De første 200 linjer.
Ngày xửa ngày xưa, ở một ngôi làng trên đỉnh núi cao,
một điều tuyệt vời đã diễn ra.
Vào cùng khoảnh khắc, hai bé gái giống hệt nhau được sinh ra!
Bé thứ nhất là một tiểu công chúa.
Đức vua và hoàng hậu rất vui mừng.
Chỉ những gì tốt đẹp nhất mới được dành cho công chúa Anneliese.
Bé gái thứ hai tên là Erika.
Cha mẹ nàng yêu thương nàng nhiều như đức vua và hoàng hậu yêu công chúa.
Nhưng họ lo lắng.
Họ rất nghèo.
Làm sao họ có thể chăm sóc đứa con gái bé bỏng của mình?
Nhiều năm trôi qua.
Công chúa học các nghĩa vụ hoàng gia
còn Erika làm thợ may chăm chỉ và vất vả
cho Madame Carp đáng ghét.
Với cuộc sống quá khác biệt,
việc công chúa và cô thợ may nghèo chưa từng gặp nhau cũng không lạ.
Nhưng số phận đã định họ sẽ gặp nhau.
Tất cả bắt đầu ở hầm mỏ hoàng gia…
khi các thợ mỏ báo với nữ hoàng là vàng đã cạn.
Nữ hoàng góa bụa rất sốc.
Vương quốc giờ đã phá sản.
Bà ấy sẽ chăm lo người dân thế nào đây?
Giá mà bà có thể gọi cố vấn đáng tin cậy Preminger
nhưng ông ấy đang đi xa.
Bà cần làm gì đó thật nhanh để cứu vương quốc, nhưng cách nào?
Rồi bà chợt nghĩ ra.
Gần đây có một vị vua trẻ giàu có đang tìm vợ.
Muộn rồi! Muộn mất rồi!
Chúng ta có 20, nhiều nhất là 22 phút để thử trang phục hoàng gia!
Và sau đó đến bài phát biểu của người tại Hiệp hội Lịch sử!
Tiếp đến ta phải gấp rút đến Tiệc trà Hiệp hội Làm vườn!
Ồ, và sau đó là đến giờ học toán,
giờ địa lý, giờ khoa học…
Cả đời tôi luôn muốn Có một ngày cho riêng mình
Không phải làm gì Và được một lần không cần đi đâu cả
Không học hành, tiếp đãi hay ăn trưa Hay danh sách "Việc cần làm" trong ngày
Không ai bảo khi nào nên ăn hay đọc sách Hay đi hay ở
Đó sẽ là ngày tuyệt nhất đời tôi
Cả đời tôi luôn muốn Có một ngày cho riêng mình
Không phải thức dậy với một đống việc Trên khắp kệ
Không phải ủi gấu áo Và không có ống tay lộn xộn
Không có váy cưới Với hàng ngàn đường khâu mũi chỉ
Và không phải trả nợ
- Madame Carp! - Cô nghĩ ta đang làm chủ cái gì ở đây?
Một quán rượu ư?
- Tôi sẽ nói là nhà tù của con nợ. - Cười tiếp đi!
Cô sẽ làm việc cho ta thêm 37 năm nữa!
Nhưng tôi đã trả hơn một nửa rồi!
Nhưng tiền sinh lãi mà đúng không?
Bố mẹ cô nên nghĩ đến điều đó trước khi vay nhiều đến thế.
- Họ làm thế để nuôi tôi! - Là lỗi của họ!
Cảm giác thế nào khi được…
Cảm giác thế nào khi được tự do
Tự do
Tự do thử những điều điên rồ
Tự do khỏi các giấy nợ vô tận
- Tự do bay lượn - Tự do ca hát
Và cưới người mình chọn
Mẹ rất tiếc con yêu, nhưng con biết đấy, đám cưới với vua Dominick rất quan trọng.
Đó là cách duy nhất để chăm sóc thần dân chúng ta.
Con biết, đó là nghĩa vụ của con.
Kìa, con nhìn này!
Lại một món quà đính hôn nữa!
Bạn sẽ nghĩ tôi thật may mắn Tôi có quá nhiều thứ
Tôi nhận ra mỗi món quà Đều đi kèm với ràng buộc
Dù tôi biết mình chẳng có gì nhiều Nhưng quyết tâm của tôi rất mạnh
Mọi người trên thế giới sẽ vây quanh Để nghe tôi hát
Tôi đi cùng được không?
- Giờ tôi sợ mình sẽ không bao giờ được… - Sớm thôi tôi sẽ được mãi mãi…
Tự do!
Tôi nhắm mắt lại và thấy mình đang bay
Xa hàng ngàn dặm
Tôi có thể bay
Nhưng làm thế có đúng không?
Lương tâm bảo tôi ở lại
Tôi sẽ mãi là hoàng tộc
Tôi sẽ trả món nợ của bố mẹ
Nghĩa vụ là phải làm những việc
Trái tim bạn có thể hối hận
Nhưng tôi sẽ không bao giờ ngừng tin
Bà ta không thể ngăn kế hoạch của tôi
Đời đâu chỉ có mỗi găng tay
Áo váy, đường khâu, mũi chỉ
Trong mơ, tôi sẽ tự do!
Tên ngốc nào bỏ cái này vào đây vậy?
Ồ, là tao đó.
Nhắc lại cho nhớ nhé! Chúng ta đang trộm vàng!
- Cái này có lấp lánh không? - Không.
- Quý không? - Không.
- Có làm ông chủ vui không? - Không.
Tập trung vào, Nick. Đó là thứ mày cần.
Cái đó và nghỉ giải lao.
Ồ, xin chào.
Ông chủ Preminger, ngài quay lại…
đây rồi… sớm quá.
Hy vọng ngài đã có chuyến đi vui vẻ.
Của ngài đây.
Số vàng cuối cùng ở Hầm Mỏ Hoàng Gia.
Chẳng còn gì cả.
Phải, vì của ngài hết rồi!
Phải, đúng thế, của ta hết.
Ta đã chờ mãi!
Ta cúi đầu, ta quỳ Ta nằm rạp như tấm thảm
Và suốt mười năm ròng Ta phải ngậm đắng nuốt cay
Nhưng hôm nay ta sẽ trốn thoát Vì cục vàng cuối cùng đã đào xong
Nó đang chờ đợi ta, sao ta từ chối được?
Ta sẽ là anh hùng trở về nhà Với châu báu phát hiện nơi xa
Và công chúa có thể chọn Người chồng nào hơn ta?
Ta sẽ cầu hôn nàng Ta sẽ chữa lành vương quốc
Và ta sẽ đeo vương miện Bởi sao ta từ chối được?
Hãy nâng ly và chúc tụng!
Hãy ca ngợi vì triều đại Preminger đã đến!
Chúa tể của vạn vật Tất cả hãy vinh danh ta!
Và khi cưới công chúa Ta sẽ có mọi thứ ta muốn
Một con hào bảo vệ, áo khoác lông chồn Và đền đài cung điện
Dù nàng ấy lạnh lùng với ta Nhưng bên trong nồng cháy
Vì trong lòng nàng nghĩ "Sao mình từ chối được?"
Phải, trừ vấn đề nhỏ này, thưa ông chủ.
Phải gọi là thưa ông chủ Hoàng tử!
Phải, và nữ hoàng đã quyết định gả nàng cho vua nước Dulcenia vào tuần tới.
Cái gì? Quyết định mà không có ta ư?
Bà ta nghĩ mình là ai chứ?
- Nữ hoàng? - Đồ đầu óc bã đậu!
Thì bà ấy là nữ hoàng mà!
Bà có vương miện, quyền trượng, ngai vàng lộng lẫy…
- và những thứ… - Im lặng! Không!
Ta không để yên đâu!
Đứa con tá điền này sẽ không bỏ chạy
Vì một bà hoàng liều lĩnh Đã chọn một người khác!
Chỉ là… một… trở ngại tạm thời!
Chỉ là mất mát nhất thời
Nhưng may thay cái tôi của ta không hề hấn
Và ngay khi quay lại Ta sẽ cho họ thấy ai mới là chủ
Chúng mày có thể cược rằng Sẽ không có "Tôi đồng ý"
Đúng, giả sử cô gái mất tích Thì đức vua sẽ nói "Tạm biệt"
Rồi ta đi tìm nàng, đưa nàng trở về Và ta nổi tiếng
Và nữ hoàng sẽ biết ơn Đến mức hứa truyền ngai cho ta
Và ta sẽ khiêm tốn nói với bà "Sao thần từ chối được?"
Khi buổi lễ kết thúc Ta sẽ đứng dậy và lấy ngai vàng
Và Anneliese ngu ngốc có thể hôn giày ta
Vì vương quốc và lâu đài Sẽ là của riêng ta
Nếu vương miện hợp với ta Thì sao ta từ chối được?
Vậy nên… hãy…
Chuẩn bị hoa hồng và cầm sẵn sâm-panh
Khi bạn có kế hoạch tuyệt vời Bạn không bao giờ thua
Phải, và sau cùng Ta sẽ vĩ đại như vua Charlemagne
Đó là một công việc bội bạc Nhưng sao ta từ chối được?
Sao ta từ chối được?
Lo mà tận hưởng đi, em gái,
vì sớm thôi nó sẽ không còn là của mày đâu.
Ôi, làm ơn, lại ảo tưởng nữa à, Midas?
Cứ cho là ngai vàng sẽ thuộc về chủ nhân của ta, ngài Preminger,
và mọi thứ thuộc về ngài dĩ nhiên cũng thuộc về ta.
Anh bị mất răng rồi kìa, Midas?
Răng của ta?
Không, răng của ta!
Mày nên mong là mình có chín cái mạng đi, Serafina!
Vì mày sẽ chết chắc!
Ta là Đại sứ Bismark, đến đây theo lời mời của nữ hoàng.
Bệ hạ Dominick, ngài chắc chắn chứ?
Đúng vậy.
Vào đi!
Julian, đúng lúc lắm.
Em xếp nó vào nhóm pyrit sắt.
Đẹp nhưng vô giá trị. Còn có tên là "vàng của kẻ ngốc".
Công chúa làm tốt lắm.
Công chúa? Sao đột nhiên trịnh trọng thế?
- Ở đây có mình em thôi mà. - Nữ hoàng cử thần đến.
Có vẻ ngài đại sứ đã đến cùng một món quà cho người.
Ngài đại sứ?
Ông ấy đến rồi ư?
Thay mặt đức vua Dominick…
thần xin tặng người món quà đính hôn này.
Cảm ơn ngài đại sứ!
Công chúa Anneliese sẽ rất vui.
Thưa nữ hoàng, cho phép thần hỏi, người đã chọn ngày cưới chưa?
Một tuần nữa có được không?
Tuần sau ư?
Một quyết định sáng suốt và thấu đáo, thưa nữ hoàng.
Tuyệt vời. Thần sẽ…
báo cho đức vua Dominick để ngài gặp tân nương.
Sướng thật. Được tự do làm những gì mình muốn.
Anh nghĩ đức vua Dominick sẽ thế nào?
Ta chắc ngài ấy sẽ phù hợp.
Em biết cưới anh ta là đúng,
nhưng đôi khi em ước…
À…
Có vẻ ngài ấy rất yêu âm nhạc.
Ngài chơi ba loại nhạc cụ khác nhau. Đàn tam thập lục, kèn trumpet và piano.
Anneliese…
…nàng sẽ cần áo choàng đó.
Vậy ư? Tại sao?
Không gì bằng hít thở không khí trong lành và thay đổi cảnh vật.
Giá mà đơn giản thế.
Đi nào, Serafina.
Ra khỏi lâu đài thật thoải mái.
Không ai biết ta là ai.
Vậy, cái nào là nhà anh?
Phòng thì đúng hơn. Chúng thần không đủ tiền mua nhà.
No comments yet. Be the first to leave one.