De første 200 linjer.
.:. Cobra Kai S01E05 (2018) .:. Bản Việt hóa thực hiện bởi Thế Giới Dịch Thuật
Sẵn sàng chưa?
Rồi thưa thầy.
Rắn Hổ Mang làm gì?
Rắn Hổ Mang làm gì?
Không có vỗ vỗ gì trong karate hết.
Cẩn thận tay kìa, nâng cánh tay lên
Tay em nâng lên rồi mà.
Hổ Mang làm gì?
Luồn lách!
Không tệ.
Cái quỷ gì thế? Không công bằng!
Em muốn một trận đấu công bằng ư? Mơ đi.
Em không thể tin đối thủ
sẽ luôn chơi đúng luật được.
- Vâng, nhưng tai em! - Nhỡ quả bóng đó...
là từ đồng bọn của đối thủ đánh lén từ sau?
Em phải chuẩn bị cho mọi tình huống.
Đưa thầy xem nào.
Không, nó không sao cả. Đừng như em bé thế.
- Chào. - Chết tiệt
5 giờ. Hoàng hôn rồi.
- Được thôi. - Chuyện gì vậy?
Ta đã phải cho thuê võ đường này một số giờ.
Cho tới khi có nhiều học sinh hơn.
Ta cần phải thay đổi không khí ở đây.
Tập trung năng lượng...
Và dãn.
Thật tuyệt phải không.
Họ chuyển 3 pounds đến
từ Ogunquit đấy.
Tôi thích bơ chảy.
Nghe này.
Cảm ơn anh LaRusso vì đã mời bọn tôi.
Vợ con tôi rất ưa món tôm hùm.
Nhưng còn câu lạc bộ đồng quê này?
Họ hủy thẻ thành viên của tôi rồi, đồ tồi!
Tôi biết, thật ra tôi không ưa...
cách họ xử lí việc đó, Armand, ý tôi là,
tôi thấy đó là một luật lệ ngớ ngẩn.
Đó là điều tôi đã nói.
Đây là vì sao ta đi dép xỏ ngón
trong nhà tắm, phải không?
Nghe này, Armand, đa số những người ở đây,
tiền của họ đến từ bố mẹ.
Còn tôi với anh, chúng ta làm ra mọi thứ này.
Nên khi nói về việc kinh doanh ở Thung Lũng,
chúng ta cần phải giúp đỡ nhau.
Ồ, vậy tôm hùm không phải thứ duy nhất
đang được phết bơ đâu nhỉ?
Nói xem, Armand tôi có thể làm gì cho anh?
Dù sao, cảm ơn vì đã tới.
Cứ nghĩ rằng con sẽ đi chơi với các bạn tối nay đấy.
Vâng con không biết nữa.
Yas và Moon chưa trả lời tin nhắn của con.
Đáng lẽ bọn con đi xem biểu diễn ca nhạc cùng nhau.
Rồi con thấy cái này.
Ghen tị đi, bọn khốn!
Ừ, có lẽ con không ở đó với chúng nó thì tốt hơn.
Dù sao, bố mẹ luôn vui vì đã có...
Anthony! Đừng uống bơ nữa!
Mẹ sẽ... gọi em trai con.
Bố tớ là chủ vài tòa nhà.
Bố tớ là chủ đầy xe hơi.
Bố tớ làm ra nhiều tiền hơn bố cậu.
Bố tớ biết Karate để tẩn bố cậu.
Giờ hãy nói về bất động sản đi.
Tôi đang phải tìm một địa điểm mới,
và nếu có một số khu đất trống...
Anh muốn tôi nói với anh...
trước khi nói với anh Cole, phải không?
Tôi thấy hai người vừa tranh luận.
Rồi anh đá cốc cà phê nóng khỏi tay anh ta.
Đó là trà sữa trân châu.
Trong đó có ít bột sắn, rồi...
Không quan trọng đâu.
Vậy, anh muốn tôi gãi ngứa cho anh.
Thế anh định gãi ngứa cho tôi kiểu gì?
Không phải nói theo cách đó, nhưng...
tôi có thể khôi phục lại vị trí của anh ở câu lạc bộ.
Tôi chỉ cần là người được báo sớm nhất
về những khu đất anh định bán ở Reseda.
Reseda? Tôi chỉ có một khu mua sắm ở Reseda.
Trên Đại lộ Victory.
Victory... phải rồi, đó là chỗ mà có, uh,
cái võ đường karate đó, phải không?
Phải, phải, Karate Rắn riếc gì đó.
Tôi không rõ nữa.
Anh có định bán nó không?
- Chào mẹ. - Chào con.
Con đã đến Von's để mua pizza đông lạnh mẹ thích đấy.
Mẹ muốn ăn tối rồi, xem phim không?
Con yêu.
Thật ra mẹ bận việc mất rồi,
Nhưng mình sẽ sắp xếp vào tối mai nhé?
Vâng, tất nhiên rồi ạ.
Nếu mẹ không quá say.
Này.
Được rồi, con đúng rồi, mẹ định ra ngoài ăn uống,
nhưng đang là tuần lễ DineLA mà.
Mẹ định đi với gã hôm trước sao?
Chúa ơi, tên mọt sách á?
Không, hắn ta dẻo mồm lắm mà.
Xin lỗi nhé, chuyện đó thật ghê tởm,
con không biết gặp người đàn ông tử tế khó thế nào đâu.
Cứ nhìn bố con mà xem.
Đó là việc ta đang cần giải quyết đây.
Mẹ đã kể với con việc tên vô dụng ấy đến gặp mẹ chưa?
Chưa, bố đã bảo gì?
Toàn luyên thuyên về việc muốn con chuyển đến cùng hắn,
làm như hắn quan tâm đột xuất ý.
Mẹ biết thừa đó chỉ là mánh khóe
để tránh tiền hỗ trợ nuôi con.
Sao mẹ biết?
Tin mẹ đi, mẹ biết rõ bố con mà.
Nghe này, mẹ biết con rất háo hức về tối nay,
nhưng, con biết đấy,
mẹ đang cố tìm người đặc biệt nào đó ấy.
Còn con đang khôn lớn dần,
sớm hay muộn rồi con cũng sẽ rời mẹ
để đến với cuộc sống đầy kì thú.
Con không muốn để mẹ con một mình đâu, đúng không?
- Không. - Cảm ơn con yêu, mẹ yêu con.
- Tạm biệt nhé. - Con cũng yêu mẹ.
Điều thứ hai của Quy tắc Nắm Đấm là gì?
- Ra đòn thật mạnh! - Đúng rồi.
Lí do duy nhất khi đánh ai đó
là để làm họ đau.
Ra đòn mạnh tức là dồn toàn lực.
Cái quái gì vậy?
Không yoga gì hết cho tới 5 giờ.
Dù có cần đến mức nào đi nữa.
E-em đến để học karate.
Em thấy website của thầy.
Trên đó ghi có buổi tập hôm nay.
Cảm ơn vì đã đến,
nhưng Cobra Kai không chứa chấp con gái.
Vì sao không?
Cùng lí do tại sao không có con gái trong quân ngũ.
Nghe chẳng hợp lí gì cả.
Thưa thầy, em cần cho thầy xem cái này ở văn phòng.
Đừng lảm nhảm với tôi chuyện bình đẳng giới.
Được chưa, ý ta là phụ nữ không sinh ra để đánh nhau.
Họ có xương nhỏ và rỗng.
Không phải thầy tuyệt vọng muốn có thêm học sinh sao?
Đúng, nhưng đây không phải lớp may vá.
Đây là võ đường.
Bọn ở trường luôn đặt biệt danh,
chễ nhạo bạn ấy.
Đó là điều xảy ra khi em ăn...
nguyên hộp Twinkies mỗi ngày.
Bố cậu ấy là Isaiah Robinson.
Bảng vàng của Chargers.
Ý em là có yếu tố di truyền sao?
Tình yêu với Twinkies đến từ bố nó?
Không, ý em là nhà bạn ấy giàu sụ!
Được chưa, cậu ấy là một khách hàng đáng tiền.
Thầy không cần tiền, phải không?
Được rồi, cởi giầy ra, vào thảm đi.
Được rồi, sau khi xem xét kĩ lưỡng, ta quyết định...
sẽ nhận nữ sinh.
Nhưng nếu muốn ở Cobra Kai,
trò không được cư xử như con gái.
Ý thầy là sao? Con gái thì cư xử thế nào?
Đừng nhìn ta kiểu... đầy cảm xúc,
ồn ào, nhõng nhẹo,
không bao giờ để ta nói hết câu.
Em biết một số đứa con trai cũng...
Trật tự!
Môn sinh của ta nói rằng trò bị bắt nạt ở trường.
Vâng.
Phần lớn qua mạng.
Em hay nhận được tin nhắn hay mail đầy ác ý.
Làm em không muốn đi đâu cả.
Và ai gửi cho trò những tin nhắn này?
Phần lớn chúng ẩn danh.
Chúng tạo tài khoản giả,
và nói với em những câu kiểu em xấu,
rằng em nên tự chết đi.
Lạy Chúa.
Một lũ hèn yếu.
Thời của ta, nếu muốn chọc giận ai,
thì phải làm ngay trước mặt họ.
Phải có danh dự, tôn trọng.
Bọn nhạt nhẽo đằng sau máy tính này...
là một lũ yếu đuối bất tài.
Trò không sợ lũ bất tài đó đâu, phải chứ?
Không ạ.
Trò có nghe theo lũ bất tài đó không?
Không ạ.
Tốt, vì khi ta xong với trò,
trò sẽ gửi lại chúng một lời nhắn,
có điều không phải bằng bàn phím,
mà bằng nắm đấm.
Thôi nào Armand,
tôi sẽ trả thêm 10% so với giá thị trường.
Đó là một món hời rồi.
Đúng, quả là món hời.
Có lẽ hời quá, nhỉ?
Tôi không hiểu anh muốn gì ở Reseda.
No comments yet. Be the first to leave one.