De første 200 linjer.
LOẠT PHIM CỦA NETFLIX
NGUYÊN TÁC W EBTOON SWEET HOME CỦA KIM CARNBY VÀ HWANG YOUNG CHAN
CHA HYUN SU, 19 TUỔI, HỌC SINH CẤP BA HIỆN ĐANG BỎ HỌC
NHỮNG NGƯỜI SỐNG XA LÁNH XÃ HỘI TỪNG LÀM HẠI BẢN THÂN
MẸ: CON TRAI, KHÔNG ĐI THẬT À?
Thay đổi không khí cũng tốt mà.
Con ở trong phòng lâu quá rồi.
MẸ: CẢ NHÀ ĐI ĐÂY
CƠM TRONG TỦ LẠNH. HÂM LÊN ĂN NHÉ?
Nạp đạn.
Hyun Su định như vậy đến bao giờ?
Em đang làm gì vậy chứ?
Để thằng nhóc ra nông nỗi đó.
Bố à.
Đó đâu phải lỗi do mẹ.
Sao bố lại mắng mẹ?
Đến con cũng tỏ thái độ à?
Cái nhà này đầm ấm ghê.
Nực cười quá. Từ lúc nào bố quan tâm vậy?
Con với cái, chả hiểu sinh ra làm gì. Chẳng biết ơn gì cả.
Cả hai dừng lại đi.
Ta đang đi du lịch mà.
Đừng thế nữa.
Phải rồi.
Đều là lỗi của bố, lỗi của bố!
Bố à.
Bố!
Hyun Su kia hả? Ở đâu mà giờ mới đến?
Thôi đủ rồi. Thằng nhóc chắc suy sụp lắm.
Trông nó bết bát quá.
Hyun Su à.
Tôi thật sự không muốn ra ngoài.
Thế này là quá lắm rồi.
Chỉ có 30 triệu won.
Căn bản là muốn tôi chết mà.
Làm sao sống nổi với số tiền này?
Làm sao sống nổi cả đời đây?
- Các người muốn tôi sống thế nào? - Lôi nó ra!
- Đưa nó ra. - Tôi phải sống thế nào hả?
- Các người muốn tôi làm sao? - Đưa nó đi.
Nhanh lên.
Sao có thể bỏ cậu ấy lại đây thế này?
Sao lạnh vậy?
TỪ KHÓA THỊNH HÀNH QUÁI VẬT, BÁO ĐỘNG, CHẢY MÁU MŨI
ẢO GIÁC THÍNH GIÁC, MUA HÀNG TÍCH TRỮ, NƠI TRÚ ẨN, HỖN LOẠN
TỪ KHÓA THỊNH HÀNH QUÁI VẬT, BÁO ĐỘNG, CHẢY MÁU MŨI
Ừ, đang trên đường đi. Thang máy hỏng, nên chắc sẽ đến trễ.
Không. Thang máy hỏng rồi.
Nói thật mà.
Sao không nghe được nữa?
A lô? Trời ơi!
Cứ đi đi. Tôi đang nghỉ ngơi thôi.
Đói quá…
Hóa ra là mày.
Cảm ơn đã giúp.
LEE SU UNG
Cậu Su Ung.
Việc này phải có người làm mà.
THỨ BẢY, NGÀY 15 THÁNG 8
Không có sóng mà?
Tôi tìm số liên lạc của gia đình. Phải báo cho họ.
THỨ BẢY, NGÀY 15 THÁNG 8
Cô định làm gì vậy?
Họ không thể trực tiếp gặp, nên ít ra…
Gia đình không thấy thế này thì hơn.
Không đâu.
Không phải vậy đâu.
LỐI THOÁT HIỂM
Chết tiệt, cả đèn cảm ứng cũng hỏng.
Sao lại là lỗi của mình? Còn không phải chuyện của mình…
- Thế giới thật thối nát… - Này.
Thế giới này là thế. Sao mình biết được?
- Này. - Sao lại là lỗi của mình…
Mình chẳng làm gì sai, giờ lại còn bỏ rơi mình?
Thật muốn giết hết bọn họ.
Trưởng phòng Han.
Trưởng phòng Han, tên khốn chết tiệt.
Trưởng phòng Han!
Này. Chú ơi.
Cô Ji Su.
Đừng lại gần.
Sẽ chết đấy.
Nguy hiểm đấy!
Con gái tôi vẫn chưa về mà.
Không được chặn.
Min Ju bị gì, các người chịu trách nhiệm à?
- Cô bình tĩnh đi. - Chặn lại.
Chờ tôi một lát.
Tôi đã bảo chờ mà.
Nó đang ở đây mà.
Tôi sẽ đưa nó về ngay thôi.
Mở ra một chút thôi, nhé?
Không được.
Cậu là cái gì? Có biết tôi là ai không?
Không thể để nơi này gặp nguy hiểm.
Đừng mà.
Mở một chút thôi mà.
Có sóng rồi.
Có chuyện gì vậy?
THÔNG BÁO KHẨN
Bệnh dịch?
Ông chú đó bảo sáng nay sẽ đến bệnh viện.
Họ đã làm xét nghiệm gì à?
Chắc là do phóng xạ.
SIÊU THỊ
CÁCH LY NGAY NGƯỜI CÓ NHỮNG TRIỆU CHỨNG SAU
CHẢY MÁU MŨI, BẤT TỈNH, HUNG HĂNG BỘC PHÁT
7.800 WON TIN NHẮN MỚI
Sao anh bình tĩnh quá vậy?
Tôi đang rất sốc và căng thẳng đây.
Người đó…
Không, là thứ đó…
Nó đã chết chưa?
Có thể.
Chúng ta về nhà đi.
Ngồi ở đây thì làm được gì?
Đội cứu hộ không đến ư?
Không thấy bên ngoài sao?
Có vẻ tiêu cả rồi.
Đất nước chúng ta không tiêu tùng đâu.
Anh lính nhỉ?
Vâng, đúng vậy.
Hãy bình tĩnh chờ…
Thì về nhà chờ là được!
- Gần đây phải có nơi trú ẩn chứ nhỉ. - Ở đâu mới được?
Nhưng nếu đi xe…
Bãi đỗ xe tầng hầm cũng bị chặn rồi.
Chúng ta phải đi lên trên!
Có ai ở tầng bảy không?
Có tôi.
Anh này, chúng ta cùng đi đi.
Khoan nào. Đợi chút.
Nếu lên thì cùng lên đi, phải không?
Đi nào. Tất cả cùng lên.
- Được rồi. - Không được.
Chờ một chút. Phải chặn cửa ra vào đã.
- Theo dõi tình hình đã… - Muốn chặn hay chờ thì cứ việc.
Tôi đi lên đây.
- Khoan đã. - Không được.
Lũ khốn này! Định chạy đi đâu hả?
Lũ hèn ích kỷ chỉ biết lo cho mình.
Chú chỉ lo cho cửa hàng của mình.
Cậu coi tôi là gì chứ?
Byeong Il, lại đây nào!
Muốn chết cả lũ hay sao?
Mau lại đây. Mau lên!
Đúng đấy.
Nếu cửa ra vào bị phá, chúng ta sẽ chết hết.
Tránh ra. Mau lên.
Không biết ngoài đó có gì đâu. Tuyệt đối không tránh!
- Thôi. - Sao lại phải thế?
- Dừng lại. - Đừng mà.
- Thôi đi. - Dừng lại.
Gì thế?
- Tiếng gì vậy? - Gì thế?
- Gì vậy? - Lùi lại đi.
Thật là.
Nhìn cái gì?
Đó là vết cắn sao?
Đứng yên đó!
Byeong Il.
Lại kiểm tra xem. Mau lên.
Bị cắn rồi. Anh ta đã bị cắn!
Ôi trời ơi.
Được rồi. Hạ được rồi!
Nhìn thấy rồi chứ?
Xem vết cắn trên vai hắn ta kìa.
Tôi hạ được rồi.
Tên khốn đó.
Tên xác sống.
Ổn rồi. Không sao nữa.
8 TIẾNG SAU
Đây không phải bệnh.
Là sự nguyền rủa.
CRUCRU
KHÔNG PHẢI BỆNH. LÀ LỜI NGUYỀN.
Họ than mình bị chảy máu mũi, gặp ảo giác thính giác.
Chưa thể xác định nguyên do.
Họ không phải người ở đây.
Họ đến đây vì đã xuất hiện triệu chứng.
Họ đã trở nên gớm ghiếc và tuyệt vọng.
Mọi dự đoán đều sai.
- Sự việc bỗng dưng bắt đầu… - …và vẫn chưa kết thúc.
Tôi cũng bị nó tấn công.
Con người không thể nào thắng nổi.
Nếu có triệu chứng, hãy tự sát.
Không thì sẽ gây hại cho người khác.
Nhưng nếu quyết định sống đến cùng,
- phải biết điều này. - Phải biết điều này.
- Đó là… - Đó là…
KHÔNG THỂ TRUY CẬP MẠNG
TẢI LẠI
Chả được trò trống gì.
Nó còn ở đó chứ?
MÌ GÓI
Chắc không ai ngoài đó nhỉ?
Không nhìn thấy.
Không nhìn thấy.
Không nhìn thấy.
Nghe thấy rồi.
No comments yet. Be the first to leave one.