De første 200 linjer.
Ngừng ở đây.
Đây là một vụ ám sát Thị trưởng ở Cali, Colombia...
Do một tập đoàn ma túy thực hiện vài năm về trước.
Hãy quan sát gương mặt của kẻ cầm súng này.
Lông mày chùng xuống sát lại nhau... Nhíu mi mắt phía trên lên... Và sự căng thẳng dưới vùng mắt.
Nếu một người sắp sửa thực hiện một hành vi bạo lực có mưu tính từ trước...
Các bạn sẽ nhìn thấy biểu hiện này.
Được, ta lại bắt gặp nó một lần nữa, trên gương mặt một cô bé 16 tuổi...
Người sắp sửa bắn chết gia sư của mình ở Nevada.
Và đây nữa... Trên gương mặt một kẻ ly khai xứ Basque...
Lên xe buýt với 20 pounds thuốc nổ giấu trong ngực áo của hắn.
Nếu các bạn thấy biểu hiện này ở một ai, rất có thể người đó đang tìm cách tấn công người khác.
Tôi đã thấy biểu hiện đó trên mặt một cô tôi từng hẹn hò.
Giới thiệu với Cục Cảnh sát Washington, tôi là đặc vụ Paul Aronson của Sở Mật vụ Mỹ.
Hôm nay chúng ta có trách nhiệm bảo vệ an ninh cho đại sứ Park Jung-Soo, từ Hàn Quốc.
Hai tuần trước, ngài đại sứ đã tuyên bố ứng cử vào chức Chủ tịch nước.
Đêm qua, thông tin tình báo đã báo cáo rằng có lời đồn đoán...
Sẽ có một nỗ lực nhắm vào mạng sống của đại sứ trong đám cưới của con trai ngài vào hôm nay.
Tiến sĩ Lightman cùng các nhân viên của ông ấy có mặt ở đây để xác định nghi phạm bằng cách kiểm tra
Biểu cảm vi mô và các hành vi có tính nguy hiểm.
Người Hàn Quốc không thích bộc lộ cảm xúc.
Như thế là rất không khéo léo.
Ai lại nói một sát thủ Hàn Quốc để lộ biểu cảm như vậy được?
Anh đang nói về những quy tắc chuẩn trong ứng xử.
Trong văn hóa Tây phương, quy tắc chuẩn là nhìn thẳng vào mắt người đối thoại khi anh đang nói chuyện với họ.
Ở Hàn Quốc hành động này bị đánh giá là lỗ mãng, nên người ta đã chọn cách không làm thế.
Nhưng biểu cảm này không phải do chọn lựa gì cả.
Nó mang tính bộc phát. Anh không thể kiểm soát được.
Quốc tịch gì cũng không liên quan.
Nếu các anh trông thấy biểu hiện này trên gương mặt một người, và các anh không hành động để cản người đó lại... Hậu quả có thể là thế này đây.
Có câu hỏi gì không?
Người của các anh sẽ lấp đầy lễ cưới luôn phải không?
Yeah, ở đây chúng tôi lo được...
Tất cả khách khứa đã an tọa, mọi cử động cũng rất dễ để nhận dạng.
Nơi chúng tôi cần sự trợ giúp là ở quầy tiếp tân.
Sẽ có cả trăm khách đi lại ngoài đó.
Anh biết không, muốn nhận dạng ra người của các anh cũng không dễ dàng mấy.
Ý tôi là lúc nào ở các lễ cưới, rượu vang và oán hận chả chảy tràn lan cùng nhau, đúng không?
- Anh không chuộng lễ cưới lắm nhỉ? - Không. Tôi không tin chúng.
Không. Tôi không tin chúng. Lễ cưới dẫn thẳng đến hôn nhân.
- Hey. - Chào anh.
Um, uh, Aronson, đây là chồng tôi, Alec Foster.
Anh cũng ở trong nhóm à? Lúc họp tôi không trông thấy anh.
Không, ta không làm việc chung đâu. Tôi ở trong Ban Đông Á trong Bộ.
Hôm nay gần một nửa người trong văn phòng tôi đều đến đây.
Xin lỗi.
Chuyện là sau khi làm lễ anh phải đi ngay.
Toliver muốn anh chủ trì một cuộc họp ở Reston.
À, em cũng sẽ làm việc của em, nên...
- Ra chào thư ký Sở Cảnh sát một chút nhé em? - Được thôi.
Từ giờ đến lúc cử hành lễ cưới, hai người đứng phụ trách ở chỗ máy dò kim loại.
Tìm xem có điểm nóng nào, hay sự tức giận, lo lắng, ngượng nghịu bị đè nén nào hay không.
Okay.
Chồng cô ấy có đến Reston đâu.
À, đó không phải việc của cô.
Ông nhìn ra anh ta nói dối cô ấy, đúng không? Không lẽ cô ấy không nhận ra hay sao?
Hey. Không phải chuyện của cô mà.
Đi giúp Loker đi.
Chào Tiến sĩ Lightman.
Tôi là Han Yong-Dae, trợ lý của ngài đại sứ.
Ông và Tiến sĩ Foster có thể đi với tôi chứ?
Đại sứ muốn nói chuyện với hai người.
Chào ngài đại sứ.
Chào Tiến sĩ Lightman, Tiến sĩ Foster.
Cảm ơn vì đã đến đây.
Ông tin là ông có thể nhận dạng người muốn gây hiểm họa cho tôi à?
Tôi nghĩ vấn đề ở đây là nhận dạng được người của đại sứ.
Ý tôi là có rất nhiều khách trong một căn phòng rộng.
Tôi cho rằng sẽ có một vài rủi ro không thể tránh được.
Chắc chắn có thể chứ. Đại sứ có thể hủy đám cưới mà.
Không phải là chúng tôi đang đề nghị chuyện này.
Nếu đại sứ muốn diệt tận gốc mối nguy hại, thì thế đấy.
Chuyện này đã được bàn bạc rồi. Tôi đã nói "không".
Tôi không thể để những kẻ đó được thỏa mãn.
Làm thế chỉ khổ cho con trai tôi và hôn thê của nó, chứ không phải tôi.
Tôi thấy đại sứ có dẫn theo nhân viên an ninh.
Anh đang mang khẩu HK45 đúng không?
Rất đắt.
Như anh đã thấy, bổn phận chủ yếu của Yong-Dae là bảo vệ...
Và cậu ấy làm rất cừ.
Nhưng về phần mình thì tôi không lo lắm.
Vợ tôi và con trai tôi là gia đình duy nhất của tôi.
Họ mới là những người cần được bảo vệ.
Làm ơn, hãy giữ an toàn cho họ.
Có vấn đề gì không, thưa ông?
Tại sao? Có chuyện gì à?
Ông có thể lộn túi quần ra không?
Tôi đã nói là không có gì mà.
- À, lông mày ông lại nói khác. - Cái gì?
Lông mày nhô cao và nhíu lại sát vào nhau.
Đó là sợ hãi, lo lắng, căng thẳng...
Cứ lộn túi ra đi, thưa ông.
Các người là ai?
Các người đâu phải nhân viên Sở Mật vụ!
Tôi thì phải đấy.
Hãy tận hưởng buổi lễ, thưa ông.
Giỏi đấy.
Đâu cần anh giúp.
Đương nhiên là không rồi.
Ố ồ, anh ta khoái cô đấy.
Phải rồi.
Ồ, cô không trông thấy biểu cảm thoáng qua anh ta để lộ à?
Không. Là gì vậy?
À, là biểu cảm hau háu thế này này.
May phước cho anh là tôi không có súng đấy.
Chỉ có anh mới nói người ta hủy lễ cưới khi chỉ còn mười phút nữa là tiến hành.
Oh, chỉ đề nghị vậy thôi mà.
Anh có nhận ra ngày hôm nay có ý nghĩa thế nào với gia đình họ không?
Rất may mắn là không.
Um, cô có thấy nụ cười của ông ta không?
Yeah, đó có thể là một cử chỉ mang tính văn hóa. Có thể ông ta nhìn xuống để thể hiện sự tôn trọng.
Tôi đọc ra xấu hổ.
Tôi có thể lướt thẳng vào cái bánh đó trong bộ đồ này.
Hình ảnh hay đấy.
Tôi thích lễ cưới. Một dịp tuyệt vời để kỷ niệm tình yêu và hy vọng.
Điểm cộng là còn có bánh kem.
Cô dâu giả vờ mình còn trinh nguyên. Chú rể giả vờ mình đã tìm ra một nửa.
Và hai họ giả vờ mình thích nhau.
Đúng là Giáng sinh an lành cho những người nói dối.
Và vẫn dễ thương đấy chứ.
Cô đang thật sự hạnh phúc một cách ngây ngô đấy à?
Vẫn chưa có rủi ro gì.
Khi nào tiệc cưới bắt đầu?
Bất kỳ lúc nào.
Bố tôi luôn nói có bốn quy tắc để kết hôn.
Cần một người phụ nữ yêu ta không điều kiện, một người phụ nữ luôn luôn thử thách ta...
Một người phụ nữ luôn luôn làm ta thấy có hứng thú lên giường. Và điều quan trọng nhất...
Là không được để tất cả những người này cùng chạm mặt.
Lúc bố tôi nói có vẻ không đùa cợt đâu.
Giống đang kể tiểu sử hơn.
Thấy gì không?
Yeah. Hai người ở góc đang cố nén tức giận.
Nhưng tôi nghĩ họ chỉ không hài lòng với chỗ ngồi.
Để ý họ.
Xin giới thiệu chú rể và cô dâu... Wan Hee và Phoebe.
- Lạ thật. - Sao?
Có gì đó rất lạ trong cách người vệ sĩ cúi đầu chào.
Cô thấy gì không?
Không.
Cảm ơn các bạn đã hiện diện ở đây hôm nay để chung vui cùng chúng tôi...
Cùng Wan Hee và cô dâu xinh đẹp của nó, Phoebe.
... Những người đã đi rất xa ...
Uống mừng những bạn bè và đồng nghiệp của chúng tôi từ khắp thế giới...
Những người cùng chia sẻ ngày hôm nay với chúng tôi.
Mẹ của Wan Hee và tôi đều thấy rất may mắn.
Kể từ khi gặp Phoebe,
Chúng tôi đều bị thu hút bởi sự duyên dáng và tâm hồn đẹp của cô ấy.
Cô ấy là một món quà.
Không. Ngồi xuống!
Chỉ là tức giận thôi. Không giống nhau đâu.
Không phải anh ta. Lùi lại. Không phải mục tiêu.
Cưới Phoebe là một lựa chọn thông minh.
Wan Hee có đôi lời muốn nói.
Tôi muốn cảm ơn cha mẹ tôi vì lễ cưới tuyệt vời này.
Cảm ơn mẹ, cảm ơn cha.
Và bây giờ, để tự làm xấu hổ tôi và Phoebe thôi...
Chúng tôi có đoạn phim ngắn này... Của chúng tôi.
Hãy xem nhé.
Aronson, là người này!
Bắt giữ anh ta! Vô hiệu hóa anh ta! Bàn số bảy! Bàn số bảy! Di chuyển!
Mục tiêu đang di chuyển. Theo anh ta. Anh ta đang hướng về cửa ra vào.
Bắt lấy anh ta, bắt lấy anh ta!
Giữ anh ta lại!
Có đạn! Có đạn! Tất cả nằm xuống!
Wan Hee! Gọi bác sĩ!
Bác sĩ!
Cho tất cả khách vào trong! Không ai được ra về!
Cảnh sát bang Washington đang có mặt. Họ muốn biết khi nào ông có thể trao lại quyền hạn pháp lý cho họ.
Bảo họ đợi. Tôi muốn tất cả khách còn ở trong tòa nhà. Không có ngoại lệ nào hết.
Đó là một thông điệp. Nam Hàn và Bắc Hàn không bao giờ được sát nhập.
Nói anh ta là anh ta sẽ bị chuyển giao cho chức trách Washington.
Ở đó anh ta sẽ bị đưa ra tòa.
Aronson, khoan đã.
Tôi nghĩ không phải anh ta đâu.
Tôi không có thời gian để đùa, Tiến sĩ Lightman.
Anh ta mang theo súng?
Anh ta nói đã ném đi rồi. Chúng tôi vẫn đang tìm.
Anh ta đang nói dối. Đúng không nào?
Tôi không nghĩ anh ta đã bóp cò.
Anh ta chỉ đang nhận tội đó.
Ông đâu nói được tiếng Hàn Quốc.
Ồ, tôi đâu cần.
Tôi có thể thấy được trên gương mặt anh. Phải không?
Nhìn thấy gì nào?
Niềm vui sướng khi đã lừa gạt thành công.
Niềm vui một kẻ nói dối cảm thấy khi hắn biết con mồi đã bị lừa.
Anh đã qua huấn luyện rồi. Xem đây. Buộc tội anh ta lần nữa đi.
Có thể anh ta vui sướng vì đã bắn bị thương con trai đại sứ.
Thế thì anh ta sẽ không việc gì phải giấu nụ cười cả.
Ông đã nhắm đến anh ta.
Yeah. Anh ta đã sắp thực hiện một hành vi bạo loạn. Nhưng anh ta không bắn con trai đại sứ.
Vậy anh ta làm gì?
Đây là vật trong túi anh ta à?
Phải.
Có bật lửa, nhưng anh có thấy điếu thuốc nào không?
Không.
Còn tìm thấy gì nữa không?
Trên người anh ta thì không.
Chúng tôi có thấy một chai nước anh ta làm rơi lúc đang chạy.
Tại sao anh ta lại cố giữ một chai nước trong lúc đang chạy chứ?
No comments yet. Be the first to leave one.