De første 200 linjer.
Brad.
- Tạm biệt bố. - Tạm biệt con yêu.
Tạm biệt các con. Bố sẽ đón các con vào thứ 2 nhé.
- Brad. - Các cháu thế nào?
Hey, Brad.
Hey, Brad. Trông bảnh đấy, anh bạn.
- Dylan, cái vòng kẹp của cháu đâu rồi? - Cháu để ở chỗ bố.
Này, bài tập toán của con đâu rồi?
Ở chỗ mẹ ạ.
- Quần áo lót của cháu đâu hết cả rồi? - Cháu không biết.
Sao bố con mình có nhiều đồ lót vậy?
Chúc mừng sinh nhật con yêu!
Chú Brad tặng con một cái rồi.
Đó là ý tưởng của chú! Của chú đó!
Nào, cẩn thận nhé.
Các con.
Bố.
Oh!
Megan, khoan đã!
Whoa!
Ah!
- Anh ổn chứ? - Không sao.
Đây đây! Cầm nó rồi hãy đi.
Nhanh nào! Tiếp tục di chuyển!
Bên trong đường chắn!
Nằm gọn trong nón như kem ốc quế nào. Đi nào!
Braddie!
Của anh đây, anh bạn.
Oh. Cám ơn, Braddie.
- Ca cao nóng à? - Ừ.
Tuyệt vời. Còn có cả kẹo dẻo nổi xung quanh.
Anh là số một.
Tôi cho cả rễ cam thảo vào đấy.
- Oh! - Anh thấy thế nào.
- Chào các con. - Bố!
- Hey. Các con đi học vui không? - Tốt ạ.
Được rồi, các cháu lên xe đi.
Tôi sẽ chuẩn bị cho chúng và hẹn anh ở chỗ học Tae Kwon Do.
- Vậy hẹn anh sau 30 phút. - Tuyệt, tôi sẽ đợi.
- Tạm biệt. - Con chào bố.
Oh!
- Dusty. - Gì?
Xin lỗi, tối nay anh phải đãi tôi phải không?
Không, tôi không có thẻ quà tặng. Tôi tưởng anh đãi tôi chứ.
Không, tôi không có, tôi sẽ đãi anh dịp Halloween Spooktacular.
Được rồi, thế tôi sẽ ghé vào tiệm bánh mỳ
- trên đường đến. - Tiệm bánh mỳ?
Trừ khi anh không muốn tôi ghé vào tiệm bánh mỳ.
- Không... - Thường thì khi anh nhắc lại lời tôi nói
và gật đầu lên xuống,
có nghĩa là anh không muốn tôi làm vậy.
- Tôi chỉ nghĩ là.. - Gì cơ?
Ta có thể tự làm ở nhà?
Này, này! Còn bám còn nữa thì mày có thể đếm xem còn bao cái răng đó!
Thế cũng được, Braddie. Tự làm snickerdoodles ở nhà vậy.
Tôi sẽ tới ngay. Nhớ làm thêm một cái cho anh nữa.
Cụng tay cái nhỉ? Không thì kỳ quặc lắm.
Thêm một lần cũng không sao.
Cám ơn anh bạn. Hẹn gặp tối nay.
Chào anh. Cám ơn vì cốc ca cao nóng.
Con chào bố.
Xin lỗi.
- Chào nhé. - Chào.
Cái này tuyệt quá. Cám ơn em.
- Trông này. - Oh...
- Bố! Karen! - Hey! Chào các con.
Karen trông quyến rũ thật đấy.
Quần da và áo Sideboob.
Hoàn hảo khi đến trường học.
- Ta nên mong chờ điều tốt đẹp chứ, em yêu? - Em biết, anh nói đúng.
- Hey. Mọi việc ổn cả chứ? - Hey.
- Chào. - Chào.
Nhìn mọi người này!
Cô làm mẹ rồi mà vẫn quyễn rũ luôn thế.
- Chào. - Chào.
Tôi đọc cuốn tiểu thuyết của cô rồi.
- Tuyệt quá. - Cảm ơn cô.
Làm sao cô có thể viết ra những câu thoại mạnh mẽ và quyền lực thế?
- Ý tôi là nó tới một cách tự nhiên phải không? - À...
- Giống như mọi thứ khác. - Cô thật là ngọt ngào.
- Mọi người chuẩn bị xong chưa? - Đi thôi.
con muốn có áo giống chị Adrianna.
Không, con yêu, chúng ta không làm thế được.
Bỏ áo xuống. Ngoan nào cô bé.
Chào mừng các bạn đến với One Horse Open Sing!
Trước khi bắt đầu chúng tôi có
một số nhà nhiếp ảnh và quay phim chuyên nghiệp
phục vụ miễn phí buổi biểu diễn của các bé.
Các bạn có thể yên tâm để điện thoại trong túi,
thư giãn và ngay sau đây.
Mọi người không quan tâm sao.
...ăn kẹo Santas và khoai tây nghiền
hoá trang chú chó giống như tuần lộc.
Đó là Giáng sinh của con.
Cảm ơn con.
Và bây giờ là Megan Mayron.
Tên con là Megan Mayron, con rất thích được nhận quà
nhưng con không thích Giáng sinh lắm.
Con được ở với bố những mùa Giáng sinh đầu tiên,
nhưng giờ không được như vậy nữa.
Chúng con không có bố.
Rồi chú Brad tới,
chú ấy luôn cố gắng để làm mọi thứ có thể
nhưng chỉ làm mọi người trở nên không thoải mái.
Rồi bố trở lại,
và chú Brad tổ chức tiệc Giáng sinh
để chứng minh cho bố thấy là chú ấy tốt hơn bố.
Thế nên giờ chúng con phải tới 2 ngồi nhà để thưởng thức 2 bữa tiệc Giáng sinh khác nhau.
Con và anh trai chỉ ước rằng sẽ được như những bạn khác,
có những tiệc Giáng sinh bình thường.
Nhưng chúng con vẫn rất thích những món quà chúng con nhận được.
Cháu muốn mọi người hiểu rõ những việc này.
Con cảm ơn mọi người rất nhiều.
Liệu mà giả tiền chữa bệnh nhé!
Ngậm miệng lại đi, Jerry!
Được thôi, Dusty.
Chúng ta đang làm bọn trẻ bối rối, Brad, tại anh cả đấy.
Tôi sao? Sao lại tại tôi?
Vì trước khi anh tới chúng tôi chỉ có một lễ Giáng sinh.
Nên là tại anh.
Chờ đã, từ từ chứ, chúng ta không phải đổ lỗi lòng vòng cho nhau
mỗi khi lũ trẻ thể hiện cảm xúc tiêu cực.
Chúng sẽ ổn thôi.
Lũ trẻ đứng trước toàn trường
và nói rằng chúng không thích Giáng sinh thế là bình thường hả, Sara.
Con bé nói không thích có 2 Giáng sinh.
Thì tại anh đấy.
Thế tại sao chúng ta không tổ chức Giáng sinh cùng nhau?
Giáng sinh cùng nhau. Được đấy.
Giờ anh chuộc lỗi rồi đấy. Xem đi thế là...
Giờ anh không có lỗi nữa.
Hãy mời cả bố Adrianna nữa.
- Gì? - Phải.
- Anh đang nghiêm túc đấy hả? Không. - Ừ.
Bỏ cái tay xuống đi.
Tôi đã cố gắng đối xử tốt với gã đó mà hắn làm như tôi bắt cóc con hắn vậy.
Tôi không làm vậy đâu.
Sao anh cứ làm tình hình rối tung lên vậy?
Tôi muốn nói với bọn trẻ về ý tưởng Giáng sinh cùng nhau.
Đợi đã, nó trở thành ý tưởng của anh lúc nào vậy?
Nó là của anh, nhưng tôi đặt tên cho nó là Giáng sinh cùng nhau.
Người dân xứ Bikini Bottom...
Hey, các con?
Nghe này, bố có một bất ngờ cho các con.
Này?
- Các con, chúng ta có bất ngờ lớn! - Một bất ngờ lớn?
- Một chú ngựa nhỏ? - Một tấm bạt nhào lộn?
Chú bỏ đi à?
Hoàn toàn không, được chứ?
Không, chúng ta có thứ tuyệt hơn thế?
Ngạc nhiên hơn nhiều. Nó rất tuyệt vời.
Các con, năm nay, không còn Giáng sinh trước và Giáng sinh sau nữa.
- Chúng ta sẽ không có 2 Giáng sinh. - Không, tôi vừa nói rồi mà.
- Không còn 2 Giáng sinh nữa. - Không còn nữa.
Năm nay ta sẽ chỉ tổ chức một Giáng sinh thôi!
- Yay! - Tất cả chúng ta, một Giáng sinh cùng nhau.
- Một Giáng sinh cùng nhau! - Mấy nguòi yên lặng được không?
Một Giáng sinh cùng nhau như bao gia đình khác!
Yay!
Để con.
A lô ạ?
Ông Kurt?
Bố, ông Kurt muốn gặp bố.
Không. Dusty, em chỉ nói với ông ấy...
Không sao, Sara.
Cảm ơn em.
Cảm ơn, con yêu.
Gì ạ bố?
Vâng, cũng lâu rồi...
Không, con ổn. Ngày mai?
- Ngày mai. - Không.
Con có thể đón bố, nhưng...
- Ơ này! Người nhà tôi sẽ tới ngày mai. - Tôi không quan tâm.
- Chúng ta có thể đi cùng nhau. - Im đi.
Bố, con có thể nhắn tin cho bố... A lô?
Dusty, nghe này...
Tôi thấy anh tiếp cận vấn đề theo cách tốn kém năng lượng quá đấy.
Brad, anh không biết mình đang nói gì đâu! Im cái miệng cho cái!
Dusty.
Tôi xin lỗi, Braddie. Xin lỗi.
Anh không biết ông ấy đã làm gì với tôi đâu?
Ý tôi là, ông ấy còn chả thèm ở đây. Ông ấy đã phá hỏng bao lễ Giáng sinh rồi.
- Được rồi, thư giãn đi. - Tôi không thể.
Nghe này, ông ấy chưa từng gặp một Dusty hoàn toàn mới.
Giờ anh trưởng thành hơn, tinh tế hơn, anh đã là cha của những đứa trẻ.
Đấy chính là những gì ông ấy sẽ lôi chúng ta ra làm trò cười đấy.
Ông ấy sẽ giễu cợt mọi điều chúng ta làm. Ông ấy thích đùa cợt người khác, Brad.
Pepe, ông có một người con trai trưởng thành phải không?
Phải.
Hãy nói cho Dusty nghe ông yêu con trai ông thế nào
trong mùa của những câu chúc tốt đẹp này?
- Thấy chưa? - Ông ấy chẳng nói được thứ gì tốt đẹp
như anh nghĩ cả, Brad.
Dusty, anh ngớ ngẩn thật đấy.
Ý tôi là, ai mà không bị ấn tượng bởi anh chứ?
Thôi nào.
Lạy Chúa!
Ông ấy giống như được sinh ra ở Gibraltar vậy.
Nghe thật buồn cười, Dusty, nhưng ông ấy đẹp quá.
Tôi thực sự muốn làm bạn với ông ấy.
No comments yet. Be the first to leave one.