De første 157 linjer.
Renn à?
Renn.
Nào. Renn, này.
- Dậy đi. - Cái gì? Em vừa mới ngủ mà.
- Mau nào. Ta phải đi. Dậy đi. - Có chuyện gì vậy?
- Xách cái này là đủ hả? - Ừ. Có chuyện gì vậy?
Phi vụ cuối phát sinh hậu quả xấu.
- Smurf à? - Ừ.
- Hậu quả xấu gì? - Smurf biết người mà bà ấy cướp.
- Hình như là chú của Pope. - Này. Nói em nghe đi.
Pope và Smurf đánh lạc hướng trong khi bọn anh trộm đồ.
Khi rút đi, mẹ bắn vào đầu gã.
- Chúa ơi. - Pope phải kéo mẹ ra khỏi đó.
- Rồi để lại xe của hắn. - Giờ anh mới nói em?
Họ hàng của Pope cứ gọi vào di động của Smurf mãi.
Họ biết ta sống ở Oceanside.
Chào buổi sáng, Oceanside. Hôm nay sẽ có sóng từ một đến một mét rưỡi.
Có sóng biển động lên cao hơn chút so với hôm qua…
Chúa ơi.
- Có gì không? - Không.
- Họ lại gọi à? - Ừ.
- Mấy giờ chỗ bưu kiện mở cửa? - Lúc 9:00.
Ta cần mang thứ này ra khỏi nhà. Giữ nó để phòng hờ.
- Có thấy gì trên đường vào không? - Không.
Kế hoạch là gì?
Chúng ta trả lại nó.
Đây là một triệu đô bằng vàng đó.
Không, Pope nói đúng.
Nghiêm túc à?
Với hỏa lực của lũ tin vào tận thế,
nghĩ ta có thể chống lại họ ư?
Thôi được rồi. Ta chuồn đi và chờ sự vụ xẹp xuống.
Smurf giết bố bọn họ, ta trộm vàng của họ.
Không có chuyện đó đâu, Craig.
Giết hết bọn họ mới có thể giữ số vàng này.
Ta sẽ không làm thế.
Đó là họ hàng của anh.
- Anh vừa mới gặp họ. - Họ là máu mủ. Ta sẽ trả lại vàng.
Tất cả đều là do Smurf.
- Cẩn thận chứ, nhóc. - Đừng chạm vào cháu.
- Đâu có chạm. - Chú đẩy cháu.
- Chú không hề… - Mẹ ơi.
- Này. - Để em ấy yên.
Này. Đây không phải là thư viện.
- Vậy à? - Cô sẽ mua cuốn đó chứ?
Không. Xin lỗi.
Chúc ngày tốt lành.
Andrew. Đi nào.
Lũ trẻ con chết tiệt.
Được rồi.
Đưa cho mẹ nào, con yêu.
Vậy, ta có bao nhiêu?
Tám mươi? Một trăm?
- Chuyện đó chỉ xảy ra một lần thôi. - Thế nghĩa là có thể xảy ra lần nữa.
Trước khi các con ra đời, mẹ thó được cái ví có tờ vé số.
Biết tờ vé số đó trúng bao nhiêu không?
- Năm mươi đô đó. - Vụ đó là bố mà, phải không ạ?
Ừ, con yêu. Mẹ quên mất.
Ta đi hồ bơi được không ạ?
- Ừ, được chứ. - Tuyệt.
Còn con? Cũng muốn bơi chứ?
Này, khỉ con.
Muốn bữa tối ăn burger không?
- Con ăn phần cho trẻ em nhé? - Được.
Tuyệt.
Đây là kế hoạch tốt nhất à?
- Ừ. - Kế này á?
Xe tải anh để ở khu căn cứ được đăng ký tại nơi này.
Bọn họ chỉ có thế và số điện thoại của Smurf.
Ngồi chờ thế này hãm quá.
Smurf muốn ta có số vàng đó.
Smurf không đến đó vì vàng.
Nghe này, ý em là, nếu ta có vàng thì ta nên dùng chứ.
Giờ chắc mở cửa rồi.
ĐANG MỞ
VĂN PHÒNG BƯU KIỆN
Chết tiệt.
Có mấy gã?
Bốn. Chờ sẵn tôi.
Biết tôi về phe các anh chứ? Luôn thế. Nhưng họ có súng. Súng siêu to.
- Còn tưởng chết rồi ấy. - Họ muốn gì?
Thư từ gửi đi. Và địa chỉ bọn tôi có trong hồ sơ.
- Địa chỉ của nhà chúng tôi á? - Không. Một nơi khác. Căn hộ.
Căn hộ nào?
- Của Smurf. - Anh nói vậy là sao?
Đúng rồi.
- Số 3435 Strand, căn hộ 3D. - Cái quái gì thế?
Số 3435 ư?
- Biết không? - Không.
Chúng ta hãy đến đó. Đi thôi.
Tự tới trạm cấp cứu đi nhé.
- Đó là túi cuối cùng nhỉ? - Ừ.
Không ngờ vẫn phải xử lý hậu quả của Smurf.
Smurf nói Adrian có liên hệ cảnh sát.
Smurf nói vậy à?
- Vâng. - Và?
Không biết ta có nên can thiệp không.
"Ta có nên can thiệp" không ư?
Chú sẽ xử lý cho.
Làm thế nào?
Đã được xử lý rồi.
Chết tiệt. Các anh em họ đang ở Oceanside.
Hoàn hảo.
Nó khác gì thuốc lá thường ạ?
- Chỉ là khác thôi. - Mà khác gì ạ?
Con đi bơi đi.
- Tuổi đó tò mò lắm. - Ừ.
Này, lại đây. Bôi kem chống nắng giúp mẹ nhé?
Cảm ơn con.
Thôi đi. Đừng làm thế. Đã nói thôi đi mà.
- Đó là con cô à? - Phải.
- Thôi đi mà. - Chúng đang chơi đùa thôi mà.
Tớ đã bảo thôi đi mà.
Đừng làm thế. Thôi đi.
Thôi đi.
Này, cô ngăn nó lại được chứ?
Bọn nó chơi đùa ấy mà.
- Thôi đi, các nhóc. - Lôi nó ra khỏi con trai tôi được chứ?
Andrew, đừng làm thế.
- Andrew. - Thả nó ra.
Thả nó ra.
- Andrew. - Thả ra.
Cháu ổn chứ?
Cô bị sao vậy hả? Tôi sẽ gọi cảnh sát bắt cô.
Và đứa con quái vật của cô. Có nghe tôi nói không hả?
Thu dọn thôi.
Sao ta đến đây?
Hóa ra Smurf có một căn hộ trên đó.
- Biết chuyện này không, J? - Không.
Đi nào. Bên này.
- Ai vậy? - Là Odin.
- Những người còn lại? - Trong căn hộ.
Một kẻ vừa hút thuốc ở ban công và để cửa trượt mở.
Muốn làm thế nào?
- Có 20 đô không? - Năm đô thôi.
Ừ, cũng được.
Vì đồ đạc vẫn còn ở đây, có lẽ mụ ta vẫn còn trong thành phố.
Không có thức ăn. Không gì cả.
ĐỪNG ĐẠP LÊN ĐÂY
Này. Mày bị làm sao vậy? Đồ khốn.
Xéo đi.
Có chuyện gì vậy?
Này. Có gì đó.
Chết tiệt, trời ạ. Năm hộ chiếu khác nhau.
Mụ có thể ở bất cứ đâu.
Nhìn kìa.
Là hắn hả?
Phải.
- Này. Trúng số rồi. - Chào Dave. Lấy dụng cụ đi.
Đi nào.
Mikey.
Chào.
Đã bảo anh ở lại trông xe mà.
Tôi muốn đi tiểu.
Đã bảo đừng uống Gatorade.
Cho tôi vào đi. Anh trông xe từ cửa sổ được mà.
Cảm giác không đúng lắm. Đừng mở cửa, Mikey.
No comments yet. Be the first to leave one.