De første 200 linjer.
Chúng ta phải giả sử rằng các động vật châu Mỹ... qua những thế hệ nối tiếp nhau
di cư dần dần từ thế giới bên ngoài vào những nơi ngày càng sâu trong những hang động vùng Kentucky.
Charles Darwin, "Nguồn gốc các loài"
Bộ phim dựa trên một câu chuyện có thật
Bộ phim là một câu chuyện có thật
Tụi nó có một lý lịch không tỳ vết
đến nỗi không ai nghĩ chúng nó có thể làm ra,
thì là, một chuyện... nghiêm trọng đến như vậy.
Tôi không thể ngờ được.
Bọn nó là những đứa trẻ rất ngoan.
Các cậu ấy không phải lũ tội phạm, lý lịch của bọn nó rất trong sạch.
Thế mà lại xảy ra một sự việc đáng buồn như vậy,
quả là một mất mát lớn cho tương lai của các cậu ấy và cả phía nhà trường.
Chúng tôi cảm thấy sửng sốt.
Ý tôi là, chúng tôi không hề nghĩ...
thằng bé lại làm ra một chuyện như vậy.
Giống như chúng tôi vừa trải qua một cơn ác mộng tồi tệ.
Mọi công sức của gia đình chúng tôi
đều nhằm mục đích định hướng cho con cái.
Chỉ vì...
một phút lơ đễnh mà chúng tôi đã hủy hoại tương lai của nó.
Tôi xin lỗi.
Các loài động vật nước Mỹ
18 tháng trước
Cậu Spencer. Đã để cậu phải chờ rồi.
Chúng tôi cảm thấy rất ấn tượng với hồ sơ của cậu,
nhiều giáo viên đã giới thiệu cậu là một người xuất sắc.
Còn bây giờ chúng tôi mong có thể hiểu rõ hơn về cá nhân cậu.
Như là hoàn cảnh gia đình của tôi ư?
Bất cứ chuyện nào mà cậu thấy phù hợp nhất.
Hãy cho chúng tôi biết thêm về con người cậu.
Thì...
Tôi là Spencer Reinhard.
Spencer Reinhard ngoài đời thật
Tôi đến từ Lexinton, Kentucky, chắc tầm ít hơn 1 tháng nữa
là tôi tròn 30 tuổi.
Bố tôi, ông ấy là một kỹ sư.
Mẹ tôi thì làm việc nội trợ.
Dừng lại đã. Thế là được rồi.
Tôi tin rằng, đối tượng mà chúng tôi muốn biết thêm,
là về bản thân cậu.
Như là sở thích cá nhân ư?
Cậu mong muốn thể hiện điều gì từ công việc?
Ý tôi là...
Chất nghệ sĩ trong con người cậu là gì?
Đại học Transylvania Tháng 8 năm 2003
Câu hỏi tiếp theo!
Anh Reinhard, thử nói xem người chính trực là ai.
Là người luôn mở lòng với mọi người.
Là người luôn sống khiêm nhường.
Người chính trực là...
Uống đi! Uống đi!
Uống đi! Uống đi!
- Uống đi! - Mút đi!
Hồi thiếu niên, tôi có một...
ước muốn được trải nghiệm một sự kiện làm thay đổi cuộc đời tôi
Tôi bắt đầu nghiên cứu những người họa sĩ.
Họ thường gặp phải một bị kịch trong cuộc sống,
và trải qua nỗi đau tuyệt vọng.
Van Gogh thì tự tử.
Monet bị mất thị lực.
Tôi cảm thấy họ đã ngộ ra điều gì đó trong cuộc đời
mà tôi không được trải qua cảm giác đó.
Nghệ thuật không chỉ là...
"Cuộc sống của tôi rất tuyệt vời, hay tôi có năng khiếu hội họa."
Gọi đúng lúc lắm.
Đúng lúc là sao?
Tớ đã gửi cả tỷ cái tin nhắn rồi.
Cậu không hề nhắn cái tin nào mấy tuần nay rồi, Warren.
Kệ đi, cậu muốn làm gì không?
- Chắc là đi ngủ thôi. - Tớ qua nhà cậu đây.
Nói thật đấy anh bạn, mấy cái hội sinh viên đại học chó đẻ.
Tham gia cái hội đó chỉ để sau này
cậu có thể đặt chân vào cái văn phòng làm việc mà cậu chẳng muốn bước vào,
để gặp một gã mà cậu chẳng bao giờ muốn nhìn mặt,
chỉ ôm hy vọng hắn ta sẽ cho cậu một công việc
mà cậu chẳng thèm làm.
Đôi khi tôi suy tư không biết,
cuộc đời tôi sẽ như nào nếu như tôi chưa bao giờ gặp Warren.
Hình này là...
khủng long bạo chúa,
đang tắt cái quạt trần.
Warren Lipka ngoài đời thật
Warren chính là cái người
mà mẹ tôi không muốn tôi kết bạn cùng.
Chúng tôi không lấy làm vui mừng gì khi nó chơi với Warren,
nhưng chúng tôi đồng ý mối quan hệ đó vì...
đó là bạn nó.
Bạn phải nêm một chút...
gia vị...
vào nồi nước hầm.
Và Warren có lẽ là gia vị cần thiết đó.
Mọi người hay nói rằng...
Tôi là kẻ đầu sỏ,
nhưng không phải như vậy.
Không có ai cầm đầu hết.
Ngon rồi!
Tớ có làm ở đây không ư?
Một nửa số thực phẩm này bị bỏ đi.
Bị vứt vào thùng rác.
Đưa tớ cái đèn pin.
Warren, chúng ta đang làm gì thế?
Cậu có biết 40% lượng thực phẩm nhà hàng ở Mỹ
bị vứt vào thùng rác không? Bị vứt bỏ đấy.
Chúng ta là quốc gia thừa mứa nhất trên hành tinh này,
và vẫn đem bỏ gần một nửa số thức ăn.
- Ý tớ là, trẻ em vẫn đang chết đói... - Nguy quá.
ở châu Phi đó, anh bạn.
Thật tồi tệ.
Chúng ta sẽ làm gì với đống này thế?
Khỏi phải đem ra bãi rác.
Cậu có ăn quả bơ không? Để tớ...
Không cần, Warren...
- Chết tiệt. - Chạy đi!
Đừng làm rơi miếng thịt. Chán thật.
Lần sau thì mày sẽ xơi kẹo đồng, Warren!
Kệ mẹ nhà ông!
- Lên xe đi. - Để tớ.
Tôi chuồn đây!
Bài hát: I'm alive! Ca sĩ: Johnny Thunder
Nhìn lũ khốn kia mà xem.
Chúng ta hãy ra đó và giải thoát đau khổ cho chúng.
Tớ còn chả biết chúng ta đang ngồi đây làm gì.
Thế, cậu có gặp được ai hay ho ở chỗ đó không?
Không. Toàn một lũ hãm.
Cậu thì sao?
Không.
Chỗ đấy không giống như tớ kỳ vọng.
Có bao giờ cậu băn khoăn liệu mình có đúng là bản thân...
trong cơ thể đó, mà không phải một người khác chưa?
Có bao giờ cậu cảm thấy mình đang chờ đợi một điều gì đó,
nhưng lại không biết phải chờ đợi điều gì chưa?
Và còn, cái điều
mà cậu đang chờ đợi lại có thể,...
làm cuộc đời cậu trở nên khác biệt.
Thế à.
Như thế nào?
Đúng như vậy đấy.
Là "như thế nào?"
Sau đây là tin vui nếu bạn thức dậy và tự hỏi
có phải mình đang sống ở thành phố đáng sống hay không.
Vì Tạp chí Forbes đã bình chọn Lexington
đứng thứ 14 trong bảng xếp hạng các địa điểm có triển vọng kinh doanh và việc làm tốt nhất.
Đại học Transylvania Tháng 9 năm 2003
Nếu các em không tìm thấy cuốn sách cần tìm,
cả trên tủ sách lẫn sách điện tử,
thì hãy hỏi nhân viên trực thư viện.
Sau những cánh cửa này là phòng trưng bày tác phẩm.
Sau này, nếu các em muốn đi qua đây thì phải có hẹn trước,
và các em phải đi cùng
một nhân viên thư viện suốt lúc đó.
Giữ hộ cô cái cửa. Cám ơn.
Rất nhiều cuốn sách trong thư viện này
đã được lưu giữ từ thế kỷ thứ 19,
chúng tôi rất vui khi được cất giữ
một số ấn bản sách quý hiếm nhất trên toàn nước Mỹ.
John James Audubon
là người đã tạo ra tác phẩm này.
Ấn bản đầu tiên, Các loài chim ở Mỹ .
Ông ấy sống ở thành phố Kentucky.
Công việc kinh doanh của ông ấy không thuận lợi, đã từng ngồi tù vì thiếu nợ.
Khi ra tù, ông ấy hướng về tự nhiên hoang dã
với một khẩu súng, màu vẽ,
và một niềm say mê mãnh liệt được tô vẽ mọi loài chim ở Mỹ.
Sau khi trở về đô thị văn minh,
ông ấy được ca tụng là một trong những họa sĩ lỗi lạc của nền mỹ thuật Mỹ.
Vậy, quyển sách đáng giá bao nhiêu?
Chúng ta không thảo luận về giá trị bằng tiền của sách,
nhưng cô có thể đảm bảo với em rằng ông Audubon
sẽ không thể nào hình dung nổi
quyển sách của ông ấy hiện là tác phẩm có giá trị lớn nhất.
Giờ thì, đa số các em đã biết quyển sách này.
Có thể nói là một trong những quyển sách có tầm ảnh hưởng lớn nhất.
Nguồn gốc các loài của Darwin.
Hãy nhìn vào dòng thứ 10, rồi cho cô biết các em thấy gì.
Chữ "Các loài" bị viết sai.
Đúng thế. Các loài là...
Em sẽ quay về với các bạn chứ?
Tôi nhớ là cậu ấy đã nói chuyện về quyển sách với tôi ở bữa tiệc của Richard.
Lúc đó trời đã trở lạnh.
Sách ư?
Thế quái nào mà một quyển sách lại đáng giá $12 triệu chứ?
Không hẳn là quyển sách.
Đúng hơn là một tuyển tập tranh vẽ.
Tôi nghĩ mình đã nói chuyện về quyển sách cho cậu ấy lúc ở trên xe.
Có lẽ là tháng 11. Trời khá lạnh.
Tớ vẫn không hiểu sao một quyển sách lại có giá $12 triệu được.
Hãy cứ coi là Picasso cất giữ tranh của ông ấy
vào một quyển sách đi.
Cậu nói nó nằm ở thư viện, có phải là...
để ở trên giá sách không?
Không, nó được đặt ở phòng trưng bày đặc biệt.
Tức là sao? Giống một cái két sắt á?
Đúng hơn là một căn phòng đảm bảo an ninh, có hộp kính và đại loại thế.
Có bảo vệ canh cửa nữa ư?
Không, nhưng cậu không vào trong dễ thế đâu.
Dừng ở đây đi.
Vì ở đấy có hệ thống an ninh nghiêm ngặt à?
Tớ không thấy.
Chà...
No comments yet. Be the first to leave one.