De første 200 linjer.
Con đường cuộc sống luôn trong quá trình xây dựng.
Hành trình rất vất vả,
nhưng khi lên đến đỉnh, quang cảnh lại tuyệt đẹp.
Và quang cảnh đó còn đẹp hơn khi bạn có người cùng chia sẻ.
Anh Blart?
Trong sáu ngày.
Người vợ xinh đẹp của tôi đã gửi thư báo tôi biết rằng cô ấy cảm thấy...
một chút hối hận.
Bác sĩ của cô ấy gọi đó là tương khắc không thể kiểm soát.
- Con yêu. - Luật sư của cô ấy, vỡ mộng hôn nhân.
Cũng không sao. Tôi cần chút thời gian cho riêng mình.
Như trong bài hát, "Tôi đã từng đến thiên đàng,
nhưng chưa từng chạm đến tâm can mình."
Tôi dành hai năm tiếp theo đắm mình trong trò chơi giữ an toàn cho trung tâm mua sắm West Arch Pavilion.
Ít nhất nó vẫn còn một điều có vẻ chưa từng làm tôi thất vọng.
An ninh.
Con bị lạc à?
Được rồi, đi với chú.
- Cảm ơn anh. - Không có gì.
Andy, ôm chú cảnh sát giả đi con.
Chúng tôi thực ra cũng giống cảnh sát.
Chỉ là không có văn phòng, nhưng ở đây cũng rộng lớn.
Được rồi, ôm chú đi Andy.
Rất vui được gặp cháu, cậu bé.
Có vẻ cháu không muốn ôm tôi. Nhưng không sao.
- Nó muốn ôm anh mà. - Tôi không nghĩ vậy.
Andy, ôm chú đi.
- Con yêu. - Muốn ôm không?
- Thằng bé kiên cường thật. - Vâng, giống hệt mẹ nó.
Ép buộc nó thật không công bằng.
- Ôm chú đi. - Cháu nó không phải ôm tôi đâu.
Không sao cả. Không sao cả.
Tôi sẽ đi tìm thằng bé. Tôi sẽ tìm nó.
Ở hậu phương, tôi luôn có mẹ mình.
Báo của mình đây rồi.
Cho đến khi bà bị xe chở sữa tông phải.
Không biết còn gì có thể tệ hơn nữa.
Tôi đoán tôi là người cuối cùng còn ghi nhớ mọi chuyện.
Paul Blart đã chính thức lên đết tột đỉnh.
Có phải không nhỉ?
Chúc mừng, Sĩ quan Blart. Anh đã được chọn tham dự...
Xin chúc mừng. Cô đã được nhận vào UCLA.
Maya, xuống đây! Bố có tin vui đây!
Con cũng vậy!
Con yêu, chúng ta đã được mời đến Triển lãm Hội nghị Sĩ quan An ninh
và Lễ Vinh danh ở Las Vegas.
Vegas? Chà!
Bố nghĩ cuối cùng mình cũng được thừa nhận vì những cống hiến nhỏ nhặt của mình.
Bố, bố đã cứu thế giới. Người ta nên vinh danh bố.
- Con rất tự hào về bố. - Cảm ơn con.
Con biết đấy, thời gian qua đã rất vất vả,
nhưng dù có chuyện gì xảy ra,
miễn là bố còn con bên cạnh,
mọi chuyện sẽ ổn thỏa.
Nói về bố đủ rồi. Tin vui của con là gì?
Dạ...
Con vừa nhớ ra rằng...
chúng ta còn dư ziti bỏ lò.
Tuyệt vời!
Được rồi.
Cháu giúp chú xách túi nhé?
Ôi không. Đó là cách họ lừa được cậu.
Tôi tự lo được. Cảm ơn cậu.
Không thành vấn đề ạ.
Xách túi lên.
Đến Vegas rồi.
Không gian ở đây cũng khá.
Một ngày đẹp trời.
Hy vọng dịch vụ ở đây cũng tốt.
- Paul Blart? - Đúng vậy.
Tôi đã nghĩ chính là anh mà.
Donna Ericone. Trung tâm mua sắm America.
Chúng tôi vẫn còn bàn tán về lần cứu nguy cho Ngày thứ Sáu Đen.
Cảm ơn cô.
Tôi không biết anh nghe chưa, sẽ có bài phát biểu bất ngờ đêm nay.
Nghe đồn sẽ là người sĩ quan
đã hoàn thành trên cả xuất sắc nhiệm vụ của mình.
Cái gì?
Nói thật, tôi đã có linh cảm, nhưng cô thực sự nghĩ tôi đã...
Còn ai nữa? Trừ khi RoboCop bước vào phòng.
Tôi nhất định nhường lời cho RoboCop.
- Anh ta không có thật. - Tôi biết anh ta không có thật.
Nhưng tôi sẽ nhường lời cho anh ta.
Anh ta không có thật.
Tôi chỉ nói anh rõ vậy thôi.
- Vậy đó là ai? - Về bài nói...
Anh lừa được tôi rồi.
Anh đúng là láu cá.
Trúng ngay cổ họng.
- Gặp lại cô sau. - Gặp anh tối nay.
Được thôi. Rõ, thưa sĩ quan. Cổ họng tôi cũng không sao.
Không ngờ mình lại được chào đón nồng nhiệt thế.
- Tôi giúp gì được quý khách? - Ồ, đến chúng ta rồi.
Xin chào!
Xin chào. Chào mừng đến Wynn Resort.
- Chúng tôi nhận phòng. - Chắc chắn rồi.
Anh... Paul Blart.
Anh...?! Phải rồi.
Chắc anh hiểu nhầm hai chúng tôi. Gọi tôi là sĩ quan.
Được thôi. Xin lỗi về việc đó.
Vâng. Sĩ quan Blart.
Chúng tôi thấy phòng của anh có một phần cảnh núi non.
Và anh yêu cầu một tô lớn M&M nhân đậu phộng.
Vâng, tôi có một hội chứng.
Tiếc thay, tôi bị nguyền rủa bởi chứng giảm glucoza-huyết.
Tụt đường huyết. Tụt không phanh.
Tôi xin lỗi.
Phòng của anh chưa sẵn sàng.
Nhưng anh có thể để hành lý lại đây và tôi sẽ chuyển nó lên phòng cho anh.
- Bố, con muốn đi khám phá... - Chờ đã nào.
Chờ một chút đã. Tôi đã chú ý thấy... Kieve,
nhưng nếu anh kiểm tra hội trường chính xem tối nay nhóm nào đặt phòng đấy,
có lẽ giọng điệu của anh sẽ thay đổi đôi chút.
Mini Kiss.
Ban nhạc cover.
Không phải họ. Tôi có thể nói chuyện với quản lý không?
Không, hiện giờ cô ấy không rảnh.
Cho nên...
Tôi đang rất kiên nhẫn với anh...
Quán cà phê có phục vụ ăn trưa không?
Có ạ.
Con đi đây.
Tôi nói anh nghe.
Ghé sát lại đây nào.
Tôi có thể thoải mái với việc trọ lại đây,
nhưng hình như tôi sẽ là người phát biểu chính tối nay
tại Hội nghị Sĩ quan An ninh.
Tôi nghĩ họ đã hủy nó rồi.
Ồ không có.
Nhưng nó được tổ chức tại Phòng Hội nghị C.
Đúng thế.
Đây là bản đồ khu nhà.
Thế à?
Đây ạ.
- Cảm ơn. - Anh cứ giữ lấy.
Không cần thiết. Tôi đã quét qua nó.
Tải hết vào đây rồi. Cảm ơn.
- Tôi đi ăn trưa đây. - Thưa quý khách.
Con gái anh đến nhà hàng rồi. Lối đó.
Anh đưa ngược cho tôi, nên tôi mới...
Tại anh.
Có phải câu trong bài của Freaky Nasty không?
Cậu còn phải hỏi. Họ thật phi thường. Vừa đủ nghị lực.
Phải, rất thích nghị lực của họ.
Thích chứ. Tớ sinh ra đã có nghị lực đó mà.
"Tôi chống tay lên hông. Khi tôi quẩy, bạn quẩy, ta quẩy."
Không tin được cậu biết bài đó.
À, chú quên thẻ xe này.
- Cảm ơn. - Miễn phí đấy.
Ừ.
Cháu đi đây.
Quẩy à?
- Con dùng từ "quẩy" khi nào thế? - Con luôn dùng từ "quẩy" mà.
Bố không thích từ đó.
Từ của bọn trẻ trâu.
Ai cũng quẩy.
Con cần chậm lại, cô gái trẻ.
Bố à, bố cứ thư thả. Con đã lớn rồi.
Được rồi, trước tiên, chúng ta ai cũng lớn. Ta là nhà Blart.
Nó giúp chúng ta không bị ảnh hưởng bởi trọng lực. Thượng đế tạo ra ta như thế.
Thế nên chúng ta không giỏi trong việc lề mề. Không bao giờ.
Cái gì thế?
Đó là...
cái nĩa rung của bố. Nó giúp bố ăn chậm lại.
Ở nhà chúng ta ăn uống ổn.
Nhưng phòng khi ra ngoài trong những lúc gấp gáp.
Đấy, thấy chưa?
Chậm lại. Chậm lại.
Chỉ mới mấy miếng.
Chỉ mới mấy miếng.
- Tốt rồi. - Anh Paul Blart.
Tôi xin lỗi. Xin lỗi vì đã làm anh giật mình.
Không sao. Chỉ là tôi rất nhạy trong những tình huống đó.
Tôi là Divina Martinez, Quản lý Phòng của Khách sạn Wynn.
Và tôi muốn xin lỗi về việc nhầm lẫn về hội nghị.
Và tôi có tin tốt. Tôi đã lấy phòng giúp anh.
Nó nhìn ra the Strip. Nó đã sẵn sàng.
Và tôi muốn đích thân đưa anh chìa khóa.
Xin lỗi về việc đó.
Tôi phải nói tay anh mềm thật.
Túi khí!
Xin lỗi?
Tôi cảm thấy điều cô đang làm, Divina.
Tôi đang làm gì ạ?
Nói thật là có hơi lộ liễu đấy.
Xin lỗi, tôi không hiểu...
Được rồi, tôi hiểu phụ nữ thế kỷ 21 cũng đeo đuổi người khác như đàn ông...
- Bố, con không muốn... - Con giữ im lặng đi.
Nghe này, tôi biết nhảy tango phải có hai người, nhưng hiện tôi không có nhu cầu khiêu vũ.
Thưa quý khách, tôi xin lỗi nếu...
Không cần xin lỗi. Chỉ cần biết tôi đang cố gắng vượt qua bão lửa
và chờ đến khi ngọn lửa hỗn loạn lắng xuống.
Tôi vẫn chưa sẵn sàng ra mặt.
Tôi hiểu, thưa quý khách.
Một ngày vui vẻ nhé.
Cô ta phải giữ phong cách chuyên nghiệp chứ.
Chào, em yêu.
Em bị làm sao thế?
Em vừa có một cuộc đối thoại rất lạ với cái anh đằng kia.
- Anh mập đấy à? - Vâng.
No comments yet. Be the first to leave one.