De første 121 linjer.
Này ngài Dược Phu ơi,...
...ở đây ai không cần mua gì đâu.
Nếu ngài cứ đứng lì ở đấy thì sẽ đuổi khách của chúng tôi đi mất.
Tiểu nhân buộc phải mời ngài đi thôi ạ.
Không không.
Tại hạ muốn thuê phòng...
...qua đêm mà.
Làm phiền...
...các vị vậy.
Ôi trời.
Lạnh lắm phải không con?
Mẹ xin lỗi nha.
Nhưng nó tốt hơn, phải không nào?
Ờ thì...chúng là hàng Trung Hoa mà.
Cậu còn món gì khác nữa không?
Phu nhân là chủ của khách điếm này sao?
Đúng vậy.
Tự tay ta gây dựng nơi này từ khi còn là một thiếu nữ cơ.
Vậy trước đó...
...thì nơi đây là gì vậy?
Ừm, là gì nhỉ?
Cũng chả nhớ nữa.
Chắc là ta đã già mất rồi.
Xin thứ lỗi ạ!
Các vị còn phòng trống không ạ?
Xin lỗi, nhưng chúng tôi hết phòng mất rồi.
Cô nương chịu khó tìm nơi khác đi vậy.
Chỉ còn khách điếm này mở cửa thôi mà.
Nhưng chúng tôi không còn phòng trống đâu ạ.
Tiểu nữ có rất nhiều tiền.
Huynh còn có thể lấy luôn cả chiếc ô này của này nữa!
Có phải là...
Đúng vậy đấy.
- Cậu đã lấy phòng trống cuối cùng rồi. - Làm ơn đi ạ!
Thế cái này thì sao?
Có kẻ đang truy đuổi tiểu nữ.
Nếu bị bắt được,...
...thì tiểu nữ chắc chắn sẽ bị chúng sẽ giết mất!
Chà! Câu chuyện ly kỳ thật đấy...
...nhỉ!
Là thật đấy ạ!
Chà, trời thì đang mưa thế này.
- Thường thì chúng tôi sẽ không đuổi - Hôi quá!
một cô nương đi đâu, nhưng mà...
Phương thuốc này...
...từ Trung Hoa, gọi là Hansuke.
Cô nương sao rồi?
Nếu tiểu nữ còn phải đứng dưới mưa thêm nữa thì đứa bé này...
...chắc chắn sẽ chết mất!
Cô nương đang mang thai sao?
Thiệt tình, ngươi vô dụng quá đi!
Phu nhân!
Tokuji, sao ngươi không đuổi cô ta đi hả?
Mong cô nương thứ lỗi, nhưng chúng tôi không muốn gặp rắc rối đâu.
Xin cô đi cho!
Nếu đi...
Nếu phải đi, thì ngay sớm mai thôi...
xác của tiểu nữ và đứa bé sắp chào đời này sẽ nằm ngay ngưỡng cửa nhà các người.
Như thế chẳng phải các người càng rắc rối hơn sao?
Cô nương đang đe dọa ta đấy à?
Tiểu nữ không đe dọa ai cả!
Tiểu nữ chỉ muốn nuôi dưỡng đứa bé này mà thôi.
Nếu phải ở bên ngoài thì đứa bé sẽ chết mất!
Tokuji, lại đây.
Xin phu nhân đấy!
Vâng ạ.
Hãy làm ơn!
Mang cô ta lên tầng trên.
Hả?!
Căn phòng ấy ạ?
Không còn cách nào khác đâu.
Ta sẽ dẫn cô ta lên đó, ngươi mau chuẩn bị giường đi.
Vâng ạ.
Tiểu nữ...
Xin đa tạ phu nhân ạ!
Cô ta có thể ngủ lại phòng của mình mà.
Chúng tôi thường không để khách vào căn phòng này đâu.
Nên mong cô nương giữ kín cho.
Và đừng có gây rắc rối gì đấy.
Vâng ạ.
Ờ. Thưa phu nhân.
Chuyện gì?
Phu nhân có thể cho tiểu nữ chút gì đó để ăn được không?
Ai làm chuyện này nhỉ?
Thôi, để sáng mai ta sai Tokuji dọn dẹp vậy.
Ta chỉ có thể cho cô nương một chút cơm thôi.
Thế là tốt rồi ạ.
Cô nương làm sao vậy?
Đã muộn thế này rồi ư!
Con sẽ sớm được ăn uống thỏa thích thôi.
Cô nương có vẻ thực lòng muốn có đứa bé nhỉ?
Vâng ạ.
Ta không có ý nhiều chuyện đâu, nhưng cô nương định tự mình nuôi dạy nó sao?
Tôi định thế ạ.
"Định thế" à...
Chà, ít ra cô nương vẫn còn trẻ mà...
...nhưng vẫn còn ngây thơ lắm.
Cô nương thậm chí còn không kiếm nổi mấy bữa ăn hàng ngày.
Cô nương vẫn định bất chấp tất cả để sinh đứa bé này thật sao?
Cô nương nghĩ nó sẽ hạnh phúc khi không có ai chăm sóc à?
Tiểu nữ...
Tiểu nữ chỉ muốn đứa bé sống mà thôi.
Cô nương thật kỳ lạ. Ý chí cô mạnh mẽ nhưng lại sai lầm.
Ta thì sẽ không bao giờ làm điều gì vô trách nhiệm như vậy đâu.
Thưa phu nhân?
Ấm thật đấy!
Giường sẽ được chuẩn bị ngay thôi.
À đúng rồi.
Ta còn phải đi nấu chút đồ ăn nữa chứ.
Tiểu nữ xin đa tạ ạ.
Búp bê Daruma sao?
Này, cậu Dược Phu, chuyện gì vậy?
Tại hạ đang đi tìm nhà vệ sinh...
...rồi bị lạc.
Thế sao?
Nhà vệ sinh ở ngay cuối đại sảnh này này.
Đa tạ.
Ở trên đấy vẫn còn phòng ư?
Không có đâu. Chỉ là nhà kho thôi.
Cậu đừng có mà lên đấy đấy.
Ra là vậy.
No comments yet. Be the first to leave one.