chuyện gì mà phải vòng vo thế?

Cô cũng biết mà. Hồi xưa tôi thích Cho Hui.

Tôi đã trăn trở rất nhiều.

Lần này tôi thật sự không muốn để mất Cho Hui nữa.

Tôi sẽ sớm ngỏ lời chính thức với cô ấy.

- Tôi nghĩ là nên nói thật với cô… - Cho Hui thì không được.

- Tại sao? - Thì thế. Không được là không được.

- Sao lại không được? - Vì không được.

Thì cô phải nói lý do tại sao không được chứ.

Đã bảo không được là không được. Cần lý do gì nữa?

Bộ cô nhớ được kiếp trước hay gì hả?

Nói vớ vẩn gì vậy?

Kiếp trước tôi đã phạm tội tày đình gì với cô à?

Là kẻ thù của cha mẹ cô hay gì?

Nếu không phải thì… Sao cô lại đối với tôi như vậy?

Ý tôi là…

Tôi đã làm gì sai đến mức đó hả?

Cô đòi cưới nên tôi đã lấy cô.

More Vietnamese subtitles for Hometown Cha-Cha-Cha

Komentáře

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left