De første 200 linjer.
Có khách tế bái.
Hiếu tử hiền tôn trả lễ.
Đại nhân, mời đi lối này.
Có khách tế bái.
Có khách tế bái.
Không phải Thác Đại ta trách ngài đâu,
thông gia của ngài, thật chẳng ra làm sao.
Đến đưa sính lễ thì đưa đi. Sao còn đưa theo một đứa trẻ?
Đến cũng đến rồi,
còn không cho người ta biết.
Một đứa bé đang yên đang lành, nay cứ thế bỏ mạng ở đây.
Chẳng phải vô duyên vô cớ, gây chuyện cho chúng ta sao?
Đều là lỗi của thuộc hạ.
Minh Công cũng không cần buồn bực vì chuyện này.
Người là do hắn đưa đến. Hai ta đều không biết chuyện.
Ngài nói nghe hay quá.
Người chết là con trưởng hầu phủ đó.
Hôm nay đã đủ ngày bày linh đường,
anh linh tiên bá vẫn còn đây,
sắp an nghỉ chốn đất lành,
phù hộ cho cả nhà ta.
Dấy cờ.
Dấy cờ. Dẫn đường.
Dấy cờ. Dẫn đường.
Đập ngói, khởi linh.
Chi hai, chi ba mấy người có mặt mũi gì mà dấy cờ, đập ngói
cho chi trưởng bọn ta chứ?
Chi trưởng bọn ta chết cả rồi sao?
Ai? Ai?
Một vú nuôi như bà,
nói bậy nói bạ gì đó hả?
Bạch đại gia.
Ngài là con trưởng của chi hai, không liên quan chi trưởng bọn ta.
Chi trưởng ta tự có người lo liệu.
Ca ca nói nhiều với bà ta làm gì?
Bà điên từ đâu chui ra, trói mang ra ngoài.
- Trói ra ngoài cho ta. - Mau đuổi ra ngoài.
- Làm gì? Mấy người làm gì hả? - Ngừng tay.
- Mấy người buông ta ra. - Ngừng tay!
Công tử.
- Chẳng phải đã chết rồi sao? - Trọng Hoài.
Bạch Diệp.
- Huynh chưa chết. - Cố Đình Diệp.
Vẫn còn sống, tốt quá.
Mấy người tươi cười ở linh đường, có ý gì đây?
Công tử,
sao giờ mới đến?
Đám xấu xa này vô pháp vô thiên,
muốn chiếm đoạt tài sản.
Nay là gia đình đưa tang, mấy người các ngươi,
ở đây quấy rối cợt nhả, muốn làm gì đây?
Người đâu? Đuổi ra ngoài.
Đây là công tử của chi trưởng ta,
mấy người ai dám đuổi đi?
- Đuổi đi. - Mau, đuổi đi.
- Mau đuổi đi. Mau. Mau. - Mấy người làm gì?
Diệp công tử!
Đừng đánh. Ngừng, ngừng lại.
Đừng đánh!
Mấy người đừng đánh. Mấy người làm gì?
Ngừng tay! Ngừng tay!
Ở linh đường mà làm trò gì thế hả?
Trên thiên hạ này lại có chuyện chú họ chi bên
không cho cháu ngoại ruột tế bái.
Ta có thư từ chính tay ông ngoại viết,
ghi rõ lập ta làm người kế thừa, tại sao không được đến?
Nói bậy! Ngươi tự họ Cố.
Nhà ta họ Bạch.
Thiên hạ này có ai từng nghe lập khác họ kế thừa bao giờ chưa?
Sao nào? Ngươi ỷ phụ huynh nhà ngươi là hầu tước,
nên muốn cướp gia sản Bạch gia ta sao?
Các vị đại nhân,
các vị trưởng bối.
Mời xem thư rồi hẵng định đoạt.
Ta biết mạng ta sắp tận.
Chỉ mong con đến kế thừa gia nghiệp.
Để không diệt vong trong tay người ngoài.
Đây là di thư.
Ông ngoại Bạch, mong con về.
Thật đó.
- Đúng là ăn nói vớ vẩn. - Đúng đó.
Trước giờ chưa từng nghe tới lá thư này.
Chó mèo đều có thể viết được.
Ai mà không viết được chứ?
Ngươi chỉ dựa vào lá thư nhảm nhí này,
là muốn cướp trại muối của Dương Châu này sao?
Trong nhà chắc chắn có thư từ.
Mời các vị trưởng bối đại nhân làm chứng.
Mọi người cùng lấy ra đối chiếu bút tích,
bèn biết là thật hay giả.
Trên người ta,
có thơ mà lão tiên sinh viết tặng.
Vốn định đốt trước linh đường để dâng cho linh hồn trên cao.
Không ngờ lại dùng cho việc này.
Cầm lấy.
Thư gì chứ. Chưa từng nghe bao giờ.
Trước khi bá phụ qua đời, khen ta giỏi giang thông minh,
tự tay giao trại muối cho ta.
Người nhà họ Bạch đều thấy, có đúng không?
- Đúng đó. - Bọn ta đều thấy.
- Nói đúng lắm. - Cậu họ!
Hãy nhìn linh vị của ông ngoại, nhìn vào đó,
người cũng đang dõi theo cậu từ trên trời.
Hãy thề với người, nếu ban nãy cậu có nửa lời gian dối,
tông đường rối ren bất hòa,
mẫu thân qua đời dưới suối vàng cũng không được nhắm mắt.
Thông phán làm chủ, bọn ta đến để xin cho bái tế,
sao lại có thể bao che cho nhau.
Mấy người không dám thề, ta dám thề.
Cố Đình Diệp ta thề với trời,
lập ta làm người thừa kế, câu nào cũng là thật.
Nếu có nửa lời gian dối, tông đường rối ren bất hòa,
mẫu thân đã qua đời cũng không được nhắm mắt.
Cậu họ, cậu dám lấy mẫu thân đã mất để thề thốt không?
Ngươi đó, ngươi chỉ là tên nghịch ngợm.
Trời cao đất rộng, thần linh xưa nay,
công tào hiển linh, đều đang ở trên cao
dõi theo chúng ta đó.
Cậu họ, tại sao cậu không dám nói?
Nói thì nói. Ta...
Bạch Đình Dự, xin thề với trời,
lập ta làm người thừa kế, toàn bộ đều là thật.
Nếu có nửa lời gian dối,
tông đường...
tông đường...
Im miệng.
Nó là một kẻ phóng đãng nổi danh ở thành Biện Kinh.
Là tên phá phách trong số các công tử.
Nó dám nói phét ô nhục tông miếu.
Con đọc sách thánh hiền bao nhiêu năm,
đều hoang phí cả sao?
Sao lại dám so bì độ vô lại với nó?
Phụ thân dạy bảo đúng ạ. Đám ngụy quân tử mấy người,
chỉ biết lấy tiên hiền thánh nhân treo ở cửa miệng.
Nói những lời sáo rỗng lừa dối mọi người.
Thưa các lão tiên sinh, các đại nhân,
lão nô làm ở trạch viện cả đời.
Hiểu rõ mọi vật ở đâu, ta đưa mọi người đi xem
thư từ của chủ quân ta.
Khốn khiếp. Đây là nhà của Bạch gia ta,
chỉ với vài lời xằng bậy của bà,
có mấy vị quan chống lưng cho
thì liền muốn tự ý lục soát sao?
Hôm nay, nếu các ngươi muốn vào trong nhà
thì phải bước qua xác ta.
Trả khế ước bán thân cho bọn ta, trả cho bọn ta.
Trả lại khế ước bán thân.
Nhân lúc chủ bọn ta qua đời, cướp khế ước của bọn ta.
Trả lại bọn ta, trả lại bọn ta.
Trả lại khế ước bán thân. Trả lại bọn ta!
- Trả lại khế ước bán thân. - Thôi, thôi, thôi.
- Đừng ầm ĩ nữa! - Trả lại bọn ta.
- Đừng ầm ĩ nữa. - Trả lại khế ước bán thân.
Các vị trưởng lão, đều là người có máu mặt ở thành Dương Châu.
Nhớ lần trước đi ngắm hoa ở chùa Thiền Trí,
đã cùng nhau uống rượu ngon.
Sao chúng ta không cùng nhau xem thử,
cũng coi như một thú vui.
- Quan gia. - Ta đi.
- Mời, mời qua bên này. - Mời, mời, mời.
Đi, đi mau.
Huynh ở đây thì người chết là ai?
Người hầu đi theo ta, Trĩ Khuyết.
Ta đã đổi y phục với hắn, hoán đổi thân phận.
Huynh không sao mà cũng không đến tìm ta.
Mấy hôm rồi, ta chẳng được ngủ ngon giấc gì cả.
Không biết vẫn còn bao nhiêu hung hiểm nữa,
nếu lộ diện thì sẽ làm liên lụy huynh.
Hiện giờ chân tướng rõ ràng rồi, cũng không sao hết, yên tâm đi.
Giống nhau.
Có phải giống nhau không?
Các vị trưởng lão thấy thế nào?
Trường Lạp huynh thấy sao?
Nét chữ thì đúng là hơi giống.
Nhưng vẫn khó phân biệt lắm.
Ta thấy đúng là không thể bác bỏ được.
Các vị thì sao?
- Đúng là nực cười mà. - Đúng đó, nực cười quá.
Đây là kế sinh nhai của mấy trăm người ở khắp Bạch gia.
Tế bái tổ tiên tông miếu suốt bốn canh giờ.
Việc học hành trường tư, nghĩa trang,
tương lai của con cháu đều nhờ cả vào đây.
Đây phải sản nghiệp của một mình đại bá.
- Đúng thế. - Với lại,
đại bá bệnh nặng nằm giường đã lâu,
chắc cũng có thể đã không còn minh mẫn.
Cũng phải để cho người của 3 phòng bàn bạc đàng hoàng chứ.
Đám người hám tài các người,
ở nhà người ta, dòm ngó của cải người ta.
Gia nghiệp này, là của một mình gia chủ nhà ta
tự tay lập nên.
Lúc các người thấy vẻ vang thì lũ lượt đến nương nhờ.
Đợi ngài ấy không còn nữa thì mưu đoạt gia sản của ngài ấy,
chèn ép con của ngài ấy.
Lương tâm của các người đều bị chó ăn hết rồi.
Bà nói lương tâm của ai bị chó ăn hả?
Bà nói gì đấy? Sao có thể ăn nói thế chứ?
Vốn muốn giữ thể diện cho các vị trưởng bối,
mặc dù có thư nhưng không lấy ra.
Xem ra giờ chỉ đành lấy ra rồi.
No comments yet. Be the first to leave one.