De første 160 linjer.
Chúng ta sợ hãi những gì mình không thấy được
Và tôn thờ những gì không giải thích được
Mình cảm nhận được dấu vết Linh năng rất mạnh gần đây.
Và lưỡi đao đã chém xuống
Cái gì đây?
Mày hạ Yama, rồi bây giờ bảo bọn tao tránh ra hả?
Nói gì đi chứ, chết tiệt!
Ôi, Toshirin...
Dừng lại...
Tệ quá.
Hắn thật vô lý!
Im miệng hết đi!
Tất cả bọn mày, nhìn đi!
Câu hỏi đầu tiên.
Cái đó rốt cuộc là gì?
Mày, thằng đứng giữa, mời trả lời!
Hả? Ừ thì...
Lọ hoa cúng cho đứa nhóc chết ở đây hôm nọ.
Chính xác!
Mit à!
Tiếp theo là chuyện cái bình hoa. Sao nó lại bị ngã hả?
Chắc là tụi này lỡ làm ngã nó khi trượt ván ngang đây.
Nếu còn làm thế...
tao sẽ khiến người khác tới cúng hoa cho tụi mày đó.
Tao xin lỗi!
Vậy đấy. Phải khiến cho tụi du côn đó không dám chường mặt ra đây nữa.
Mai anh sẽ đem hoa mới cho em.
Cảm ơn anh vì đã giúp em.
Em nghĩ giờ em có thể yên nghỉ rồi.
Có gì đâu.
Đến lúc em được yên nghỉ rồi.
Tôi tên là Kurosaki Ichigo, 15 tuổi. Năm nhất cao trung.
Gia đình tôi mở phòng khám.
PHÒNG KHÁM KUROSAKI
Chúng tôi cứu nhiều người, cũng để mất nhiều người.
Không biết có phải lý do là thế không,
nhưng kể từ khi tôi có thể nhớ được,
tôi đã có khả năng nhìn thấy ma.
Con về rồi.
Về quá trễ!
Thằng du côn!
Giờ ăn tối ở cái nhà này luôn là 7 giờ mà!
Bố! Đây là cách bố chào đón con mình về nhà
sau khi nó mạo hiểm tính mạng giúp một linh hồn yên nghỉ à!
Im lặng! Bố không quan tâm lý do của con là gì.
Ai làm ảnh hưởng đến bình yên và hạnh phúc trong nhà này thì phải bị phạt.
Rồi thế là sao hả?
Con hả hê vì chỉ có mình con thấy và nói chuyện với ma được à?
Thôi đi! Con có muốn như thế đâu!
Hai người dừng lại được không? Thức ăn nguội rồi đây.
Kệ họ đi, Yuzu. Cho chị thêm cơm nào.
Nhưng, Karin...
Dù sao thì việc bắt một học sinh cấp ba khỏe mạnh bình thường
phải về nhà mỗi tối lúc 7 giờ...
Ichigo, có một con ma mới kìa.
Hả?
Tên này ở đây từ bao giờ?
Dù cố gắng đuổi nhưng vẫn không chịu đi!
Cảm ơn vì bữa tối.
Tội nghiệp anh Ichigo. Anh ấy nổi tiếng quá.
Nhưng em ghen tỵ với anh ấy.
Em có thể cảm nhận sự hiện diện của họ, nhưng không thấy được.
Chị không tin mấy chuyện ma quỷ đó đâu.
Cái gì? Nhưng chị cũng thấy họ mà, phải không, Karin?
Bố là người duy nhất không thấy được.
Dù thấy được hay không,
nếu chị không tin thì họ sẽ không tồn tại.
Ồ...
Lạnh lùng quá!
Bữa tối...
Sơ hở!
Thôi đi. Con đi ngủ đây.
À anh Ichigo...
Là lỗi của bố, bố à.
Tại sao?
Anh Ichigo chắc đang có khoảng thời gian khó khăn.
Em nói mới nhớ,
anh ấy nói gần đây mình thấy nhiều hồn ma hơn trước.
Gì?
Nó kể mấy chuyện đó cho hai đứa sao?
Nó không kể với bố...
Dĩ nhiên là không.
Bố hơn 40 tuổi rồi, nhưng cư xử thì không chững chạc gì cả.
Ai lại muốn kể bố nghe gì chứ?
Mẹ nó ơi, anh không biết có phải do chúng nó đang dậy thì không,
nhưng sao con gái chúng ta lạnh lùng với anh vậy?
Anh phải làm sao đây em?
Vâng, đầu tiên thì, bố phải gỡ tấm poster ấy xuống.
Sự việc hy hữu đã xảy ra ở phía ngoài ga Karakura.
Nhân chứng cho biết, vào khoảng 7:30 sáng,
mặt đất đã có rung chuyển lớn,
tường của các tòa nhà đã bị nổ...
Chào buổi sáng, anh Ichigo.
Chào buổi sáng. Bố đâu rồi?
Bố nói là có cuộc họp. Tối nay không về đâu.
Ra thế. Hả?
Các chuyên gia chất nổ đã có mặt tại hiện trường để điều tra nguyên nhân.
Chuyện gì vậy?
Nó ở gần đây.
TRÁNH XA
Này!
Tiếng gì thế?
Sao? Anh đâu nghe tiếng gì.
Một vụ nổ nữa!
Cái gì vậy?
Anh ơi!
Chạy đi.
Thứ đó là gì vậy?
Anh không biết.
Này! Nhanh lên!
Này...
Này, cậu...
Đó là gì vậy chứ?
Một vụ nổ khác nữa?
Có chuyện gì vậy?
Mình không thể hiểu được.
Rốt cuộc đó là ai?
Cậu là ai?
Cậu là ai? Cậu muốn gì?
Này!
Gần rồi...
Gần cái gì hả? Đồ khùng!
Ban ngày thì cậu dọa tớ, giờ thì lại lờ tớ đi ư?
Tớ đang hỏi cậu là ai.
Cậu có thể thấy tớ?
Nhưng đợi đã, cậu vừa đá tớ?
Hả? Cậu đang lẩm bẩm cái gì vậy?
Dĩ nhiên tớ có thể thấy cậu.
Cậu là người tớ gặp hôm nay trên phố. Đúng không?
Giờ mới nhận ra?
Kỳ lạ thật. Người bình thường không thể thấy tớ.
Thôi nói chuyện vớ vẩn đi.
Cái đồ...
Để tớ nói cậu nghe.
Tớ là Tử thần.
Lại nữa. Ở đâu?
Hiểu rồi. Cậu là Tử thần.
Cậu từ Linh giới tới đây
để trừ tà ma quỷ dữ.
Vậy ý cậu là con quái vật đó là yêu quái
và nó tấn công cô bé đó.
Được rồi, tớ tin...
Đồ ngốc! Tin làm sao được?
Cậu đang nói là cho dù cậu thấy được ma,
cậu cũng không tin có Tử thần ư?
Dĩ nhiên.
Không may, tớ chưa bao giờ thấy Tử thần.
Thứ gì không thấy thì không tin.
Nhưng cậu thấy tớ mà.
Tớ thừa nhận cậu không phải con người.
Nhưng đừng chơi trò "Tử thần" ở đây nữa.
Hiểu không, nhóc tì?
Nhóc tì?
Thần chú số 1,
Tắc!
Đau quá! Làm gì thế hả?
Không cử động được đâu!
Đây là một loại thần chú cao cấp
chỉ có Tử thần sử dụng được.
Có thể cậu thấy tớ trẻ, nhưng tuổi tớ gấp mười lần tuổi cậu đấy.
No comments yet. Be the first to leave one.