De første 200 linjer.
Tắt nó đi. Tắt nó đi ngay!
Chúng ta đã tạo ra một hố đen.
Chuyện quái gì xảy ra thế?
Đó là sự phát xạ bức xạ hấp dẫn
do hai hố đen sáp nhập gây ra.
Làm sao để nó không nổ nữa?
Nó đã bắt đầu tự sụp đổ rồi.
Vậy chúng ta cứ sống lại ba tuần này theo một vòng lặp sao?
Họ là các nhà khoa học.
Họ đã chế tạo cỗ máy gây ra điểm kỳ dị thứ hai.
Vậy anh tìm thấy họ,
Nói cho tôi biết Tiến sĩ Wheeler ở đâu.
họ chế tạo cỗ máy...
Chúng ta quay về trước điểm lưu,
trước khi điểm kỳ dị thứ hai được tạo ra.
- Ngăn nó lại. Cứu Janet. - Hủy bỏ vòng lặp.
Mọi người sống hạnh phúc mãi mãi.
- Chúng tôi đã tìm thấy Tiến sĩ Samson. - Ở đâu?
Rặng Alps ở Thụy Sĩ.
Anh đến đây để giết tôi sao?
Thực ra tôi đến đây để giữ cho ông sống đấy.
Chúng tôi sẽ bắt ông chế tạo một cỗ máy thời gian.
Ông có thể kể cho tôi nghe về Tiến sĩ Gray không?
Bà ấy như Chúa trời đối với chúng tôi.
Chắc hẳn rất khó khăn khi bà ấy qua đời.
Khi bà ấy bị sát hại.
Chúng ta biết Wes từng gặp Tiến sĩ Gray. Chúng ta biết bà ấy giấu giếm điều đó.
Chúng ta biết Tiến sĩ Gray bị sát hại và phòng thí nghiệm bị đốt cháy vào năm 2012.
Và giờ chúng ta biết một đặc vụ Lazarus đã chết một cách tiện lợi
bị bỏng vào đúng thời điểm đó.
Khi ông làm việc với cỗ máy,
- ông có thấy ai được gửi trở lại không? - Có.
Cả hai người họ.
Mạng sống của chú sắp gặp nguy hiểm rồi đấy.
- Cô là ai...? - Chào chú.
Ôi, cái gì? Becky?!
- Chạy đi! - Đó là ai thế?
Là Bryson!
Nghe này anh bạn. Tôi không biết anh nghĩ tôi đã làm gì, nhưng...
Không phải những gì mày đã làm. Mà là những gì mày SẼ làm.
Cái gì?
Phụ đề Tiếng Việt -
_
Cô Daniels? Tôi là Bryson.
Tôi sẽ là người giám sát của cô trong nhiệm vụ quay về năm 2012.
Anh biết chuyện này có thể sẽ giết chết chúng ta chứ?
- Cỗ máy đã được kiểm tra kỹ lưỡng. - Thế sao?
Trên cái gì?
Được rồi, Bryson.
Tôi đoán là cựu quân nhân, rồi chuyển sang làm nhà thầu tư nhân?
Được những người bạn của chúng ta ở đây săn đón,
với lời hứa tăng gấp đôi lương
và cơ hội trở thành gã hư hỏng đầu tiên cưỡi cỗ máy thời gian.
- Đại loại vậy. - "Đại loại vậy."
Nghe này, điều quan trọng là khi chúng ta đến đó...
ừ, chúng ta phải là một đội.
Cô hiểu điều đó chứ?
Tất cả chúng ta đều có công việc riêng.
Và nếu chúng ta làm tốt nhất có thể,
chúng ta sẽ thành công trong nhiệm vụ.
Chà, công việc của tôi
là làm việc với Tiến sĩ Gray để hoàn thành dự án của bà ấy.
Để giải quyết mớ bôi bác mà các người tạo ra.
Đúng vậy.
- Còn việc của anh? - Việc của tôi là đảm bảo cô hoàn thành việc của cô.
Còn nếu tôi không làm?
Hãy làm rõ chuyện này nhé.
Nếu anh dùng
mối đe dọa bạo lực đối với con gái tôi
để cố gắng kiểm soát tôi...
tôi sẽ giết anh
ngay vào cơ hội đầu tiên có được.
Vào cơ hội đầu tiên có được.
Chà, hy vọng là mọi chuyện không đến mức đó,
nhỉ?
Bởi vì sự sống còn của nhân loại phụ thuộc
vào sự thành công của nhiệm vụ này, cô Daniels.
Tôi cứ nghĩ điều đó đã đủ làm động lực rồi chứ!
Anh có thể gọi tôi là Janet.
Dù sao chúng ta cũng sắp chết cùng nhau,
nên gọi tên cho thân mật nhỉ?
_
Tôi biết anh sẽ làm tôi tự hào.
Theo tính toán, cô sẽ đến ngay sau Becky.
Tốt nhất là hy vọng như vậy đi.
Bryson là người giỏi nhất chúng ta có.
Tôi sẽ không tin tưởng ai khác cho nhiệm vụ này.
_
- Becky! - Mẹ!
Không sao rồi.
Không sao đâu con.
Không sao rồi. Con ổn mà.
Con ổn rồi.
Tao biết mày, George Addo.
Tao biết mày.
George!
Nằm xuống!
- Nhanh lên, nhanh lên! - Chạy đi! Đi, đi, đi, đi.
Chú đã thấy cháu ở Barcelona.
- Phải. - Khi cháu 6 tuổi.
Lần đó, đúng vậy.
Lần thứ hai cháu sống qua năm 2022, cháu 16 tuổi.
Vậy cháu bị bắt đi từ khi còn nhỏ sao?
Vâng.
Mẹ!
Họ tách cháu ra khỏi mẹ.
Đưa cháu đến một nơi nào đó trên núi.
Cháu nhớ mình từng nghĩ nó trông giống như một nhà máy hay đại loại thế.
Có rất nhiều người ở đó. Rất ồn ào. Cháu đã rất sợ.
Họ bắt cháu nằm vào buồng này.
Tất cả những gì cháu nhớ là âm thanh và ánh sáng,
rồi đột nhiên chuyển động rất, rất nhanh và tiếng la hét,
và rồi nó dừng lại.
Và cháu bước ra, và...
và mẹ cùng Bryson đã ở đó.
Cái gì, gã vừa mới cố giết chú sao?
Vâng.
Được rồi.
Sau đó chúng cháu đi bộ hàng dặm trong bóng tối, và ra bên ngoài.
- Vào năm 2012 sao? - Vâng.
Và sau đó...
Di chuyển rất nhiều. Chờ đợi rất nhiều.
Vài chuyến bay. Cuối cùng chúng cháu đến London
đó là nơi chúng cháu gặp Kitty, Tiến sĩ Gray.
Bà ấy và mẹ làm việc cùng nhau,
nên chúng cháu có căn hộ nhỏ này trong khuôn viên trường gần phòng thí nghiệm.
- Nó dành cho các học giả ghé thăm. - Cảm ơn cô. Nó thật hoàn hảo.
Ban ngày họ làm việc cùng nhau,
và buổi tối chúng cháu đi chơi.
Trong một thời gian mọi chuyện rất tốt đẹp.
Và rồi...
một đêm nọ, Bryson đến đánh thức cháu dậy.
Và cháu có thể nghe thấy tiếng la hét và tiếng súng.
Mùi khét.
Khắp nơi đầy khói. Cháu không thể nhìn thấy hay hít thở.
Chúng cháu bị lạc mất nhau.
Đó là lần cuối cùng cháu nhìn thấy chú ấy.
Nên cháu cứ tiếp tục đi.
Cháu đã rất sợ hãi.
Cháu tìm thấy mẹ, và mẹ đang cãi nhau với gã này
người mà cháu chưa từng thấy trước đây,
nhưng hắn mặc toàn đồ đen và mang theo súng.
Mẹ cháu cãi nhau với hắn sao?
Mẹ đã van xin hắn.
Mẹ van xin hắn, "Ross, xin anh đừng làm hại con bé."
Ross?
Đó là điều cuối cùng cháu nhớ trước khi ngất đi.
Tỉnh dậy trong bệnh viện.
Đương nhiên cháu không có giấy tờ, và không có hồ sơ nào về cháu tồn tại.
Không ai biết phải làm gì với cháu.
Được đưa vào viện bảo trợ.
Qua tay vài cha mẹ nuôi khác nhau.
Khoảng thời gian tồi tệ.
Vậy làm sao cháu lại có mặt trên chuyến tàu sáng nay?
- Đây mới là đoạn kỳ lạ này. - Đây mới là đoạn kỳ lạ sao?
Vâng, chà, cháu đoán cái gì cũng kỳ lạ cả.
Nhưng vào sinh nhật 18 tuổi của cháu, tức là hai ngày nữa,
cháu nhận được thư ghi chi tiết về một hộp khóa ở Trường đại học.
Và bên trong có hai thứ: một khẩu súng,
và một tờ giấy ghi rằng vào ngày 1 tháng 7,
cháu cần ngồi ở chỗ đó trên chuyến tàu đó
để cứu mạng chú.
Nên đó là nơi cháu ở trong mỗi vòng lặp,
chỉ chờ chú cần đến cháu.
Vậy khi cháu nói cháu 18 tuổi, thực ra cháu mới 17.
Thực ra cháu 20 tuổi rồi, nếu chú nghĩ kỹ.
Ồ, chú cố không nghĩ tới đâu.
Mẹ kiếp thật.
Vậy...
giờ chúng ta làm gì?
Vậy ai gửi cho cháu cái hộp khóa với mảnh giấy và khẩu súng chứ?
Rõ ràng là chú rồi, đúng không?
Chú sẽ quay lại năm 2012,
tìm cách cứu cháu và mẹ cháu,
và để khẩu súng cùng mảnh giấy của chú
cứu mạng chú vào hộp khóa đó để cháu tìm thấy
để ngày hôm nay có thể xảy ra.
Ừ, nhưng chú chưa quay ngược thời gian mà.
- Làm sao chú làm việc đó rồi được? - Vì chú SẼ làm.
Nhưng nếu chú không làm thì sao?
Chú sẽ làm, vì cháu đã nói với chú rồi.
Chú có biết vòng lặp nhân quả là gì không?
Đó là vòng lặp thời gian tự tạo ra chính nó.
Nếu chú quay ngược thời gian
trước khi Einstein phát hiện ra thuyết tương đối
và chú nói với ông ấy E=MC2.
Chú biết điều đó vì chú học từ ông ấy, giờ ông ấy biết
vì ông ấy học từ chú. Đó chính là vòng lặp nhân quả.
Mẹ kiếp, chú ghét du hành thời gian thật đấy.
- Nhân tiện, chúng ta đang đi đâu thế? - Trụ sở Lazarus.
Không. Cháu không đến đó đâu.
Mẹ bảo cháu: "Dù làm gì đi nữa,
con đừng tin bất kỳ ai từ Dự án Lazarus."
- Chú ở trong Dự án Lazarus đấy. - Thật sao?
Ờ thì, phải, chú đang bị thử thách, chú đoán vậy.
Nhưng Dự án Lazarus đang cố sửa chữa mớ hỗn độn này...
Cháu không quan tâm.
- Cháu không tin họ. - Còn bố cháu thì sao?
- Cháu không muốn gặp bố cháu sao? - Mọi chuyện xảy ra với cháu
đều là lỗi của ông ấy.
No comments yet. Be the first to leave one.