De første 200 linjer.
Phụ đề được thực hiện bởi Huỳnh Lê Khánh Băng (Đồng Tháp)
Nghe.
Con khỏe không?
- Khỏe. - Đã lâu rồi mẹ mới gọi con.
Bà của con? Đã đỡ hơn chứ?
Tệ hơn.
Bà con thật may mắn khi có con bên cạnh.
Cha của con sẽ tự hào bởi vì con đang chăm sóc cho bà.
Nghe nè...
Mẹ muốn hỏi con cái này, mấy giờ ngày mai con có mặt ở nhà?
Buổi chiều, sau giờ làm việc. Tại sao?
Mẹ đã gửi cho con một món quà nhỏ.
Nó có khác gì với mấy cái lúc trước mẹ cho con không.
Chúng tôi sẽ nói chuyện vào ngày mai. Ngủ ngon.
Ngủ ngon.
100, 200, 300, 400, 20...
Và hai euro.
Đây là cái cuối cùng.
Tôi sẽ liên hệ với cậu nếu tôi cần.
Mẹ không muốn gửi lại một cuốn sách tiếng Đức nữa đâu
nhưng con phải học tiếng cho quen để ở đây chứ.
Mẹ đã viết địa chỉ của mẹ trên trang đầu tiên.
Bà đã rời bỏ chúng ta sáng nay.
Mẹ sẽ đến chứ?
Mẹ chắc chắn sẽ đến ...
Nhưng chỉ có một mình mẹ với Patrick những ngày này. Thật khó để tôi rời đi.
Mẹ không để nó với Helga được. Mẹ không tin cô ấy.
Chủ nhật tuần này cũng là sinh nhật của nó và mẹ phải tổ chức một bữa tiệc.
Mẹ ước gì mẹ có thể ở đó.
Chúng tôi cung cấp một gói rất tiết kiệm.
1050 euro cho toàn bộ buổi lễ.
Chúng tôi cung cấp xe tang
và hai người để vận chuyển quan tài.
Chúng ta cần thêm hai cái nữa.
Một con ngựa cái ngoài bạn.
Giá chưa bao gồm nhân công đào mộ.
Với việc đào mộ, giá sẽ là 1200 euro.
Tôi không biết là gia đình bạn đã có sẵn đất để chôn cất chưa?
Sau đó, chúng tôi có cà phê, trusk và rượu mạnh. Hai euro mỗi người.
Nếu chúng ta có khoảng năm mươi người,
thì giá sẽ là 1500 euro.
Trừ khi người đã khuất là người nổi tiếng. Hmm?
Cô ấy có nổi tiếng không?
CỬA HÀNG PAWN
Bài một.
Tôi sống ở Munich. Bayern thật tuyệt vời.
Bài một.
Tôi sống ở Munich.
Xin lỗi! Cậu không thể ngủ ở đây!
Của cậu đây!
Bánh mì của cậu.
Đó là giăm bông và pho mát.
Lấy đây. Cậu xứng đáng với nó.
Không.
Anh đã trộm nó.
Thôi được.
Đi du lịch một mình?
Cậu là người Ý à?
Không phải người Ý.
Vậy thì cậu là người Hy Lạp.
Cơ hội gần như là 50-50.
Con tàu đi từ Hy Lạp đến Ý.
Còn anh?
Tôi là người ngoài cuộc.
Tôi là người Đức.
Tôi đến từ Đức.
Ngày mới tốt lành.
Anh không giống người Đức.
Còn cậu không giống người Hy Lạp.
Tôi đến Hy Lạp vào mỗi mùa hè.
Lần này tôi đến Kefalonia.
Còn cậu thì sao?
Mùa hè của cậu thế nào?
Tuyệt vời.
Vậy cậu đang đi đâu?
Phía Bắc.
Cậu có xe riêng hả?
Không.
Có thật không?
Tội nghiệp ghê...
Đó là một tuyến đường rất đẹp nếu đi bằng ô tô.
Tạm biệt.
Tạm biệt.
Hành khách không có phương tiện,
vui lòng đi xuống bằng thang cuốn.
Chúng tôi cảm ơn bạn đã đồng hành cùng SuperFast Ferries
và chúng tôi mong được chào đón bạn một lần nữa
chúc bạn có chuyến đi vui vẻ trên tàu của chúng tôi.
Thưa quý vị, chào mừng đến cảng Bari.
Tôi tưởng cậu nói là cậu không có xe hơi.
Tôi biết cậu có mà.
Tôi đã nhìn thấy cậu ngày hôm qua trong nhà để xe.
Nhưng không sao cả, cậu không cần phải cảm thấy xấu hổ về điều đó.
Tôi không cảm thấy xấu hổ.
Cậu muốn ở một mình trong xe. Tôi hoàn toàn hiểu.
Anh biết làm thế nào để ra khỏi thành phố, phải không?
Cậu thấy ở đó?
Đó là Molo Sud.
Cậu đi bên phải, rồi qua Lazaretto
và tại bùng binh, cậu đi theo lối ra thứ hai ở bên phải,
thông qua Eugene Luigi.
Và tại bùng binh tiếp theo, cậu đi theo lối ra thứ ba.
Tôi đã làm điều đó hàng trăm lần bằng ô tô và thật tuyệt vời.
Đặc biệt là nếu cậu biết những tuyến đường để đi.
Thôi được.
Thượng lộ bình an.
Tôi có thể chở anh một đoạn.
Tôi đang đi về phía bắc.
Nhưng chúng ta phải chia sẻ tiền xăng.
Tất nhiên.
Tên của anh là gì?
Tên tôi là Mathias.
- Còn cậu? - Victoras.
Anh muốn kiểm tra xem tôi có đang lái xe đúng hướng không?
Không có hướng đi đúng.
Chỉ cần...
Chúng ta không đi đường cao tốc là được?
Tại sao?
Vì nó nhàm chán. Không có gì để xem ở đó.
Tôi biết những con đường tỉnh đẹp.
- Đây là gì? - Không không không. Đó không phải nhạc.
Xin chào, tôi tên là Ursula. Ursula Handtmann.
Tôi hai mươi sáu tuổi.
"Xin chào, tên tôi là Ursula."
- Ursula Handtmann. - "Ursula Handtmann."
Tôi hai mươi sáu tuổi.
Tôi sống ở Munich. Bavaria là ...
Tôi có thể dạy cậu một số câu tiếng Đức.
Cậu có đói không?
Anh có tiền không?
Cậu có thể nói rất nhiều điều mà trong lúc ai đó gọi món.
Và bởi những gì anh ấy đang có.
Chủ yếu là bởi những gì anh ấy đang có.
- Tôi đang gặp vấn đề gì à? - Dễ thôi.
Một chiếc bánh sandwich câu lạc bộ.
Cậu không thể làm sai với một chiếc bánh sandwich câu lạc bộ, phải không?
Và tôi chắc chắn rằng cậu không bao giờ để dưa chua hoặc mù tạt để làm gia vị cho mọi thứ.
- Cậu chỉ toàn ăn thức ăn nhanh. - Gì?
Cậu không ăn dưa chua, phải không?
Dưa muối? Tôi ăn. Thỉnh thoảng.
- Buổi sáng tốt lành. - Buổi sáng tốt lành.
Tôi có thể mang lại cho bạn những gì?
Tôi sẽ chọn cho cậu.
- Số 12 cho tôi. - Số 12.
- Và 54 cho bạn tôi. - Năm mươi bốn.
- Cảm ơn bạn. - Không có gì.
Anh đã gọi món gì? Tôi rất đói đó.
- Tức giận? - Đói bụng.
Xin lỗi ... Và một đĩa với dưa chua, làm ơn.
- Tất nhiên. - Cảm ơn.
Anh đã gọi món gì?
Tôi không biết, tôi chỉ nói những con số ngẫu nhiên.
Nói cho tôi biết, anh đã đặt những số nào?
- Nào, đừng làm hỏng sự ngạc nhiên. - Cho tôi biết các con số.
Nếu cậu không thích nó, tôi sẽ trả tiền.
Anh biết đó, anh không thể ăn cắp thức ăn ở đây được.
Tôi chỉ ăn cắp đồ ăn ở những nơi đắt đỏ một cách phi lý thôi.
Ồ.
Năm euro cho một chiếc bánh sandwich khủng khiếp và nó có vị như shit.
Vậy trong trường hợp này, ai mới thực sự là kẻ trộm?
Anh chứ ai.
Vậy lý do cho chuyến đi của cậu là gì?
Không có lý do.
Tôi sẽ đi dạo.
cậu dành toàn bộ chuyến đi này mà chỉ để đi dạo?
Không đời nào.
Tại sao cậu đi ô tô mà không phải máy bay?
Tại sao cậu không đi máy bay?
Vì tôi sẽ đi dạo.
Tôi có tiền trong túi và một tháng để tiêu trước khi công việc bắt đầu.
Công việc gì?
Tôi đang dạy trượt ván tuyết và trượt tuyết tại Bavarian Alps.
Vui ghê.
Số 12.
Cảm ơn bạn.
Số 54.
Anh trả tiền.
Chúc bạn một bữa ăn ngon miệng.
Cảm ơn anh.
Dưa muối?
Đi theo lối ra tiếp theo và ra khỏi đường cao tốc.
Không, tôi không muốn ra khỏi đường cao tốc đi.
- Chúng ta đã mất rất nhiều thời gian. - Tại sao?
Có ai đang đợi cậu không?
Nếu mà tôi là người cầm lái.
Thì tôi không hiểu tại sao cậu không muốn thưởng thức nó.
Có lẽ tôi đang gặp nguy hiểm.
- Cậu đang gặp nguy hiểm? - Đúng luôn,
Cậu lái xe kiểu đó, nếu gặp nguy hiểm, đó là tôi.
Tôi đã đưa một người lạ vào xe của tôi.
Làm sao biết được anh không phải là kẻ giết người hàng loạt?
Làm sao tôi biết anh sẽ không chặt tôi thành nhiều mảnh?
Có lẽ đó là lý do tại sao cậu muốn ra khỏi đường cao tốc.
Tôi không thấy có lý do gì để cắt cậu thành nhiều mảnh cả.
Giết cậu thôi chứ cắt ra chi?
Đi thử tỉnh lộ một lát xem sao.
Nếu cậu không thích lộ trình của tôi, chúng ta sẽ quay lại đường cao tốc.
Đi nào.
Tôi biết rất rõ những tuyến đường này.
Hãy tin tôi.
No comments yet. Be the first to leave one.