Welcome to Sweden

Welcome to Sweden

Download Vietnamese undertekster

Sæson 1

Udgivelsesinfo

Welcome to Sweden 2014 S01E05 HDTV x264-LOL
En kommentar af Rexy Momo

Tags

HDTV
hdtv
x264
HD
Udgivet den: 2015-01-16
Downloads: 14
Hørehæmmede: No

Forhåndsvisning af Vietnamese undertekster

De første 200 linjer.

- Thế các bác sỹ nói gì? - Cậu ấy có khỏe hơn được không?

Họ cũng không biết. Họ đang làm hết khả năng rồi.

Thật kinh khủng. Tớ không biết phải nói gì nữa.

Thế cậu gặp Malin chưa? Cậu ấy nói gì?

Cậu ấy dũng cảm mà. Cậu ấy nằm đó với một đống ống cắm vào người.

Cậu ấy không bỏ cuộc đâu. Mà cậu có biết cậu ấy còn nói gì không?

Heu-dee-heu-dee-heu-dee...

Anh chỉ nghe được có vậy khi hai người bọn em nói chuyện qua lại.

Vì giống như là, em nhớ nhân vật đầu bếp Thụy Điển

trong "The Muppet Show" không?

Vì, anh không hiểu nổi một từ nào mà hai em đang nói.

Vậy, um... hai người đang nói chuyện gì vậy?

Một người bạn sắp chết ạ.

- Thật à? - Ừm.

Dịch bởi Rexy Momo Kobayashi

Mọi người có thể tưởng tượng ra...

...Peo bé nhỏ, luôn luôn trong căn hộ bé nhỏ.

Chà, tớ chưa bao giờ...

Chào, tôi chỉ đang kể một câu chuyện vui thôi.

Là về Peo.

Peo. Peo là gì vậy?

Peo. Là... là một... người.

Mà, uh, tôi kết hôn cùng.

Ừm, con người... thì, chủng người đó đấy.

Không, nhưng anh ấy có tính cách,

muốn tự mình làm tất cả mọi chuyện.

Nên anh ấy, uh... đã thuê một cái...

Anh biết đó, như là, khi anh lát sàn nhà.

Giống như là...

giống... một cái máy ngủ đó?

Slipmaskin. Slipmaskin.

Và, ah... và anh ấy tự lát hết chỗ sàn đó.

Ugh, nhưng nhiều công đoạn lắm,

nên anh ấy... whoo... như, dính nhẹp vào tường luôn.

- Chà. - Vậy... đó là tường gì vậy?

Oh, không, không! Không phải là tường thật, mà là...

Không đâu... như là...

một tấm tường xì-trét vậy,

nên họ phải...

Mọi người nói "nghỉ ốm" thế nào nhỉ?

Họ viết-ốm anh ấy...

ANh ấy bị kiệt sức.

Ừm. Oh... dĩ nhiên rồi.

Đúng, anh ấy bị kiệt sức.

Nên rất hài ở chỗ đó.

Nhưng tại sao lại là hài... khi anh ấy bị ốm?

Đúng nhỉ...Không...

Dĩ nhiên như thế thì không hài rồi.

Không đâu, hài hước là ở chỗ anh ấy làm hết chỗ sàn đó

trong khi mặc quần áo không phù hợp...

để... để làm sàn.

Uh... mà... có thể anh cũng chưa thấy hài vì

vì anh chưa biết Peo.

Đúng nhỉ.

Ja...

Vậy... vậy đó là quần Mỹ à?

Này, bộ quần của anh bị làm sao à?

Chúng thì không sao,

chỉ là hơi bị... Mỹ quá.

Ý anh là, anh nghĩ bạn bè em không thích anh, vậy đó.

Không phải là anh, mà là ngôn ngữ anh nói, được chứ?

Ngôn ngữ của nh thì bị làm sao à?

Đúng là cũng không sao, nhưng đó không phải là tiếng Thụy Điển.

Bạn em không quen việc lúc nào cũng nói tiếng Anh đâu mà.

Em biết người không bao giờ châm chọc quần của anh không, chỉ có Hassan thôi.

- Để em nghĩ xem, - Hassan, ừm. Đúng.

Nhưng, anh biết không?

Em không nghĩ một ông cụ Iraqi 50-tuổi

nên là biểu tượng phong cách của anh đâu.

Nhưng, anh muốn nói anh ấy chấp nhận con người của anh.

Thế anh đã nói với anh ấy là anh không phải người Canada chưa?

- Anh ấy chấp nhận con người của anh mà anh ấy tưởng tượng ra. - Mm-hm.

Anh biết không...

Anh biết không, Hassan, hôm trước tôi đang nghĩ là, anh biết đó...

Thế nếu như tất cả mọi người đều yêu thương nhau thì sao?

Anh biết đó, đều hòa thuận, thì sẽ không có...

chiến tranh hay những điều tương tự như vậy.

Tôi rất thích điều đó.

Tốt quá, tôi cũng hi vọng anh ấy sẽ nói vậy.

Bởi vì, nếu như, ví dụ nhé, giả sử

anh có một người bạn Mỹ?

Không.

Tôi chỉ... Tôi chỉ giả sử, nên...

tôi không muốn giả sử chuyện đó.

Hassan, tôi chỉ đang nói về, là, một thế giới tưởng tượng thôi mà.

Bây giờ có nhiều thế giới lắm.

Chỉ có hai thôi mà, Hassan.

Có một thế giới thật, mà chúng ta đang sống

nơi mà anh sẽ không bao giờ có một người bạn Mỹ nào.

- Đúng. - Anh có vẻ thích nhỉ.

Và rồi một thế giới thứ hai,

tôi đang nói đến một thế giới tưởng tượng nhé,

nơi mà, chỉ giả sử thôi, hãy nói là...

anh có một người bạn Mỹ rất tốt.

Không.

Cứ giả sử là tôi đi, giả sử...

tôi là người bạn Mỹ của anh.

Thì...

Tôi sẽ phải giết cậu.

Tiếc nhỉ.

Thôi được rồi, anh có muốn chơi video game không, hay...?

Có chứ! Huh!

Cái gì đây?

Ahh... làm sao mà lại có ở đây? Tôi...

- Tôi... - Chúng ta sẽ cùng đốt nhé.

Đốt á? Không, thế thì...

Thế nghe hơi bị quá quá,

chúng ta chỉ nên, uh...

Ừm. Để đâu đó...

Anh có quyền mà, để tôi đi vứt cho.

Tôi... tôi không... chỉ là...

Nếu như bị kiệt sức vì phải mài sàn nhà

thì chắc cái sàn nhà đó nhìn phải tuyệt đẹp nhỉ.

Chắc chắn rồi.

- Mà cậu có biết khi nào không? - Khi nào cái gì cơ?

- Bữa tiệc í. - Không, tớ không biết.

Để tớ gọi xem thế nào.

Này, tớ đang ở đây với Emma. Bữa tiệc thứ năm là mấy giờ vậy?

Được rồi.

Ừ...

Đồng ý. Yep. Chào nhé.

Không có, cậu ấy không biết tiệc bắt đầu mấy giờ đâu.

Cái gì cơ?

Làm sao mà cậu ấy không biết giờ bữa tiệc của chính mình chứ?

- Có những chuyện gì đang xảy ra trong đầu của Emma vậy? - Mẹ à, mẹ bỏ mấy đoạn tâm lý đơ đơ đó đi.

- Mẹ có thể thấy là có chuyện mà. - Không có gì cả. Con rất ổn mà.

- Thế còn Bruce? - Mẹ đừng ghi chép nữa!...

Bruce ổn ạ. Anh ấy chỉ có một chút vấn đề trong ngôn ngữ thôi.

Chuyện này sẽ kéo dài mãi mãi mất thôi.

- Chuyện gì ạ? - Để Bruce - hòa đồng đó con.

- Cậu ấy không cố gắng gì cả. - Chắc chắn, có mà.

Hầu như ngày nào anh ấy cũng luyện tiếng Thụy Điển với một người bạn đấy ạ.

- Ý con là Hassan hả? - Vâng...

Vậy làm sao mà cậu ấy không có bạn người Thụy Điển nào? Mà mẹ mới chỉ nghe cậu ấy nói được có hai từ tiếng Thụy Điển thôi đó.

- "Cảm ơn" và "semla". - Đâu có ạ.

- Vậy sao? - Oh, vâng. Anh ấy còn có thể nói "cưa tay" cơ.

Chính xác đó.

Cái đó thì mẹ có thể ghi vào sổ đấy ạ.

Chạy, chạy đi...

Bắn, bắn thằng đó đi!

Cục cưng à, em về-rồi!

Theo tôi, Bruce! Nhanh! Nhanh lên!

Này, làm sao mà anh biết đường mà đi vậy?

Tôi từng sống ở đó mà.

Tuyệt.

- Hej! - Chào em!

- Xin chào Emma! - Hej.

Hai người học tiếng Thụy Điển xong rồi à?

Ừm, xong rồi. Cúi xuống, cúi xuống.

Đi nào... Nhảy! Giết, bắn thằng đó đi,

bắn vào mặt, vào mặt í!

Hassan, anh bắn tệ quá.

Điệu nhảy robot mặc pajama gợi cảm nào.

Mọi người đều yêu thích điệu nhảy robot mà.

Và đến phần gợi cảm rồi, robot mặc pajama...

Tại sao em lại không cười?

Đây là... em thường thích chuyện này lắm mà.

Anh đang làm tất cả để có thể hòa đồng ở đây chứ, phải không?

Em lại nói chuyện với mẹ đấy à?

Vâng.

Sao em cứ làm như vậy với bản thân thế?

Thì mẹ là người duy nhất mà em còn mà, anh biết rồi đó?

Bạn bè em, họ không muốn chơi với em nữa rồi.

Em đang nói chuyện gì vậy?

Không có gì. Nghe thì si đần lắm.

Sao vậy?

Lisa đang chuẩn bị tổ chức một bữa tiệc.

- Và chúng ta không được mời à? - Không ạ.

Tại anh à?

Không phải anh đâu, anh yêu.

Mà là bạn của em.

Anh biết đó, Lisa thường hồi hộp khi nói tiếng Anh nên...

Anh rất tiếc, anh chỉ...

Em biết là anh thật sự cố gắng làm mọi việc để có thể hòa đồng mà, phải không?

Em biết chứ và em rất yêu anh vì điều đó.

Nhưng anh cũng không biết nữa, có thể mẹ em nói đúng. Cứ như là...

Anh chỉ đang cố tỏ ra là một con người hoàn toàn mới ở đây vậy.

Em biết đó, cứ như là...

Hồi ở M.Ỹ thì anh là: "Bru-u-u-uce!"

Em biết đó? Còn ở đây chỉ, "Bruce."

Nhưng em yêu Bru-u-u-uce!

Và còn yêu cả Bruce nữa.

- Anh biết chứ? - Hmm.

Anh không cần thay đổi bất cứ điều gì đâu.

Em xin lỗi, đúng ra em không nên nói gì nhỉ.

Không đâu, anh mừng là em đã nói ra

vì bây giờ chuyện đó...

đang ảnh hưởng đến bạn em và những chuyện khác nữa. Nên...

Em biết không?

Chờ ở đây nhé.

Ừm, em cũng không có kế hoạch đi đâu đâu mà.

- Boom. - Vâng, đó là điện thoại của em.

Ném cho anh cái laptop, anh sẽ sửa được chuyện này.

- Chào cậu, Emma. - Chào, Lisa. Có gì mới không? Là Bruce đây.

Chào, Bruce. Wow, thật ngạc nhiên khi thấy anh gọi đó.

Cảm ơn đã gọi điện. Tôi rất khỏe.

Nghe này, tôi không có ý làm phiền...

nhưng tôi nghe nói là thứ năm có một buổi tiệc. Nghe rất vui đó.

Tôi cũng không biết là có được gọi là tiệc không...

mà gần giống một buổi tụ-tập nhỏ hơn. - Cảm ơn rất nhiều nhé, Lisa.

More Vietnamese subtitles for Welcome to Sweden

Kommentarer

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left