De første 200 linjer.
"Inman yêu dấu.
"Em bắt đầu đếm ngày,
"rồi đếm tháng.
"Em không còn đếm được nữa, chỉ còn hi vọng rằng anh sẽ trở về,
"và nỗi sợ thầm lặng trong nhiều năm từ khi ta gặp nhau,
cuộc chiến khốc liệt này đã khiến chúng ta thay đổi ngoài dự tính."
Cậu nhóc tội nghiệp này đến từ Alabama.
- Nó ở xa nhà đã lâu. - Cảm ơn.
Sao bọn Yanks không tấn công?
Có áo không, nhóc?
Đó là con của Mo Oakley.
Vẫn chưa đủ tuổi ra trận phải không?
- Chào. - Chào, nhóc.
Có ủng và áo khoác. Muốn 1 cái không?
- Đây. Muốn cái đó? - Cảm ơn.
Hi vọng những đôi ủng này có thể đi đến 400 dặm,
vì họ đang đưa tôi đến Cold Mountain.
"Những khoảnh khắc lướt qua nhanh giữa chúng ta,
"em ước có thể thay đổi chúng.
Sự ngượng ngùng khiến em chưa nói được nhiều điều."
Được rồi.
Đủ thuốc súng để làm thủng 1 lỗ trên trời.
Ừ, 1 tên Yankee đích thực.
Cuốn sách cũ của anh bị xé nát.
Giống chúng tôi. Đã trải qua quá nhiều cuộc chiến.
Này, Oakley. Đừng lo, nhóc. Bọn Yankee mở cửa hàng giờ.
Chúng vẫn chưa mở.
Đóng vào.
- Này, mày từ đâu ra thế? - Một bữa sáng tươi ngon.
- Nó là của tao, Butcher. - Này! Tránh ra!
- Tao thấy nó trước. - Nào!
- Tao thấy trước! - Thỏ của tao!
Bỏ tay ra khỏi con thỏ của tao!
"Khi em đến thị trấn Cold Mountain với bố,
"em thấy thật ngượng về vẻ ngoài của mình,
"thật khác nơi này.
"Nhưng em đã rất mừng khi rời khỏi Charleston,
thế giới của nô lệ, áo ngực và vải bông?"
Các anh sẽ chiến đấu vì cái gì?
- Phía Nam? - Tôi gọi nó là Cuộc xâm lược của phương Bắc.
- Đúng. - Tôi gọi nó là cuộc chiến đầu lâu Yankee.
Lần cuối tôi kiểm tra, phía Nam đang làm chủ.
Không định làm người tình của Lincoln, JT.
Khi nào tôi xây xong nhà thờ,
Tôi sẽ đi và giết vài thằng Yankees.
Chiến đấu vì nô lệ, thế đấy.
Mục sư đến rồi.
Ben, cảm ơn. Anh sẽ giúp đỡ con gái tôi chứ?
Rất vinh dự, nhìn cái mũ kìa.
Nhìn cái gì ở trong nó.
Oakley, đưa tôi cái búa.
Một người đẹp phía Nam đích thực.
- Mr. Swanger! Chào. - Xin chào, Đức Cha.
Esco, còn nhớ con tôi chứ, Ada.
- Cô Monroe. - Chào.
- Chào. - Chào.
- Công việc tốt lắm. - Chào.
- Mrs. Swanger, Mrs. Castlereagh. - Xin chào, Đức Cha.
Giờ xin thứ lỗi cho tôi.
Ở Charleston, giáo đoàn vẫn đang bàn bạc kích cỡ cửa sổ.
Nó là 1 nhà thờ nhỏ.
Cô Monroe, tôi vừa nghĩ đến cô.
Cold Mountain chắc hẳn rất buồn tẻ.
Không hề.
- Nó rất đẹp. - Ồ, cô làm chúng tôi thấy ngại.
Đàn ông ở đây rất ga lăng với phụ nữ,
- và rồi cô xuất hiện. - Ồ...
- Không, tôi nghi ngờ điều đó. - Ồ, tin tôi đi.
Chỉ cần cô nói với 1 trong những gã ngốc đó, cánh đồng của tôi sẽ được dọn sạch.
- Bất cứ ai? - Không, um...
Cụ thể là anh ta.
Ở trên xà.
Sẽ không dễ dàng từ chối.
Anh ta cứ giục tôi từ ngày cô đến.
- Cánh đồng của bà được dọn sạch? - Đúng vậy.
Chào, tôi là Ada Monroe.
Inman.
Inman.
WP Inman.
WP Inman.
Lặp lại 1 thứ không thể giúp cải thiện nó.
Mọi người gọi tôi là Inman.
Lạ chưa? Inman đang nói chuyện.
Nếu anh lấy 1 cốc rượu táo, bạn anh có thể dừng quan sát.
Inman.
Anh chỉ ghen tị thôi. Tôi sẽ đưa cô ấy đi dạo ở Bishop's Creek.
- Billy, đây là khung thẳng à? - Cảm ơn.
Ừ. Cảm ơn, đúng thế.
Richie, tôi đã thấy nhà anh. Không có 1 góc vuông nào.
Anh làm nghề gì?
Tôi là thợ mộc.
Săn bắn.
Thợ mộc là chính.
Dọn đồng?
Tôi có thể dọn đồng.
Có điều gì muốn nói riêng với tôi không?
Không hẳn.
Cảm ơn vì... rượu táo.
Lùi lại!
Lùi lại!
Họ bị kẹt ở hố bom. Kế hoạch tan tành cả.
Hãy vứt bọn Yanks xuống địa ngục.
- Giữ nó. - Đi thôi. Quay lại.
Lũ ngốc tự đào hố chôn mình.
Chúng ta hạ được chúng rồi, các chàng trai.
- Đó là 1 cú gà tây. - Cái gì?
Đó là 1 cú gà tây. Chúng tự chạy vào hố.
Địa ngục đang bị phá tan.
Oakley!
Oakley!
Oakley!
- Inman! Inman! - Oakley!
Oakley!
- Inman! - Nào.
Inman.
Tôi đây rồi.
Tôi có 1 ít.
- Anh đã thấy? - Tôi đã thấy.
Tôi sắp chết phải không?
Mọi người rất tự hào về cậu.
Nhóc, người này nói ông ta sẽ chơi bất cứ bài gì cậu muốn.
Bài "Bonaparte's Retreat" nhé? Tôi chơi bài đó.
Không. Hãy chơi bài nào đó thật ngọt ngào.
Giống như khi có 1 cô gái đang đợi tôi.
- Anh nghe rồi đấy. - Tôi chỉ biết 1 vài điệu nhạc.
Như khi anh ở Bishop's Creek...
và anh khát...
và cốc nước thật mát mẻ.
I don't knowwhat music that is.
Tôi tới Cold Mountain trước anh.
Chào, Sally.
- Ồ, đó là 1 vật phát ra âm thanh hay. - Ồ...
Piano của tôi.
Ồ, tôi đã nhớ nó.
Cảm ơn, nhân tiện, Inman đang dọn đồng cho tôi.
Ôi.
Và anh ấy đã không nói gì.
Cậu ấy vui mừng.
Thật ư?
Đàn ông ở Charleston có khác không?
Đàn ông?
Tôi không biết.
Nếu cô thích cậu ta, sao không tới và chào?
Tôi nên tới.
Đi đi, nhanh.
Nào, đi đi. Từ từ.
Đi.
Whoa, whoa, whoa.
Con gái yêu quý của tôi, Ada,
đã dành nhiều thời gian giúp tôi hoàn thành công việc mục sư, người mà tôi rất tin cậy.
Các bạn, bố con tôi rất vui mừng khi tối nay có cơ hội...
để cảm ơn từ tận đáy lòng...
vì sự tiếp đón nồng hậu của các bạn và, trên hết, vì 1 nhà thờ tuyệt vời.
Vậy...
...cảm ơn, và Chúa phù hộ các bạn.
Nhà tôi luôn mở cửa chào đón tất cả các bạn vào bất cứ lúc nào.
Chào mừng.
Esco?
Người đàn ông đó đã giúp xây nhà thờ?
Ông ta? Không, đó là Teague.
Có 1 thời gia đình Teague làm chủ cả Cold Mountain.
Trang trại của tôi, của ông, đều thuộc về ông của ông ta.
Teague rất muốn nơi này, và ông thì có nó.
Ông ta đang tìm những lợi thế.
Ở đây không có lợi thế nào cả, ngoài việc ăn mừng 1 công việc thành công.
Đó là 1 điều tốt vào lúc này.
- Cô Monroe. - Cảm ơn.
- Anh không định vào nhà ư? - Người tôi ướt hơn cả 1 con cá.
- Có lò sưởi đang cháy. - Tôi ổn.
Cô luôn cầm 1 cái khay
Tôi đang định đi lấy 1 ít bia gốc cho những người da đen.
Vài người nói anh đã nhập ngũ.
- Phải không? - Nếu có chiến tranh, chúng tôi đều chiến đấu.
- Anh có ảnh không? - Gì cơ?
Bức ảnh chụp anh bên súng hỏa mai và thể hiện lòng dũng cảm của anh.
Cô đang cười tôi.
Tôi không biết anh.
Điều này không đúng.
Nếu đủ để hiểu, với không lời...
Đúng vậy.
Đúng vậy.
Cô... Nhìn kìa.
Hãy nhìn lên trời. Nó có màu gì?
Hay ở xa... 1 con chim ưng đang bay?
Hay khi cô thức dậy...
và sườn cô đau khi nghĩ về ai đó.
Cô gọi đó là gì?
Để tôi làm cho.
Tôi không thể bị ướt hơn.
"Sẽ ra sao nếu anh bị giết, và em không bao giờ được gặp lại anh?
"Anh nói chỉ sau vài năm em sẽ hiếm khi nhớ tên anh.
"Ôi, Inman.
Đã hơn 3 năm, và em vẫn nhớ tên anh."
Quân lính. Đừng dậy.
Các bạn được nhắc đến trong bản báo cáo của tôi tối nay.
Người từ Cold Mountain 1 lần nữa trở thành những vị anh hùng.
Bọn Yankees ở vị trí những cái cây giữa ta, bị kẹt không thể rút quân.
Nếu chúng ở lại đây, sáng mai chúng có thể bắn hạ ta.
Vòng qua.
Đó là quân liên minh!
No comments yet. Be the first to leave one.