De første 200 linjer.
Ối giời ơi, giời ơi!
Con đĩ! Mày mơ mộng thằng nào
mà để nồi cám lợn của bà khê hết thế kia, hả?
- Hả? - Con lạy bà.
- Ôi giời ơi, cái đồ voi giày ngựa xé! - Con lạy bà.
Mặt dạn mày dày, ăn gio bỏ trấu ỉa ra than!
Nói mãi không nghe, nói mãi không nghe!
Giời ơi, ối giời ơi, này, mày ngửi đi!
- Mày ngửi đi! Ngửi đi! Ngửi! - Con xin bà!
Không ngửi được hả?
To mồm hả? Cãi bà hả?
Tha cho mày rồi thì nồi cám lợn kia của bà thì sao?
- Con có mơ mộng gì đâu ạ. - Trời ơi, mày còn to mồm cãi bà hả?
Bà mua mày về! Mày lại còn cãi bà à?
Mày bướng! Bà cho mày đánh nè!
Giời ơi!
Từ nay, mày không được phép giao du với ai!
- Mày nhớ chưa? - Dạ, con nhớ rồi thưa bà.
Nhớ hả?
Chiều nay mày làm gì mày nhớ không?
Con phải đi mò cua bắt ốc để nấu cháo cho bà bữa tối nay.
Nhớ rồi mà còn ngồi dưới đất thế hả? Đi đi! Trời ơi!
Mày cứ ngồi đó mà đợi trời tối, nước lên.
Mày mà về tay không thì chết với bà!
Bà sẽ xé xác mày ra!
Anh làm em giật cả mình.
Nhìn cái gì mà khiếp thế?
Lên đây nghỉ một tí đã.
Chốc nữa anh xuống anh mò hộ cho.
Hãy trốn đi với anh.
Trốn đi với anh à?
Mà đi đâu cơ?
Anh cũng không biết đi đâu nữa.
Nghèo như anh
chỉ có đi ở đợ mà sống chứ làm cái gì?
Có đi ăn xin,
làm trâu làm chó để nuôi em thì anh cũng vui.
Mong sao cho em trốn khỏi nơi này.
Đừng để bà mắng bà đánh nữa.
Nhất định anh sẽ đưa em trốn khỏi nơi này.
Mày làm gì ở đây?
Dạo gần đây, việc bọn Việt Minh nổi lên ở khắp mọi nơi khiến tôi phát điên lên.
Thế quan sợ điều đó sao, thưa quan?
Ừ, tôi có nghe nói.
Không phải là sợ đâu, ngài đại úy ạ. Ở làng của tôi, cứ yên tâm mà nghỉ ngơi.
Thư giãn và cứ uống đến khi nào ngài say thì thôi.
Không có thằng Việt Minh nào dám gây phiền toái ở đây đâu.
Nếu có đứa nào mà chỉ cần thở giống Việt Minh thôi,
tôi sẽ cho lính của tôi tóm đầu nó lại, xích và tống nó ra
ngoài mặt trận để làm khiên đỡ đạn cho quân nhân Pháp ngay.
Thấy chưa?
Nào, uống đi, thưa ngài đại úy.
Đừng có lãng phí thời gian
lo nghĩ về những đứa ấu trĩ dám làm cách mạng chỉ bằng những gậy tre.
Bác gù, dấm dúi gì thế?
Bác mang thóc của quan đi đâu đấy?
Bác thương tôi. Bác đừng mách với quan.
Mẹ con nhà con Mùi mấy ngày hôm nay nhịn đói.
Tôi ăn cắp một ít thóc của quan mang cho nó nấu cháo cho nó đỡ đói.
Xin bác thương tôi, bác đừng mách với quan.
Thôi, thế thì nhanh lên.
- Kẻo quan bắt được thì khốn. - Vâng.
Thằng gù đâu, ra ta bảo!
Quan cho gọi tôi!
Này. Bác đưa đây, tôi mang đi hộ cho.
Vâng.
- Gù. - Dạ?
Nếu ông có hỏi
- thì bảo bà sang bà Hội, rõ chưa? - Vâng ạ.
Sao lâu thế anh?
Làm em trông đứng trông ngồi.
Anh phải đợi bà đi thì mới ra đây được.
Anh cho em xem cái này nè.
Đây là chiếc áo dài nó gắn liền với đời anh.
Chẳng biết nó từ đâu ra,
chỉ biết nó bao bọc anh
từ lúc anh sinh ra còn nằm trần truồng dưới gốc cây đa.
Tổ tiên anh, cha mẹ anh là ai
từ đâu tới, anh cũng chẳng biết nữa.
Chỉ biết rằng khi anh lớn lên,
thì đã đi ở đợ, chăn trâu cho ông bà Phán rồi.
Hơn 20 năm, anh giữ chiếc áo dài này rất kĩ.
Anh chỉ có mỗi chiếc áo dài này là vật quý giá nhất của anh.
Nếu em thực sự thương anh,
thì đây là quà cưới anh tặng em.
Em hãy mặc áo vào lễ Phật,
coi như tạm thời chúng mình cưới nhau.
Anh van gì với Trời Phật thế?
Anh mơ ước điều gì?
Anh mong ước có mỗi một điều
mà chắc anh không bao giờ có được.
Đó là được cưới em.
Chúng mình yêu thương nhau. Em là của anh rồi.
Anh còn muốn cưới em làm gì nữa?
Hạnh phúc là cưới được người mình yêu,
còn sướng hơn được ba bò chín trâu.
Anh này, em chả cần mâm cau phủ lụa đâu
Nhưng nếu anh vẫn muốn cưới em,
thì hãy mang quả cau này về trồng.
Khi nào cây ra quả,
mình làm đám cưới.
Nhỡ.. nó không ra quả thì sao?
Nếu anh thực sự yêu em, chắc chắn nó sẽ ra quả.
Anh đàn cho em nghe đi.
Không phải Việt Minh
thì tại sao mày lại dám ăn cắp thóc của quan?
Chỉ có Việt Minh mới dám làm như thế.
Mày ăn cắp thóc của quan bao nhiêu lần rồi?
Mày ăn cắp thóc của quan để mày nuôi Việt Minh
chống lại quan phải không? Khai mau!
Bẩm quan lớn, bẩm bà lớn con vô tội.
Con lạy quan lớn, bà lớn.
Con không phải Việt Minh.
Ông bà ơi, đèn giời soi xét.
Dạ, bẩm quan, bẩm bà lớn.
Dạ, oan cho bác Mộc ạ.
Tội này là do con gây ra ạ.
Bẩm quan, bẩm bà lớn, chính con là người ăn cắp thóc của quan, của bà lớn ạ,
nhưng con không phải là Việt Minh ạ.
Ăn cắp thóc của quan thì đích thị là Việt Minh chứ còn gì nữa.
Mày rõ chưa chưa hả, thằng khốn?
Thì ra là mày hả?
Thật là nuôi ong tay áo.
Lâu nay ông có mắt mà như không!
- Mày… - Ối giời ơi, mày nghe theo lời Việt Minh,
về ăn cắp thóc của bà hả?
Quân đốn mạt!
Đốn mạt!
Mày ăn cắp thóc cho ai?
Mày câm à?
Tội chúng mày đáng chết!
Lính đâu, trói cổ nó lại.
Đánh 100 roi tao xem nào!
Đánh!
Trong lúc này nếu không giải phóng dân tộc,
không đòi được độc lập tự do
thì chẳng những chúng ta chịu mãi kiếp ngựa trâu,
mà quyền lợi của bộ phận giai cấp sẽ mãi mãi không đòi được.
Vào bắt quan đi!
Vào bắt quan đi!
Mùi ơi, có chuyện rồi! Việt Minh nổi loạn!
Quan ơi! Bọn chúng tới!
Lính đâu! Cái gì ồn ào ngoài đó thế hả?
Vào bắt quan ra đây!
Có chuyện ở ngoài thế hả? Lính…
Phải trừng trị bọn quan lại,
cướp ruộng nước của dân để dân đói khổ,
phản dân hại nước,
làm tay sai cho Pháp!
Lôi cổ chúng đi!
Thiêu sống chúng đi!
Con xin lạy các ông các bà Việt Minh.
- Thiêu sống chúng đi! - Thiêu sống chúng đi!
Ông Phán…
Thiêu sống chúng đi!
Sao lại ra nông nỗi này, ai đã giết ông?
Thiêu sống chúng đi!
Đứa nào đã giết chồng tao?
Mày giết tao đi, giết tao đi!
Ối giời ơi, con quỷ.
Nhẹ tay một tí. Mày muốn bẻ gãy chân tao hay sao?
U ạ, con Dần dạo này học thêm cái thói nói điêu.
Hôm nọ con bắt gặp nó với thằng gù từ trong nhà hoang đi ra.
Về hỏi nó, nó cứ chối mãi.
Rồi nay mai nó ễnh bụng
đẻ ra một thằng gù con.
U mà không cẩn thận,
nó bảo là của thầy là u chết.
Thế à?
Con này nó ghê lắm.
Cái quân này sớm muộn gì cũng trốn theo giai thôi.
Thật là nhục nhã.
Uổng công tao với bố mày dạy dỗ nó.
Bà mà bắt gặp mày giao du với thằng gù ở nhà ông bà Phán
thì tiên sư cha ba họ nhà mày sẽ chết với bà!
Đồ gái hư thân. Đĩ gầy đĩ rạc với giai!
Ối giời ơi, con quỷ,
mày muốn giết tao đấy à?
Anh đây mà.
Hãy trốn đi với anh.
Em lại bị bà đánh à?
Họ chẳng làm gì em được đâu.
Thế sao anh lại ở đây?
Anh sao thế này?
Hãy trốn đi với anh.
Ông bà Phán bị bắt, bị giết rồi.
Họ bị đốt cả nhà nữa.
Hãy đi với anh.
Con Dần đâu, mày chết ngoài đó rồi phải không?
Tao mong giời đánh chết mày ngoài đó đi để tao khỏi nhìn thấy mặt mày nữa!
Anh đi đi.
Hãy đi với anh kẻo muộn.
Rồi họ cũng tới đây thôi. Việt Minh thế nào cũng tới đây.
Hãy trốn đi với anh.
Mình cứ trốn vào Nam.
Đến đâu cũng được.
Thôi thì nhắm mắt đưa chân
Miễn là sống chết có nhau.
Muốn ra sao thì ra.
Đây là bọn Việt Minh, những kẻ muốn đòi độc lập và tự do của chúng.
No comments yet. Be the first to leave one.