我的特工爷爷
De første 200 linjer.
Tuy Trấn
Có một người là Đinh tiên sinh, sau khi đọc được vụ án giết người trên báo...
...đã cung cấp cho chúng ta một vài đầu mối.
Ông ấy nói trước khi xảy ra vụ án...
...đã thấy Choi Dong Hen và thủ hạ xuất hiện tại hiện trường vụ án.
Chúng tôi cũng nghi ngờ Choi Dong Hen có liên quan đến vụ án này.
Trước mắt đã tiến hành bắt giữ và thủ tục nhận diện.
Ngoài ra, còn có nguồn tin...
...Choi Dong Hen gần đây đang tranh giành địa bàn Mafia rất căng thẳng.
Cho nên tôi cho rằng nghi vấn về Choi Dong Hen đối với vụ án này là rất lớn.
Lập tức hành động. Không được thất bại!
Rõ!
Chúng tôi phạm tội gì nào?
Có chuyện gì thế hả?
Những người Nga này có quan hệ gì với anh?
Đội trưởng Park! Nhân chứng tới rồi.
Tôi nói cho anh biết, Choi Dong Hen!
Chúng tôi có nhân chứng đó.
Đinh tiên sinh! Ông có thể chỉ ra không?
Lúc Đinh tiên sinh báo án,
khẳng định người ông nhìn thấy đêm đó là Choi Dong Hen.
Thật không ngờ đến lúc nhận diện,
ông ấy lại có vẻ trầm ngâm, tâm thần ngơ ngẩn.
Và không nhận ra đâu là Choi Dong Hen.
Đã tìm hiểu hoàn cảnh của ông ấy chưa?
Có khi nào quá sợ hãi cho nên không dám nói?
Ông ấy từng là nhân viên cảnh vệ.
Sau khi nghỉ hưu, từ Bắc Kinh chuyển về đây cũng được 6 tháng rồi.
Hiện đang sống một mình.
Nếu là góc độ nhân chứng nhận diện thì không thể nào là do sợ hãi.
Chúng tôi nghi ngờ có khả năng là do bệnh đãng trí của ông ấy.
Một nét ông già "Đinh",
Mượn tôi 2 quả trứng gà,
Tôi nói: 3 ngày trả,
Ông nói 4 ngày trả.
Không thì trả một quả trứng vịt lớn.
3 cây rau hẹ 3 hào 3
1 khoanh đậu hũ 6 hào 6
Kẹo đường hồ lô 7 hào 7
Ông lão chính là Ông lão Đinh.
Đó chính là lúc Ông lão Đinh phổ biến đi khắp cả nước.
Nhưng còn một Ông lão Đinh nữa.
Luôn luôn sống cực kỳ lặng lẽ.
Người ta gọi ông là Lão Đinh.
Ông lão mập này có một cái bụng rất mập mạp,
nhưng lại rất tốt bụng.
Nửa cuộc đời cứ sống đơn độc một mình.
Cuộc đời chỉ gắn với chiến tranh và đao kiếm.
Xuất thân quân nhân nên võ công rất giỏi.
Nhưng điều mà cả đời ông tự hào nhất...
...không phải là những tấm huân chương mang trên mình....
mà là đứa cháu ngoại yêu quý của ông.
Trong một lần đi chơi,
Lão Đinh đã bị lạc mất đứa cháu gái.
Lão Đinh đã tìm kiếm khắp mọi nơi chút nữa thì mất cả mạng...
...nhưng vẫn không thể tìm thấy.
Lão Đinh cả đời đã bảo vệ rất nhiều nhân vật quan trọng.
Nhưng người mà ông muốn bảo vệ nhất...
...lại xảy ra chuyện.
NGƯỜI ÔNG ĐẶC CÔNG CỦA TÔI
Lão Đinh không thể nào tha thứ cho bản thân.
Con gái ông cũng vì quá đau lòng mà bỏ ông đi.
Sau khi nghỉ hưu,
Lão Đinh cũng rời Bắc Kinh nơi đầy sự đau khổ
chuyển về quê hương Tuy Trấn
mà sống một mình.
Lão Đinh...
...cũng giống như cái Trấn nhỏ nằm giữa hai nước Trung - Nga này.
Cô độc.
Ngoài lề.
Ngồi đếm thời gian,
sống cho qua ngày.
Lão Đinh!
Chào buổi sáng!
Kiểm tra sức khỏe
Gan không được tốt.
Có vẻ cứng rồi.
Thận có vấn đề.
Cắt bớt một quả đi.
Ruột cũng cần cắt đi một đoạn.
Tim cũng không ổn.
Bác sỹ Hồ! Vậy người tôi còn bị thêm gì nữa không?
Tôi đùa chút thôi.
Ngoài trí nhớ bác có chút vấn đề ra, cơ thể đều không có bệnh gì.
Trí nhớ tạm thời của bác sẽ kém đi.
Nào!
Bác chỉ là mắc chứng bệnh tuổi già hơi sớm chút thôi.
Về nhà nhớ viết mật khẩu thẻ ngân hàng ra kẻo quên.
Những thứ khác thì khỏi lo đi.
Đợi sau 65 tuổi bệnh tình mới xấu đi được.
Bác sỹ Lưu! Năm nay tôi 66 rồi.
Tôi tên Hồ, Cổ Nguyệt Hồ.
Tôi nghĩ Bác nên chuẩn bị những cách để chống quên đi.
Ví dụ như là mua cái máy thu thanh.
Cảm ơn anh, Bác sỹ Cổ!
Bác cần gì thế ạ?
Ông chủ có máy thu thanh không?
Bây giờ còn ở đâu bán máy thu thanh nữa.
Bác xem xem! Cái máy ghi âm này thì sao?
Dùng thế nào?
Bác nhìn này! Nút ghi âm.
Nút dừng. Cái này là nút mở.
Đơn giản vậy thôi.
Alo Alo Alo! Anh khỏe không?
Đinh tiên sinh!
Ông lại cậy khóa cửa hả?
Chìa khóa!
Đinh tiên sinh! Đi bệnh viện khám sức khỏe hả?
Bác sỹ nói thế nào?
Không sao cả.
Tôi nói rồi mà Cơ thể ông cơ bản là không bị sao cả.
Tôi cảm thấy là vấn đề về ô nhiễm đó.
Không khí ở Bắc Kinh sao bằng được ở đây.
Ông ở đây cũng được nửa năm rồi nhỉ?
Đúng! 6 tháng 05 ngày.
Ông xem! Việc của ông mà tôi còn nhớ hơn cả ông đó.
Ông nói chuyện với tôi lúc nào cũng "Ừ! À!"
Có phải là quên tên tôi rồi phải không?
Park Seon Nun
chủ đất của Lão Đinh.
Hồi còn trẻ, rất giống công chúa Bạch Tuyết.
Nhưng bây giờ thì giống mẹ kế của công chúa rồi.
Tôi họ Park.
Park Seon Nun
Ông có nhớ là tôi dân tộc gì không?
Người Triều Tiên. Giống cô Dae Jang Geum (Phim Nàng Đê Chang Cưm :p)
Cô giáo Park! Nếu mà không còn gì,
tôi vào nhà đây.
Cái ông già này lại không nhớ tên của mình.
Sao giờ còn chưa đi học?
Hôm nay là Chủ nhật ạ!
Ba mất tiền cho mày đi học,
không phải để mày học cãi lại ba đâu.
Mệt với ông lắm, quỷ cờ bạc!
Lý Chính Cửu
Sống thì lãng phí không khí. Chết đi, lãng phí đất chôn.
Nợ tiền khắp mọi nơi.
Ngoài kiểu tóc tạm được ra, thì hoàn toàn là một kẻ thất bại.
Hắn càng muốn làm đúng, thì lại càng làm sai.
Đến vợ cũng bỏ hắn mà đi.
Người ta nói: con gái là người tình kiếp trước của người bố.
Nhưng hắn và con gái...
cứ như kẻ thù vậy.
Này! Này!
Nha đầu thối!
Trừ trộm cắp ra,
Có thể vào phòng từ đó chỉ có con bé.
Nó là Xuân Hoa.
Mỗi lần cãi nhau với ba,
Xuân Hoa đều trốn sang nhà Lão Đinh lánh nạn.
Lão Đinh là phiếu ăn của con bé.
Còn là bảo tiêu của nó nữa.
Đau!
Lão Đinh này! Cháu phát hiện rằng Bà Phác...
sao mà lúc nào cũng đánh mắt chớp chớp với ông thế?
Ông làm gì mà shock vậy?
Mặc dù cái điệu cười hơi dọa trẻ con nhưng thân thái cũng được đó.
Hay để cháu làm mối cho hai người nhé?
Lý Xuân Hoa!
Con gái tôi lại chạy sang đây hả?
Lý Xuân Hoa! Mau chui ra đây cho tao!
Không có sức phí lời với mày đâu.
Tao có việc phải đi. Mày mau về trông nhà đấy.
Đợi lúc tao về mà mày không ở nhà, để xem tao giết mày luôn.
Ta là ma không đầu đây!
Cởi ra đi!
Cháu thích cái bộ này. Cho mượn mặc mấy ngày đi.
Cởi ra ngay!
Bụng to như thế mà nhỏ mọn.
Cởi!
Cởi thì cởi!
Quỷ nhỏ nhen!
Đợi chút! Tôi ù rồi.
Đợi đã nào!
Xem cái gì hả?
Ù rồi có gì hay mà xem hả?
- Mày nói gì? - Nhất định là mày chơi bẩn!
- Ai chơi bẩn ở đây? - Chơi tiền đó mày.
- Chơi tiền thì sao? - Mày chơi thua rồi.
Mày nói không chơi được thì không chơi sao?
Chỉ là chơi thôi mà!
Mày qua đây!
Có giỏi mày qua đây!
Nó nợ bao nhiêu rồi?
25 vạn ạ.
25 vạn à?
Vậy mày định tính sao đây?
Đợi mấy ngày...
Đợi mấy ngày à?
Cái loại người như mày, tao hiểu rất rõ.
Tao hỏi mày...
Mày có người họ hàng đang làm ở nhà bếp khách sạn Hồng Tinh, phải không?
Có cần tao chỉ cho mày một con đường không?
Đại Liệt Tử!
Người tao cần tìm đêm nay sẽ đến Vladivostok.
Và sẽ nghỉ ở khách sạn Hồng Tinh.
Trên người hắn có một cái túi.
Tao hi vọng mày sẽ lấy nó về cho tao.
Đại Liệt Tử sẽ đi cùng mày.
Làm xong việc rồi, món nợ của mày sẽ có thể thương lượng được.
No comments yet. Be the first to leave one.