De første 171 linjer.
LOẠT PHIM HOẠT HÌNH CỦA NETFLIX
GẶP LẠI
Nó kia rồi!
Đi thôi. Đừng để nó chạy mất.
Cẩn thận đó.
Hãy cảnh giác. Nếu nó ra, bắn ngay.
Anh đang làm gì ở đó?
Anh ổn chứ?
Không thấy chỉ là gã du đãng à?
Có lẽ gã cũng đang say.
Đừng phí thời gian nữa.
Đây, mặc cái này vào.
Tới nhà trọ trong trấn đi.
Ngoài này lạnh lắm.
Hơn nữa…
còn nguy hiểm.
Chúng tôi đang truy lùng một con thú hoang hung hãn.
HAI NĂM SAU
Xin thứ lỗi. Tôi đang thu thập thông tin…
về một vụ đã xảy ra ở thị trấn này.
Phải! Câu chuyện về con quái vật đó.
Hồi đó tôi chưa chuyển tới đây. Được kể gì tôi biết thế.
Ối trời!
QUÁI THÚ HAY ĐỘNG VẬT?
- Đi đứng cẩn thận, cậu trai. - Rất xin lỗi.
Cậu thực tin hết mấy vụ này ư?
À thì…
Cậu không phải kẻ đầu tiên điều tra con quái thú bí ẩn đó.
Mà toàn do báo chí giật tít thôi, biết đó?
Vậy ở đây chẳng có gì xảy ra? Không có cuộc tấn công nào ư?
Dĩ nhiên là có rồi.
Nhưng bọn tôi mò khắp rừng mà đâu thấy quái vật giả định đó.
Có lẽ đó chỉ là con sói lạc đã quay về vùng núi thôi.
Ra vậy.
Còn một điều.
Thấy anh này chứ ạ?
Tên anh ấy là Alsan, đã biến mất hai năm trước.
Tôi tìm anh ấy suốt từ đó.
Tôi không thấy. Tôi xin lỗi.
Không sao ạ.
Cảm ơn lần nữa ạ.
- Cậu đi hết các nơi đó à? - Chưa.
Tất cả thì không. Chưa hết ạ.
Nhưng chính xác cậu đang tìm kiếm gì?
Con quái vật hay cậu trai đó?
Nói thật với chú…
tôi không chắc nữa.
Chào buổi sáng, anh Víctor. Mọi việc thế nào?
Tôi vừa trò chuyện với một cậu bé đến thị trấn để hỏi về anh.
Mong anh không kể gì cho cậu ấy.
Anh đã nói muốn biến mất, để quên đi quá khứ của mình mà.
Và tôi tôn trọng điều đó,
nhưng nếu anh có đổi ý, cậu ta ở ngay đó.
Đừng bỏ đi sớm vậy chứ, Jack.
Tôi đâu dạy cậu bỏ cuộc khi vừa gặp tí trở ngại.
Anh Alsan!
Này nhóc, cậu có lên không đó?
Không ạ.
Không, cảm ơn ạ.
Tôi đã tìm anh bấy lâu nay.
Đã gần hai năm rồi đấy.
Sao anh bỏ bọn tôi một mình?
Tôi xin lỗi, Jack.
Tôi đâu muốn đẩy các cậu vào nguy hiểm nào.
Tôi đã hoàn toàn mất kiểm soát…
Được rồi, nhóc. Qua cả rồi.
Giờ có tôi ở đây rồi.
Tôi sẽ không đi nữa đâu.
Tôi hứa đấy.
Anh quả đã thay đổi,
mà ít ra anh không còn nhìn như quái vật tôi cứu ở Đức.
Mừng là cậu nghĩ vậy đó.
Tuy nhiên, tôi không thấy mình xứng làm Alsan,
Hoàng tử xứ Vanissar nữa.
Đó là lý do…
giờ mọi người biết tôi là Alexander.
Alexander.
Được, tôi sẽ cố nhớ cái tên ấy.
Khi tôi cứu cậu khỏi Kirtash, cậu chỉ là cậu bé đầy sợ hãi.
Nhưng giờ thì… cậu đã thành một người đàn ông rồi.
Tôi tự hào về cậu.
Sao anh không tin tôi?
Vì đây là cuộc chiến tôi phải tự mình chiến đấu.
Tôi đã học được nhiều điều.
Tính kỷ luật, khả năng tự kiểm soát.
Tôi đã tìm được sự yên bình tôi cần để kiềm chế con quái vật.
Vậy là anh đã thành công.
Không hẳn đâu.
Tôi sẽ không như xưa,
nhưng giờ ít ra phần lớn thời gian tôi ở dạng người.
Tôi đâu ngờ cậu lại đi tìm tôi.
Rõ ràng đó là một dấu hiệu.
Một dấu hiệu? Cho cái gì chứ?
Thời khắc đã đến để tập hợp lại Phe kháng chiến.
Anh nghiêm túc chứ, Alsan?
Ý tôi là… Anh Alexander?
Tôi chắc chắn vậy.
Lấy đồ của cậu đi. Ta sẽ đi đến Madrid.
Được thôi.
Đi nào.
Chào, Victoria.
Jack à!
Gặp cậu thật tốt.
Rất vui khi gặp cậu, Jack.
Trông cậu khác quá.
Tóc cậu không còn dài như trước nữa.
Hợp cậu lắm.
Nhìn cậu cũng khác.
Cậu đã cao hơn và đẹp trai hơn rất…
Và tóc cậu dài hơn nhiều.
Vậy tóc cậu ngắn đi còn tôi thì dài ra.
Kết luận xuất sắc.
Nghe này.
Tôi biết tôi là gã ngốc và chả đáng để cậu nghe, nhưng…
Làm ơn, tôi cần cậu đưa đi Limbhad.
Vì sao? Cậu không có nơi để đi à?
Thật lòng thì đã bao giờ tôi có đâu.
Tôi chả muốn quay lại Đan Mạch và…
gây nguy cho phần gia đình còn lại.
Chuyện dài lắm.
Cậu sẽ phải kể hết cho tôi ở Limbhad.
Hãy mở đèn.
Giờ ở đây không ấm cúng lắm. Tôi ít đến đây thường xuyên.
Không sao cả.
Giờ tôi ở đây rồi. Thế mới quan trọng.
Tôi xin lỗi.
Xin lỗi đã bỏ rơi cậu.
Và tôi xin lỗi vì điều tôi đã nói trước khi bỏ đi, Victoria à.
Tôi cũng xin lỗi.
Khi tôi bảo cậu đừng quay lại, tôi đã không có ý đó.
Ta làm hòa đi nhé?
Tôi đã hẹn gặp anh Alsan nên cậu có thể đưa anh ấy tới đây.
Bọn tôi cùng đi Madrid, mà anh ấy có việc cần làm.
Gì cơ? Cậu đã tìm thấy Alsan?
Phải! Mà giờ anh ấy lấy tên Alexander.
Anh ấy nói sẵn sàng trở về chiến đấu.
- Nên bọn tôi trở về. - À. Ra là vậy.
Ý cậu là gì thế?
Cậu đâu có trở về vì cậu muốn,
mà vì anh ấy bảo cậu thế.
Nhưng tôi không… Victoria à…
Rồi cậu sẽ lại bỏ đi khi anh ấy bỏ đi,
như lần trước thôi.
Vì anh ấy đi đâu là cậu theo đó mà nhỉ?
Khoan. Có điều này tôi phải nói với cậu.
Tôi đã sai. Tôi thật sự cần cậu, Victoria.
Cậu còn muốn tôi đi nữa chứ?
Không đâu.
Tôi không muốn cậu đi, Jack.
Và tôi đâu có ý đó.
Tôi cần cậu mà. Cậu từng là bạn thân nhất của tôi mà.
Tôi muốn ta lại là bạn thân.
Nếu cậu muốn.
Vậy…
Alsan… Không, ý tôi là… Alexander có thấy khá hơn chưa?
Khá hơn. Và anh ấy có nhiều kế hoạch cho Phe kháng chiến.
Nhưng tôi đoán cậu đâu muốn chiến đấu nữa nhỉ?
Chắc chứ, Victoria?
Cậu còn chờ gì nữa?
Cách chiến đấu ngộ nhỉ, dùng chân của cô.
Phải, gọi là taekwondo.
Tôi cũng đang học kendo để dùng Cây trượng như vũ khí.
Tôi mừng là cô vẫn tập luyện.
Cô mạnh mẽ và nhanh nhẹn hơn nhiều.
Shail đâu thể giúp tôi phát triển phép thuật nữa,
nên tôi phải tìm cách khác để tự vệ thôi.
Gặp Kirtash chưa?
Không, tôi chưa bao giờ gặp lại hắn.
Có lẽ đó là dấu hiệu tốt, nhưng ta không nên hạ cảnh giác.
Đến lúc ta tấn công trước rồi.
Tôi đã tự hỏi rất lâu là ta đã làm gì sai.
No comments yet. Be the first to leave one.