De første 94 linjer.
Truyện gốc "Samurai 7" của Akira Kurosawa
Shichiroji.
Ta hãy đi theo chiến hạm trung tâm của kẻ thù.
Nếu có thể kéo dài thêm một chút, thì vài liên minh của ta sẽ thoát được.
- Dù thua nhưng vẫn đánh sao? - Đúng rồi.
Hệ thống van áp suất đang mở rộng.
Điều khiển động cơ đẩy ở độ lệch tối đa. Chúng ta tiến lên!
TẬP 1 THE MASTER
- Hãy hiện lên, hiện vì nó, hiện vì ta. - Hỡi thần nước, hãy tỉnh dậy!
- Hãy hiện lên, hiện vì nó. - Mikumari chia sẻ với ta, hãy lắng nghe.
- Hãy hiện lên, hiện vì nó. - Mong giọng nói của ngài đến chúng con!
- Hãy hiện lên, hiện vì nó, hiện vì ta. - Hỡi thần nước, hãy tỉnh dậy!
- Hãy hiện lên, hiện vì nó. - Mikumari chia sẻ với ta, hãy lắng nghe.
- Hãy hiện lên, hiện vì nó. - Mong giọng nói của ngài đến chúng con!
- Hãy hiện lên, hiện vì nó, hiện vì ta. - Hỡi thần nước, hãy tỉnh dậy!
Có bao nhiêu giọng nói của Mikumari ở đó?
Có bảy.
Theo chỉ dẫn của viên pha lê, hãy đào một hố sâu bảy bước. Nguồn nước đang chờ ta.
Thế là đủ để đào giếng à?
Tạ ơn trời.
Tôi không biết ta sẽ làm gì nếu giếng bị khô cạn.
Hãy khen ngợi Mikumari.
- Chúng tôi luôn biết ơn cô, Mikumari. - Đã làm phiền cô rất nhiều.
Sao vậy, Komachi?
Em đói quá!
Sao thế? Họ nên biết chưa đến mùa thu hoạch mà!
Gạo không phải là thứ duy nhất họ đến lấy đâu.
Tôi nghe nói họ đến bắt phụ nữ, đồ ăn
và những thứ khác ở làng Minokichi!
Nhanh lên! Đưa Mikumari đến ngôi đền! Nhanh lên!
Bọn cướp kìa!
Cũng gần đến mùa thu hoạch rồi.
Tôi nghĩ những người đến đây hôm nay đang kiểm tra các bông lúa.
Đã đến lúc rồi sao?
Họ sẽ đến và lấy đi mọi thứ nữa!
Ta đâu phải trồng lúa năm này qua năm khác để bọn cướp có thể lấy nó!
Ta không thể làm gì sao?
Những ngày này tôi nằm xuống và tôi chỉ nghe tiếng của họ, tôi không thể ngủ được!
Thật đấy, chúng ta sẽ làm gì đây?
Không có lựa chọn nào ngoài việc giết bọn Cướp.
Anh vừa nói giết bọn cướp ư?
Đó là cách duy nhất để ngăn họ quay lại!
Đừng ngốc thế!
Làm sao ta có thể chống lại bọn cướp?
Để có thể chiến đấu, họ đã tự biến cơ thể thành vũ khí!
Hãy suy nghĩ chút đi!
Vậy hằng năm ta cứ phải trồng lúa mà không được nói gì hết sao?
Nông dân ta chỉ có thể cười và chịu đựng.
Khi họ đến, ta phải cố giữ miệng lưỡi và chào đón họ.
Có nhiều ngôi làng đã phản đối, và họ đã giết tất cả.
So với họ ta vẫn còn sống, vậy còn tốt hơn!
Đồ ngốc! Sao cậu có thể nói như vậy?
Tại sao ta phải làm thế chứ?
Thôi đi, Rikichi! Chúng tôi hiểu rồi. Bình tĩnh đi!
Bỏ ra nào! Chúng, chúng ta...
Chúng ta nên giết họ.
Ta nên giết bọn cướp.
Trưởng lão, thật điên rồ! Ta không có cách nào chống lại họ!
Ta sẽ thuê samurai.
Trưởng lão, tôi chưa bao giờ nghe nói nông dân thuê samurai cả.
Chính mắt tôi đã thấy.
Sau khi cuộc chiến cuối cùng kết thúc, bọn Cướp đã bỏ chạy.
Khi chuyện đó xảy ra, những ngôi làng thuê samurai đã không bị đốt cháy.
Người duy nhất có thể chống lại bọn Cướp là samurai.
Đúng rồi, Trưởng lão! Chính là Samurai!
Có thể, nhưng samurai rất kêu căng.
Ta sẽ tìm những người đói khát có thể đến giúp các nông dân?
Họ có thể ăn nhiều gạo tùy thích.
Hãy đi tìm samurai đói khát đi.
Ta phải đến thị trấn nếu muốn tìm samurai.
- Đó là một nơi đáng sợ. - Phải, đúng vậy...
Tôi sẽ đi!
- Được rồi, đi đi. - Trưởng lão…
Con có thể đi cùng không?
Kirara, đợi đã.
Bà ơi, con biết samurai nào có thể giúp chúng ta.
Mikumari, samurai khác với nước.
Hơn nữa, thị trấn đó không phải là nơi cho một cô gái như con.
Rikichi sẽ ở bên con. Con không gì phải lo cả.
Nếu Mikumari đã nói vậy…
Quyết định vậy đi.
Mikumari, thiếu nữ của ngôi đền, ta trông cậy vào con.
Vâng ạ.
Trước khi lúa bắt đầu trổ bông, hãy cố đưa vài samurai về cho chúng ta.
Hiểu chưa?
Tôi sẽ bảo vệ cả hai người.
Cảm ơn anh, Rikichi.
Với viên pha lê của chị, ta sẽ ổn thôi!
Komachi, em đâu cần phải đi theo chị.
Em muốn thấy thế giới bên ngoài.
Em không để chị vui một mình đâu, chị hai!
Đó là lý do em muốn đi theo ư!
Em đói quá.
- Gạo của tôi! - Có ăn cướp!
No comments yet. Be the first to leave one.