Prvních 200 řádků.
HÃY NÓI CHO TÔI ĐIỀU ƯỚC CỦA BẠN
(thì đã thành lập Quỹ ước nguyện xe cấp cứu)
(và lắng nghe những ước nguyện cuối cùng của rất nhiều bệnh nhân)
HÃY NÓI CHO TÔI ĐIỀU ƯỚC CỦA BẠN
Tập 1.
Tôi...
Gì vậy?
Tôi làm gì sai sao?
Yoon Gyeo Rye!
Này, Yoon Gyeo Rye!
Cái tên nhãi đó.
Mày là ai? Mà lại làm hỏng việc của bọn tao?
Yoon Gyeo Rye đâu?
Chết tiệt!
Tôi không biết người đó.
Tự dưng các anh đuổi theo tôi, tôi sợ quá nên chạy thôi.
Nói cho hẳn hoi đi.
Cái áo này là áo mà tên nhãi đó từng mặc còn gì.
Cái áo này là tôi nhặt được ở thùng rác trong nhà tù mà.
Tha cho tôi đi! Tôi sai rồi! Xin hãy tha cho tôi!
Xin hãy tha cho tôi. Tôi sai rồi ạ.
Tôi sai rồi. Xin hãy tha cho tôi. Xin hãy tha cho tôi.
Tôi sai rồi ạ.
Xin hãy tha cho tôi!
Tôi sai rồi. Xin hãy tha cho tôi!
Xin hãy tha cho tôi!
Một, hai...
Ôi, tôi sai rồi!
Ồ, anh Seok Joon, lâu rồi mới liên lạc nhỉ?
Mày điên rồi sao?
Mày có 2 mạng phải không?
Cảm ơn anh đã không động đến tay tôi và không đuổi theo tôi,
nhưng hình như là không ai có 2 mạng đâu.
Tao mà bắt được mày thì chắc là tao sẽ giết mày đấy,
nên là tao chỉ hỏi lại đúng một lần nữa thôi.
Mày giấu 320 triệu ở đâu rồi?
Park Gyo Soo nói rằng chưa bao giờ gặp mày,
cũng chưa bao giờ nhận tiền của mày.
Ôi, thật bực mình quá đi.
Này anh.
Tôi rõ ràng là đã gặp ông ta và đưa tiền rồi.
Nên là anh Seok Joon à.
Đừng có mà gọi điện cho tôi nữa, đồ điên.
Cái tên rác rưởi này, mày điên rồi sao?
Chết tiệt!
Đây là thuốc ạ.
Cảm ơn bác sĩ!
Đi về nhé. Đừng ốm nữa nhé!
Vì thế nên...
Ý của cậu là...
con chó này...
Tức là...
thời gian còn lại có hạn thôi sao?
Ừ, không còn bao nhiêu thời gian nữa
và dù có phẫu thuật thì cũng không có tác dụng gì đâu.
Thật đáng tiếc.
Từ sau khi rời khỏi trại trẻ mồ côi,
cậu không thèm gọi lấy một cuộc,
rồi tự dưng giờ mang con chó đến giao cho tôi.
Cậu đúng là giống chó đấy.
- À, tôi... - Chờ chút đi.
Nặng lắm đấy.
Không phải là kiểu tiền nguy hiểm đấy chứ?
Vốn dĩ là của tôi mà.
Tiền mà tôi đi rút về đấy.
Này...
- Nhận đi. - Không cần nhiều đến vậy đâu,
một ngày viện phí thì có đáng bao nhiêu đâu cơ chứ.
Này, cậu cũng đã cấp cứu cho nó mà.
Cậu cứ cầm đi, cứ coi đó là tiền bồi thường cũng được mà.
Cứ cầm đi. Tôi đưa thì cứ cầm đi.
Không cần đâu.
Thật sao?
Được rồi.
Dù sao thì nó cũng không sống được đâu.
Sau này thỉnh thoảng
nó sẽ còn bị co giật và cảm thấy đau đớn.
Đừng quá nặng lòng, nếu không được thì cứ cho nó chết thanh thản đi.
Vậy thì để đó tôi tự lo.
Này, chúng ta vốn dĩ thân đến mức đó sao?
Đây là những lời tôi nói với tư cách là một bác sĩ thú y,
chứ không phải là một thành viên của trại trẻ mồ côi đâu.
Đừng có mà càu nhàu chứ.
Nói thẳng ra thì lúc đó là phụ huynh nhiều tiền của cậu
đang bận kiện tụng li hôn,
nên cậu chỉ tạm thời ở đó một thời gian thôi.
Chính tôi là người đã bỏ trốn để cứu cậu đấy, không phải sao?
Tôi đi đây.
Đi thôi nào.
Này, tôi nhiều hơn cậu 2 tuổi đấy, quên rồi sao?
Này, Yoon Gyeo Rye!
Joon Kyung...
Vẫn khỏe chứ?
Cậu với cô ấy lúc nào cũng dính với nhau còn gì.
Này, con trai.
Con được nhìn thấy chỗ như thế này bao giờ chưa?
Chưa bao giờ đúng không?
Thế thì phải nhìn đi chứ.
Thưa quý khách!
Vâng.
Anh đến khách sạn của chúng tôi có chuyện gì vậy ạ?
Tôi sẽ ngủ ở đây.
Anh ở lại khách sạn của chúng tôi sao ạ?
Vâng. Sao vậy?
Tôi có tiền đấy, có tiền đấy.
Chờ chút nhé.
Cho tôi phòng đắt nhất ở đây.
Thiếu sao?
Vậy thì ngần này.
Phòng đắt nhất nhé.
Òa, căn phòng đắt nhất.
Này, có mấy phòng vậy?
Thưa quý khách, xin hãy đi hướng này ạ.
Oa, ở đây...
To thật đấy.
Ôi, phong cảnh...
Đẹp quá đi.
Chúc quý khách một đêm bình an ạ.
Chào quý khách!
Ôi, không cần đâu ạ.
Thực sự không cần đâu ạ.
Anh cứ cầm lấy đi.
Vâng.
Chào anh ạ!
Chúc anh một đêm bình an ạ!
Vâng.
Rất tuyệt đấy.
Chúc mừng sinh nhật!
Yoon Gyeo Rye
yêu dấu của chúng ta.
Chúc mừng sinh nhật!
Là nói dối đó.
Làm sao mà mình biết được mình sinh ra khi nào chứ?
Không có ai nói cho mình biết cả.
Này, sinh nhật con là khi nào vậy? Không biết sao?
Này, ăn đi mà.
Ăn đi mà, sao không ăn chứ? Con đang bị bệnh đấy.
Này, con nghĩ rằng người chủ cũ đã vứt con ở trên đường
đang cảm thấy rất ăn năn đến mức không ăn được cơm đúng không?
Đúng là đồ ngốc mà.
Buồn cười quá đi.
Nếu là một con người biết cảm thấy tội lỗi
thì ngay từ đầu đã không bỏ con rồi, nên là ăn đi, ăn cơm đi.
Ăn đi mà.
Phải ăn thì mới sống được chứ.
Đúng là tranh vẽ mà.
Vì thế này
nên mình mới không thể rời khỏi đây.
Xin chào.
Ôi trời, phải dọn chỗ này đi chứ.
Xin chào.
Xin chào.
Xin chào bà.
Cái này phải nhặt đi chứ nhỉ?
Cố lên nhé!
Chúc buổi sáng tốt lành!
Xin chào.
Ôi, cái này lại có vấn đề rồi.
Không được phải không?
Vâng ạ.
Cô xem lại đi.
Cảm ơn bác sĩ ạ.
À, tôi không phải là bác sĩ đâu ạ.
Tôi...
Xin chào ạ!
Là Đội trưởng Kang đấy.
Vâng.
Là đội trưởng đội tình nguyện của bệnh viện chúng ta.
À, vậy ạ?
Hôm nay lại nhờ cả vào anh nhé.
Ôi trời, chào cô. Buổi sáng tốt lành nhé.
Ôi, giờ tôi đang dọn vệ sinh đây.
Anh đến những tầng khác mà đi vệ sinh đi.
Tôi phải nhanh chóng dọn xong chỗ này, còn phải lên tầng 3 nữa.
Tôi đâu có định làm vậy.
Sao tôi có thể làm việc đó ở trước mặt cô được chứ?
Tôi muốn xem chắc?
Tại tôi đang dọn vệ sinh thì anh đi vào thôi.
Đừng có mà thích tôi đây.
Mặc dù tôi độc thân từ lúc sinh ra
nhưng tôi cũng phải nhìn khuôn mặt của đàn ông đấy.
Tôi cũng vậy đấy.
Dù sao thì cô Choi...
Đã bảo là đến đúng giờ để cùng ăn, vậy mà lại ngủ dậy muộn.
Tôi biết rồi ạ.
Ngon quá. Thực sự là rất ngon đấy.
Tay nghề nấu ăn của chị...
đáng nhẽ là nhà nước phải trao thưởng cho chị đấy.
Đặc biệt là cái món rau dền này.
Còn phía sau nữa.
Là món Chamnamul đấy.
À, đúng rồi Chamnamul.
Những loại rau này lúc còn trẻ
thì có cho cũng chẳng buồn ăn.
Nhưng đến khi có tuổi rồi
thì ngay cả khi ngủ cũng nghĩ đến những loại rau này.
Muốn bao nhiêu thì tôi cũng sẽ làm cho anh
nên là dậy sớm chút đi.
Không thì những người sống ở bệnh viện
sẽ lại phải làm muộn hơn chúng ta đó.
No comments yet. Be the first to leave one.