De første 200 linjer.
Này em út, cậu tan sở đấy à?
Vâng, tôi xin về nhà trước.
Này, cậu mang cả cái này về nhà đi.
Đây là gì vậy tiền bối?
Nước cây phong. Vợ tôi nhờ đưa cậu.
Bà ấy bảo em dâu đã dọn về đây đúng lúc cơ thể mệt mỏi nhất
nên cả người chắc sẽ rất đau nhức.
Vốn dĩ thời kỳ đầu mang thai là lúc cực khổ nhất còn gì.
- Cảm ơn tiền bối ạ. - Cả Đội trưởng
cũng rất chăm lo và để ý đến cậu.
Lẽ nào cậu có ai chống lưng sao?
Cái thằng này.
Tôi chỉ đùa thôi mà.
Ôi, nặng quá trời quá đất luôn.
Xin lỗi cậu.
Thì ra là em đang ở nhà.
Em làm gì mà không bật đèn lên thế?
Anh về rồi à?
Em sao vậy? Có chuyện gì xảy ra sao?
- À, Đội trưởng đội anh... - Mình ơi.
Anh có thể ngồi xuống đây một lát không?
Có chuyện gì mà em như thế?
Hôm nay có người đã đến nhà chúng ta.
Ai vậy? Chúng ta mới chuyển về đây chưa bao lâu mà.
Trước kia,
em có thân thiết với một cặp anh em
tại Trại trẻ mồ côi Một gia đình.
Hôm nay người anh đã đến đây.
Thế à?
Thế thì chắc lâu rồi hai người mới gặp nhau nhỉ.
Ừ.
Nhưng cậu ta tìm đến đây có việc gì?
Anh ta bảo thời gian qua đã rất tò mò về cuộc sống của em.
Anh ta cũng biết chuyện em kết hôn
và sống ở Seoul một thời gian,
sau đấy thì chuyển về đây sống.
Với lại,
anh ta
cũng biết rõ
em căm ghét bố mình
đến mức nào.
Anh ta cũng biết chuyện em đã sống
và trốn chạy suốt cuộc đời vì những chuyện
bố em đã gây ra ở trại trẻ mồ côi.
Thế à?
Anh không biết phải nói gì nữa.
Nhưng mà sao bây giờ cậu ta lại đột ngột nói đến những chuyện đấy vậy?
Không đâu. Đây không phải chuyện xảy ra đột ngột.
Thế nên có chuyện này.
Em có thể hỏi anh một chuyện được không?
Anh hãy hứa với em
rằng anh sẽ không nói dối em đi.
Anh hứa.
Em hỏi đi.
Từ sau tai nạn giao thông lần đấy,
anh thật sự không nhớ gì hết phải không?
Cái gì?
Em nói thế là sao?
Chuyện anh bảo mình không hề nhớ đã làm gì ở Seoul,
em thật sự có thể tin chuyện đó phải không?
Vậy nên không phải cô ấy
đã chết đi vô ích đâu.
Cô ấy đã để lại mầm sống trước khi ra đi,
vì tất cả
khởi đầu mới cùng tôi đấy.
Anh biết chưa?
Không phải anh mà chính là tôi đây này.
Tôi là người cuối cùng của cô ấy.
Đây rốt cuộc...
Mới đấy đã ngủ mất rồi.
Anh không ngủ sao? Trễ rồi mà.
Em ngủ trước đi.
Thế thì em vào phòng ngủ trước đây.
Anh mở đèn lên xem đi, hại mắt đấy.
Người đấy là ai vậy?
Chết tiệt!
Mình ơi, vào trong đi!
Vâng, Đội trưởng.
Tôi dậy rồi nên có thể nói chuyện điện thoại được.
Dạ?
Anh nói thế là sao?
Chờ tôi một lát.
- Có trong nhà không? - Ra ngoài này xem nào.
Ra đây đi.
- Mau ra đây đi, đừng trốn nữa. - Chúng tôi thấy rồi
Ra ngoài, đúng không?
Thằng ranh Kim Hwan Kyu này biết cách gây chuyện thật.
Ảnh chụp những vết thương này là ảnh chỉnh sửa.
Đây không phải hình do phía chúng ta chụp.
Cánh báo chí vẫn chưa hoàn toàn đổ tội cho chúng ta.
Nhưng như vậy không có nghĩa là tất cả
không có liên quan gì đến chúng ta.
Vâng, đây là chuyện tôi đã nghĩ đến trước khi tra khảo hắn.
Chỉ cần biết trước vài ngày là đã ngăn được vụ ầm ĩ này thôi.
Nhìn cái kiểu lấn át thế này
tôi đảm bảo Kim Hwan Kyu không hành động đơn độc.
Chắc chắn có kẻ chống lưng cho hắn.
Trước mắt, cậu cứ nghỉ ngơi chừng hai tuần đi đã.
Đó là giải pháp tốt nhất ở thời điểm này.
Tôi làm thêm vài ngày nữa không được sao?
Chỉ cần gặp Jo Kyung Ho...
Không thể thêm được nữa.
Việc này chẳng khác gì kề dao vào cổ người nhà cả.
Cậu cũng nên biết phân biệt tốt xấu chút chứ.
Cứ vậy chuyện này sẽ không kết thúc mà sẽ có thêm người bị hại đấy ạ.
Đừng nói mấy lời khó nghe như vậy nữa đi!
Cậu đang làm trò gì vậy? Không phải đang làm việc đấy sao?
Sao cậu cứ bị cảm xúc chi phối
rồi làm mấy chuyện chẳng giống cậu chút nào hết vậy?
Chết tiệt.
Cậu hiểu ý tôi chứ?
Tôi sẽ uống một tách cà phê rồi quay lại.
Từ giờ đến lúc đó, hãy chỉnh đốn lại cho tử tế vào.
[Hyung In Phòng 704 tòa 103 Chung cư...]
Thưa nghị sĩ. Có khách đến ạ.
Ôi trời. Thế nào? Cô tìm đường đến đây có dễ không?
Đây là ảnh chụp hôm rời khỏi trại trẻ mồ côi.
Chắc cô không nhớ đâu nhỉ?
Hôm đó các thầy cô giáo khóc lóc ầm ĩ lắm.
Cô không nên thấy cảnh đó.
Họ nói họ rất buồn.
Thật vô lý.
Sao cơ?
Liệu có ai không biết Trại trẻ mồ côi Một Gia Đình
đối xử với mấy đứa trẻ ra sao à?
Suy nghĩ của cô kỳ lạ thật đó.
Về mặt chính trị mà nói, thiếu gì những thông tin đồn thổi vô lý
về trại trẻ mồ côi đâu?
Tôi và tên khốn ấy
ra khỏi đó bằng cách nào vậy?
Đấy đâu phải nơi muốn thoát là thoát được.
Trong số các nhân viên làm việc tại nhà bếp khi ấy,
có một cặp vợ chồng rất tốt bụng.
Đáng tiếc là họ lại không có con cái.
Họ đã đối xử rất tốt với cô Jo Jung Hyun đấy.
Thế rồi họ đã bày tỏ nguyện vọng nhận nuôi cô.
Họ chính là vợ chồng bà Jung Kyung Sook.
Nghĩ lại thì chẳng phải
việc cô có thể sống cùng mẹ mình bây giờ
đều là nhờ mối duyên lành trại trẻ mồ côi mang lại hay sao?
Không.
Tôi đang hỏi nguyên nhân thật sự
mà hai anh em tôi có thể thoát khỏi chỗ đó cơ.
Trời ạ! Chẳng hiểu sao
mà nội dung cuộc trò chuyện lại tiến triển theo hướng này nữa.
Hôm nay, người mời cô Jo Jung Hyun đến đây là tôi.
Thế nào mà cô Jo Jung Hyun lại có nhiều thắc mắc hơn cả tôi vậy? Chẳng phải thế sao?
Như vậy là không được rồi.
Quá là thiếu công bằng mà.
Thôi, đều là người bận rộn cả, bỏ qua những câu chuyện vô nghĩa đi.
Chúng ta sẽ vào thẳng phần chính luôn.
Tóm tắt lại thì đơn giản thôi.
Cô Jo Jung Hyun. Cô hãy rút lui đi.
Ý tôi là cô không cần cầm theo mấy tờ báo trường năm 1987
để đi khắp nơi đào bới lại chuyện quá khứ nữa đâu.
Trước khi tìm được Jae Young, tôi không thể dừng lại được.
Được rồi.
Tất nhiên là tôi đã lường trước cô sẽ nói vậy rồi.
Thôi thì thế này.
Cô thấy cách này thế nào?
Tôi sẽ giúp cô tìm kiếm cháu gái mình.
Ý ông là sao?
Ông cũng
cùng phe với lũ người đó mà.
Ôi mẹ ơi!
Tất cả mọi chuyện trên đời này không đơn giản như vậy đâu.
Chẳng phải vì thế mà chúng ta mới ngồi đối diện nhau
để tìm kiếm những cơ hội mới hay sao?
Đằng kia sao thế?
- Bà ơi, bà mau đến đây đi ạ. - Có chuyện gì thế này?
Chuyện gì vậy?
Anh vào đây có chuyện gì?
Tôi có thể giúp gì?
Anh đến từ đâu thế?
À, chuyện đấy...
Cảnh sát Choi đến rồi à?
Tôi nghe bảo Đội đặc nhiệm cơ động cũng sắp xuất phát đến đây.
Anh đến sớm thật.
À vâng, tôi ở gần đây nên ghé qua luôn.
- Tôi vào được không? - Vâng, anh vào đi.
- Mời anh vào. - Làm sao có thể xảy ra được vậy?
Khủng khiếp quá, thật không thể tưởng tượng được.
Có đội nào đến đây trước chưa?
Chưa ạ. Chúng tôi cũng mới vừa đến thôi.
Hiện trường gây án vẫn nguyên vẹn.
Ôi trời ơi.
Trời ơi.
Sao có thể?
Ôi trời.
Ôi trời.
Sao nó có thể xảy ra chứ?
Ôi trời.
Ôi trời.
Tôi tự hỏi tại sao nó lại xảy ra.
Tôi tự hỏi tương tự như vậy.
Sắp đến ngày diễn ra sự kiện rồi.
Bọn họ toàn những người quái dị
nên tai nạn lần này chắc sẽ rất ra trò đó.
Ý ông là tai nạn nào?
Cô cũng hiểu tôi không thể nói chi tiết được mà.
No comments yet. Be the first to leave one.