De første 200 linjer.
Z Nation phần trước...
Tôi không làm gì cả. Không!
Thế giới mới sẽ trỗi dậy từ tro tàn.
Một thế giới tốt đẹp hơn. Zona.
Zona? Zona có thật sao?
Chỉ có họ mới đủ khả năng.
-Tôi đang tìm Tiến sĩ Teller. -Họ muốn gì anh?
Chúng tôi chặn được virus, nhưng tác dụng phụ quá ghê gớm.
Họ mất dần miễn dịch và bắt đầu biến đổi
cả người sáng lập Zona.
Quên nhân loại đi, Warren. Hết rồi.
Anh đi đâu đấy?
Bắt đầu một thế giới mới.
Ta sẽ ngăn Murphy tạo ra thứ giống loài Lai của hắn.
Tôi nghĩ sẽ gọi con bé là Lucy.
Murphy có con? Có thể nó được thừa hưởng miễn dịch.
Chúng ta phải tìm được Lucy trước Murphy.
The Man đang giữ Lucy? Hãy giúp tôi, Warren.
Kết thúc ngay tại đây.
Addy!
Chà... xem ai quay lại này.
Murphy?
Quỷ thần ơi, thật không thể tin được.
Tôi tưởng cô sẽ không dậy luôn.
Nghĩa đen đấy. Tôi tưởng cô chết rồi.
Cho phép chúng tôi nhé?
-Quái gì thế, Warren? Cô ổn không? -Tôi không chắc.
Tôi thích kiểu tóc của cô đấy.
Anh...anh-- anh không xanh nữa.
Tôi được chữa khỏi rồi, cưng ạ. Có vẻ cô cũng vậy.
Biết viên đạn làm cô bị thương không? Nó xuyên qua tôi trước.
Có vẻ chút máu Murphy có lợi cho sức khỏe đấy.
Sao cơ?
Sao? Cái gì? Ta đang ở đâu?
-Cô sẽ không tin đâu. -Chúng ta chết rồi sao?
Không đâu. Chúng ta đang rất sống nữa là đằng khác.
Còn những người khác?
-Cô đã biệt tăm một thời gian dài. -Biệt tăm?
Anh nói biệt tăm là sao?
Cô bị hôn mê.
Hôn mê?
Tôi đã mơ.
Mơ về cơn ác mộng khủng khiếp. Trong bao lâu?
Trong cơn hôn mê?
Hai năm.
Hai năm ư?
Những người khác?
Doc? 10K? Addy?
Lucy?
Họ, ờm...
Họ không-- không sống sót.
Tận thế chết giẫm.
-Giúp tôi. -Được rồi.
Cứ bình tĩnh.
Hai năm cô không dùng chân rồi còn gì.
Tôi cần di chuyển. Tôi phải ra khỏi đây.
Làm gì còn chỗ nào để đi.
Cô biết không, Tận thế tồi tệ hơn khi cô đang ngủ đấy.
Thế giới cũ chẳng còn gì ngoài lũ Z thối rữa.
-và vài tên Ender cuối cùng. -Ta đang ở đâu?
Cô thực sự không biết, đúng không?
Cho lên mặt đất.
Vâng. Ngay lập tức, thưa ngài Murphy.
Thang máy biết tên anh?
Ở đây, ai cũng biết tên tôi.
Chào mừng đến với Zona.
Bá cháy, nhỉ?
Sao thế, Roberta? Cười đi. Ta làm được rồi.
Ta đã chiến thắng Tận thế.
-Chúng ta đã sống sót. -Tôi biết.
Tôi chỉ không tin được họ chết hết rồi.
Bản thân tôi cũng không muốn tin.
Nhưng từ những điều tồi tệ tôi nghe nói về thế giới cũ,
có lẽ họ chết lại tốt hơn.
Ngày nào tôi cũng nhớ họ.
Thậm chí cả 10K. Cô tin được không?
Nhưng này...
Chúng ta vẫn sống.
Thấy ánh mặt trời chiếu lên mặt không?
Chúng ta nợ việc tận hưởng từng giây phút đó với những người đã mất.
Nào. Để tôi dẫn cô đi một vòng.
Tôi cần chút quần áo.
Không lo. Ngày thứ Năm không bắt buộc quần áo mà.
Theo tôi.
Thứ Năm? Họ có ngày trong tuần ở đây nữa hả?
Tôi không biết tuần nào ngày nào trong...
tám năm rồi.
Có phải thật không? Đã tám năm từ Ngày Đầu tiên.
Tôi biết. Cô tin nổi không?
Có đủ bảy ngày trong tuần, như thời trước khi lũ Z đến.
Ở đây cái gì cũng có. Trừ lũ zombie ra.
Cả bệnh lậu nữa. Họ chữa được lậu rồi. Tôi yêu nơi này quá.
Mời cô.
-Chào buổi sáng, Murphy. -Chào Chester. Cổ chân sao rồi?
Tôi bôi thử dầu gai như anh bảo. Hiệu nghiệm lắm
Tốt lắm.
-Oola gửi lời chào! -Chào cô ấy giùm tôi nhé!
Cô hơi lặng tiếng đấy.
Đang tiếp nhận thôi.
-Murph! -Chào!
Bao giờ anh mới định "cân bốn" với bọn em?
Sớm thôi. Anh hứa mà. Thề đấy.
-Đừng để bọn em bắt như lần trước đấy. -Nhỉ?
Sao vậy?
Tennis mà. Bọn tôi chơi tennis. Đấu đôi.
Ờ.
Phải. Ở đây bọn tôi có tennis đấy.
Như người thật. và golf. Bowling nữa. Tất cả đều miễn phí.
Tất cả đều miễn phí khi đi cùng với Murph.
Trời, tôi hôn mê có hai năm mà anh đã phát rồ rồi.
Họ đều nợ tôi mạng sống thì biết sao được.
Này. Vậy vắc-xin có tác dụng?
Tất nhiên có tác dụng rồi.
Máu tôi cùng với mấy nhà khoa học xịn nhất Bitcoin có thể mua...
sao mà sai được chứ.
Phải.
Tàn tích của nền văn minh.
Zona như một bảo tàng khổng lồ của nhân loại vậy.
Họ cố cứu nhiều thứ nhất có thể. Những cái nhất của nhất đấy.
Ô, đừng chạm vào. Đừng ngả vào.
Bộ áo Đại bàng cuối cùng của Elvis còn sót lại đấy.
Như sống lại lịch sử vậy.
Ở đây họ có váy của Marilyn Monron,
Kinh thánh Gutenberg, và hộp Pop Rocks cuối cùng.
À, lại đây. Tôi cho cô xem cái này.
Murphy?
Xin lỗi. Tôi cần xem mã vạch của cô.
Mã vạch?
Làm ơn.
Không mã. Bảo vệ 142. Có trường hợp chưa tiêm ở khu G.
-Có chuyện gì sao? -Không sao!
Không sao đâu, cô ấy đi cùng tôi.
-Ngài Murphy, chúng tôi không biết... -Không sao mà.
Đây là Roberta Warren.
-Tướng Warren? -Không ai khác.
Tôi rất xin lỗi. Tôi không biết. Chúng tôi tưởng cô vẫn hôn mê.
Không sao. Tôi vừa tỉnh dậy.
Hôm nay.
-Xin lỗi đã làm phiền. -Không sao.
Tướng Warren?
Cô hôn mê nên tôi mắm muối thêm tí ấy mà.
-Murphy. -Sao chứ?
Tôi muốn chắn chắn họ sẽ lo cho cô.
Zona đối đãi anh tốt phết. Anh thay đổi rồi đấy.
-Anh nhìn bảnh lắm -Cô trông cũng khá nóng bỏng đấy.
Cảm ơn.
Tôi không tin tưởng mấy thứ này. Tôi thích có người sau vô lăng cơ.
Thoải mái đi. Tôi mong cô gặp Người Sáng lập lắm.
Zona là đứa con của ông.
Ông ấy đã bắt đầu chuẩn bị từ những năm 80 cơ.
Ông ấy đoán trước mọi chuyện xảy ra, trước khi nó xảy ra.
Đôi khi mấy tên lập dị hoang tưởng lại đúng.
Chính ông ấy đã cử người như anh bạn The Man của chúng ta
đi thu thập các nhà khoa học từ Tận thế.
Ý anh là bắt cóc.
Thì như nhau cả.
Nói gì thì nói về thái độ nhân viên của ông ta,
Người Sáng lập đã cứu những gì sót lại của nền văn minh.
Không có ông ấy... sẽ không có mọi thứ ở đây.
Máu tôi, vắc-xin của ông ấy...
Ông ta đã cứu nhân loại.
Hoặc ít nhất là 0.0001% giàu nhất của nhân loại.
Và chúng ta.
Vậy phần còn lại của thế giới?
Quá muộn rồi.
Nhìn quanh đi, Warren. Đây chỉ là con thuyền nhỏ thôi.
Không thể cứu tất cả.
Giờ là lúc để những người tốt ra tay giết cún và mèo con.
10K? Doc đây!
Doc? Cái quái gì vậy? Cháu suýt giết chú đấy.
Lối này!
-Xin lỗi nhé, Doc. -Không sao, nhóc ạ.
Cần nhiều hơn là một đòn vào đầu mới hạ được lão già này.
Chú chưa cắm trại trên cây bao giờ. Mấy đứa dựng được chỗ ở xinh xắn đấy.
Cảm ơn. Bọn cháu coi nơi này như nhà.
Yên nhá. Cháu không muốn nhựa cỏ Z vào mắt chú đâu.
Ừ, cho chú làm một tí được không? Cái nữa.
Đúng rồi, phát nữa thôi. Cảm ơn, cháu yêu.
Gặp lại hai đứa thật tốt. Đã bao lâu rồi? Tầm một năm?
Ờm, gần hai năm rồi ạ.
Thời gian trôi như bay khi mải giết lũ Z.
Cái gì đưa chú đến đây?
Thật ra thì, chú đi tìm hai đứa.
Có phải nhiệm vụ đi tìm Murphy không?
-Ồ, không, không phải. -Vết cắn vẫn đau lắm.
-Ừ. -Để chú ấy nói hết.
Chú đến để nói với mấy đứa về Tân Mỹ.
-Chú bán cái gì à? -Cái gì? Không.
-Hay là tôn giáo gì? -Vừa mới gặp nhau hả?
Không, chú không đi bán bảo hiểm hay truyền giáo gi cả.
Tân Mỹ là một nơi.
Nó là vùng an toàn ở Bắc Canada nơi quá lạnh với bọn Z.
-Cháu với Red ở đây được rồi. -Có thể thấy vậy. Nhưng được bao lâu.
Cháu thấy lũ Z đuổi chú rồi đấy. Có gì đó khiến chúng hiếu chiến.
Có quá nhiều tin đồn và hy vọng hão.
-Thật khó để tin bất cứ thứ gì. -Chú biết.
Nhưng chuyện này cảm thấy có gì đó đúng.
-Chính phủ Mỹ có liên quan. -Chính phủ?
Tưởng chính quyền sụp đổ sau vụ hạt nhân rồi?
Có vẻ còn vài quan chức Liên bang sót lại.
No comments yet. Be the first to leave one.