De første 200 linjer.
Chào.
Chào đằng ấy.
Sheila.
Vào đi.
Không ngờ lại có ngày gặp anh ở Reno.
Gì ấy nhỉ...
Chơi máy đánh bạc hả? Đêm nay đỏ không?
Hay hôm nay nhỉ? Giờ là ban ngày.
Tôi không đánh bạc.
Tôi biết. Tôi đùa ấy mà.
Cô đã gọi tôi.
Đêm qua.
Cô nói cô cần gặp tôi.
Phải. Đúng thế.
- Cô không nhớ đã gọi tôi hả? - Tôi nhớ chứ.
Không, cô không nhớ.
Tôi không nhớ.
Tôi rất xin lỗi. Tôi...
Cô đã uống say.
Tôi không đến đây để...
Tôi không kỳ vọng gì cả.
Tôi đã đặt ra kỳ vọng gì à?
Tôi chỉ muốn đảm bảo là cô ổn. Vậy thôi.
Cô không ổn à?
Chẳng qua là thi thoảng có những ngày tôi không làm được gì.
Và hôm nay, tôi không làm được gì.
Tôi đã không làm gì cả.
Đối thủ của cô, kẻ mà cô muốn vô hiệu hóa,
cô ta đang ở đây à?
Ồ, phải. Cô ta đang ở đây.
Hóa ra, cô ta ở khắp nơi. Ít nhất là ở khắp nơi tôi đến.
Cảm ơn anh đã đến.
Phải thừa nhận tôi vui khi có cơ hội được đi xa ít lâu,
và có một vấn đề tôi thực sự giải quyết được.
Còn với Maria thì khác, tôi thấy mình thật vô dụng.
Sao anh không ngồi xuống đi? Ngồi đi. Tôi đi lấy nước cho anh.
Cho tôi á? Không. Không...
- Không cần thiết đâu. - Không, cứ ngồi đi.
Có...
Có chuyện gì vậy?
Cô ấy không còn là chính mình.
Và nói thật, tôi thấy sợ con người bên trong cô ấy.
Mọi người đang cố giúp,
và nhà thờ có quan tâm, nhưng có vẻ họ đang đi sai hướng.
Tôi lo về... vấn đề an toàn.
Của cô ấy và đứa bé.
Anh đã cân nhắc việc cho cô ấy được tư vấn tâm lý chưa?
Chưa.
Có thể sẽ giúp ích.
Thật đấy.
Giúp theo cách mà Chúa không thể?
Có thể.
Biết đâu Chúa đang giúp cô ấy thì sao?
Biết đâu Chúa đưa anh đến đây để nghe rằng liệu pháp tâm lý có thể giúp cô ấy...
Vậy giờ cô là nhà tiên tri của Người?
Anh biết đúng là thế mà.
Chứ không thì tại sao anh đi theo tôi?
Tôi bảo đảm Chúa sẽ tiếp tục giúp đỡ cô ấy. Nhưng trong lúc đó,
tại sao lại không nhờ cả chuyên gia tâm lý giúp nữa?
Biết làm sao để tìm một người như thế đây?
Sheila, mở cửa ra!
Cái quái gì vậy, Sheila?
Được rồi.
Tôi và cô cần nói chuyện.
- Xin lỗi. Tôi biết là... Cứ... - Mở cửa ra!
- Gì vậy? - Xin lỗi.
Cô xem tôi là trò đùa à?
Mọi chuyện chỉ là trò đùa? Trò chơi khăm?
Giờ cô đã là nhân vật truyền hình,
vậy mà cô lại lõa lồ trên sân khấu
trước mặt vài tên tuổi quyền lực nhất ngành sao?
- Chuyện không đơn giản thế. - Hartman vừa tức giận, vừa lo ngại,
nhưng chủ yếu là tức giận. Và cô biết gì không? Tôi cũng thế.
Tôi hiểu. Nhưng có lẽ nếu...
Và khi Thức Dậy Đi, San Diego biết tin
cô nàng "Chúc Sức Khỏe Buổi Sáng" của họ khoe hàng với...
- Greta, làm ơn đi. - Tôi về nhà.
Tôi mới vừa nhìn hai đứa sinh đôi thổi nến sinh nhật
thì đã bị gọi quay lại đây vì...
Sheila, cô đã khỏa thân trên sân khấu tại Triển lãm Sức khỏe và Thể chất Quốc gia!
Tôi đâu có hoàn toàn lõa lồ.
Tự do tài chính của ta đang bị đe dọa, mà cô lại ra đó...
Cô muốn đưa ra tuyên bố gì đó, hay mọi việc chỉ là trò đùa với cô?
Nó hoàn toàn không phải trò đùa. Và tôi rất rất xin lỗi.
Khi ta mới gặp Hartman,
vì cô đang ở giai đoạn hồi phục,
tôi đã lo việc cô đại diện cho một sản phẩm thực phẩm là quá sức cô.
Cứ kể với cô ấy đi. Kể là đêm qua mày đã uống say,
tưởng tượng rằng Kelly định hôn mình,
rồi thức dậy trong tủi hổ đầy nôn nao, cố nhét cặp mông béo ú vào nịt bụng,
hoảng sợ, xé toạc quần áo trước mặt mọi người,
lao vào bồn tắm bánh quy, ói sạch tất cả.
Rồi mở cửa ra và thấy người đàn ông mình đã dan díu trong tuyệt vọng,
mà ít nhất 80% lỗi thuộc về mày, vì một khi ai đó chạm vào mày,
họ trở thành rác rưởi bẩn thỉu, thối rữa.
Và cô ấy nên quay về và quên hết "chuyện" của mày đi
trước khi cô ấy cũng trở thành rác bẩn thối rữa.
Greta.
Tôi đã vấp ngã...
về mặt tinh thần.
Việc đó có thể xảy ra trong khi phục hồi, và đó chỉ là một sai sót nhất thời.
Tôi sẽ không để nó tái diễn.
Không đâu.
Chỉ có tôi và cô, Greta.
Tôi và cô.
Tôi sẽ nói chuyện với Hartman để xem tôi có thể làm gì.
Cảm ơn cô.
Cô chắc là cô ổn chứ?
Ừ.
HÌNH THỂ
Ổn rồi. Cô ấy đi rồi.
- Tôi xin lỗi. - Việc này thật ngu xuẩn. Tôi nên đi.
Anh không cần phải đi.
Ừ.
Nếu anh cần tôi hay...
Gì cơ?
Nếu tôi cần cô, tôi nên làm gì?
Giỏi lắm, đồ kém cỏi.
Uống say rồi gọi điện cho trai như thể mày 17 tuổi.
Rồi lại còn muốn lên giường với anh ta ngay sau khi nói vớ vẩn
về việc Chúa giúp đỡ vợ anh ta.
Mày bị làm sao thế?
Không. Không bị gì hết,
vì đây chính là con người mày.
Một kẻ kém cỏi nhẫn tâm, béo ú, luộm thuộm. Mày vô giá trị, là đồ bỏ đi.
Ừ...
Đông, xuân, hạ hay thu.
- Ôm em đi, đồ ngốc. - Ừ. Xin lỗi. Tất nhiên.
- Ôi, anh yêu dấu. - Ôi chao.
Em rất vui vì anh đã gọi.
Trông anh không ổn lắm.
- Gì cơ? - Trên xe buýt nóng quá.
- Anh có điều hòa không? - Có, đang bật đấy.
Greta nói đúng. Mày đã tự làm nhục chính mình,
phô bày cơ thể trần truồng, già nua, chảy xệ của mày trên đó
trước mặt các đồng nghiệp.
Giờ ai cũng nhìn mày
và biết rằng núm vú của mày trông như nho khô héo úa.
Có lẽ họ cũng đã ngửi thấy mùi hôi từ "cô bé" của mày.
Thật ra, thỏa thuận 50-50 thì không thành vấn đề,
nhưng anh vừa mới bắt đầu công việc mới khá cực.
Em sẵn lòng giúp đỡ.
Cuối cùng cũng có thời gian ở bên cô cháu gái yêu quý.
Em cần đi khỏi Philly. Thị trấn nhỏ, tư duy nhỏ.
Và em không thể đi đâu mà không nhớ đến Jack,
kẻ chắc chắn đã đem cầm con Nikon F3 của em.
Em không biết làm thế nào để kiếm sống
- với nghề nhiếp ảnh mà không có máy. - Ừ.
Vậy nên em phải đóng cửa phòng chụp, cũng là nơi em ngủ.
Em dọn đến ở với Tony. Anh nhớ Tony chứ?
- Không. - Không biết đọc nhạc,
nhưng đã tự học cách chơi piano, giờ anh ấy chơi đàn kiếm sống.
Cho đến khi con gái của Monica, Misty, vào đại học,
em có thể dọn vào phòng của nó. Vậy thì cũng được đi.
Nhưng sau đó em làm tiếp tân của một phòng khám răng,
và giờ làm họ yêu cầu thật quá quắt.
Không được nghỉ phép. Một ngày cũng không, trừ thứ Bảy và Chủ nhật.
Và em nói, "Xin lỗi, mấy người không thấy vậy là không ổn à?"
Nhưng rồi Misty gọi, và nó nói, "Khoan. Ký túc xá bọn con cần quản lý.
Cô nên đến đây". Thế là em đến, và mọi việc thật tuyệt.
Nhưng rồi em nghĩ, "Giờ mình tuân thủ mọi quy định như bọn sinh viên á?"
Xin lỗi nhé. Vậy thì không tự do gì hết.
Nên em rất vui khi được rời khỏi đó
và đến đây với anh trai, người em vô cùng nhớ.
Deb, anh xin lỗi.
Anh thực sự xin lỗi về khoảng cách giữa chúng ta mấy năm qua.
- Mười năm. - Mười năm.
Em không trách anh, Danny.
Sheila khiến chúng ta khó mà gần gũi.
Nhưng giờ ta đang ở đây, cùng nhau, và đó mới là điều quan trọng.
Em sẽ giúp anh vượt qua việc này. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua.
Và chết tiệt thật!
Cô bé lớn nhồng đang đứng trước mặt cô là ai thế này?
Không thể nào là Maya bé bỏng được.
Cháu không thể nào lớn thế này. Cháu mấy tuổi rồi? 11 hả?
- Cháu sáu tuổi. - Không thể. Lại đây nào.
Cháu và cô sẽ chơi rất vui. Cô hứa đấy.
THỂ DỤC NHỊP ĐIỆU NÂNG CAO
Việc gì phải bận tâm chuyện tập thể dục chứ? Hết rồi.
Không còn Thức Dậy Đi, San Diego nữa. Là Chúc Ngủ Ngon, Sheila thì đúng hơn.
Được rồi, thưa các quý bà quý ông.
Bắt đầu nào.
Nhẹ nhàng và chậm rãi.
Từ trái qua phải.
Nhảy bước ngắn.
Giờ thì đánh tay.
Nhẹ nhàng, từ từ.
Một làn gió thổi qua các tán cây.
Vòng tay lại, và bơi qua hồ.
Chậm lại nào.
Nhẹ nhàng và từ từ.
Mọi cặp mắt đều nhìn cô.
Cô muốn vậy mà, phải không?
Nổi tiếng thì sẽ bị soi mói,
nên tốt nhất hãy cho họ thứ gì đó đẹp đẽ để nhìn đi.
Ôi, trời.
Có khi giờ đã quá muộn rồi,
vì mọi người đã thấy cô lòi mỡ ra khỏi áo nịt ngực
như hộp bánh quy bị vỡ.
Ồ, chà. Tiếc quá. Buồn quá.
No comments yet. Be the first to leave one.