De første 200 linjer.
Tập 52: Cổ Thượng Tảo trộm giáp
Châu Cao Đường,
Cao Liêm! Ngươi đã trúng kế điệu hổ li sơn của bọn ta!
Bây giờ châu Cao Đường,
Đã là của Lương Sơn rồi!
Tôn mỗ đợi ngươi đã lâu,
Còn không mau xuống ngựa chịu trói,
Cao tặc! Còn không buông vũ khí đầu hàng?
Lũ các ngươi gan như chuột nhắt,
Mau lấy binh khí!
Công Minh ca ca! Công Minh ca ca!
Công Tôn tiên sinh vất vả quá! Mời!
Mời! Mời!
Đã thấy Sài đại quan nhân chưa?
Vừa nãy báo lại,
Sau khi thành mất, gia quyến của Cao Liêm thắt cổ hết,
Những kẻ làm ỡ Nha môn,
Đều bỏ chạy thoát thân,
Sài gia một nhà lớn nhỏ đã được thả,
Đưa đến doanh trại nghỉ ngơi,
Nhưng vẫn không tìm thấy Sài đại quan nhân,
Bẩm báo đầu lĩnh,
Vừa bắt được một tên,
Hắn tự xưng là áp ti ở đây,
Hắn nói hắn biết tung tích của Sài đại quan nhân,
Hắn đang ở đâu?
Ở phía trước!
Ngươi dẫn đường đi!
Sài đại quan nhân!Sài đại quan nhân!
Sài đại quan nhân!Sài đại quan nhân!
Sài đại quan nhân!
Sài đại quan nhân! Sài đại quan nhân! Sài đại quan nhân!
Ngươi dám lừa các ông hả?
Tiểu... tiểu nhân đâu dám,
Ta đã đem Sài đại quan nhân xuống giếng thật mà,
Thiết Ngưu! Đừng làm loạn nữa!
Chắc Sài đại quan nhân bị ngất ở dưới đó rồi,
Phái người xuống đưa ông ấy lên!
Các huynh đừng nóng!
Để Thiết Ngưu xuống xem thế nào!
Ngươi đi đi!
Chính ngươi liên luỵ Sài đại quan nhân!
Nếu bây giờ xuống coi như là còn chút nhân tính!
Đúng đúng! Công Minh đại ca nói rất đúng!
Các vị ca ca!
Giữ thừng chắc một chút nhé!
Nếu mà thừng đứt,
Thì buồn lắm,
Cái thằng này!
Bây giờ mà còn nói đùa!
Xuống mau! Vâng! Đệ xuống đây!
Thiết Ngưu, ngươi lại làm loạn rồi,
Lần này xuống giếng cứu người,
Mang theo hai cây rìu làm gì?
Ở dưới đó tối lắm!
Nếu gặp phải thuỷ quái thì bết làm thế nào?
Đệ phải mang rìu đi chém chúng nó!
Bình thưởng tưởng hắn gan tày trời,
Thì ra là kẻ sợ ma!
Không phải đệ sợ ma,
Ngộ nhỡ gặp con nữ quỷ,
Nó thích đệ rồi không cho đệ về, thế thì đệ biết làm thế nào?
Được rồi! Hiền đệ! Mau mau xuống giếng đi!
Nếu phát hiện tung tích Sài đại quan nhân,
Thì kéo cái chuông này,
Chúng ta sẽ kéo đệ lên,
Được! Nhanh! Nhanh!
Nào! Thiết Ngưu cẩn thận! Chuẩn bị xong chưa?
Nến đâu?
Nâng!
Sài đại quan nhân! Sài đại quan nhân!
Sài đại quan nhân! Sài đại quan nhân!
Sài đại quan nhân!
Thiết ngưu có sao không?
Thiết Ngưu không sao chứ? Không sao chứ?
Thiết Ngưu không sao chứ?
Không sao! Không sao!
Ta không sao!
Có thấy Sài đại quan nhân không?
Không?
Sài đại quan nhân!Sài đại quan nhân!
Thiết Ngưu sao lâu quá,
Không thấy có động tĩnh gì,
Ca ca đừng lo!
Mau! Mau keó lên!
Mau mau!
Dùng sức một chút!
Sài đại quan nhân! Sài đại quan nhân!
Sài đại quan nhân! Sài đại quan nhân!
Người đâu!
Mau đưa Sài đại quan nhân vào doanh trại!
Tìm lang trung, mau!
Mau mau!
Ca ca không thèm để ý gì đến Thiết Ngưu ư?
Thiết Ngưu! Nhanh nhanh!
Mau kéo Thiết Ngưu lên!
Ca ca! Kéo mạnh lên!
Sao rồi? Thiết Ngưu,
Mọi người! Thiết Ngưu huynh đệ!
Bọn người mặc kệ ta ở dưới giếng.
An tâm làm sao được!
Huynh đệ!
Lúc nãy chúng ta phải lo cho Sài đại quan nhân,
Nhất thời quên mất đệ,
Đừng để bụng nhé! Huynh đệ!
Ca ca là người xấu!
Ca ca lừa Thiết Ngưu!
Chúng ta đều là anh em một nhà!
Được rồi! Đừng giận nữa! Thiết Ngưu huynh đệ! Đi thôi!
Ta không đi!
Hắn không đi,
Chúng ta đi thôi!
Đi! Đi! Nào!
Ca ca!
Lão gia.
Thái uý đại nhân!
Cao Cầu. Thái uý đại nhân!
Ai đó?
Mạc tướng là Đô Thống thuộc hạ của Cao Liêm Tri phủ Cao Đường,
Lương Sơn Bạc đánh thành Cao Đường,
Cao tri phủ cầm cự được vài ngày nhưng thành đã bị phá,
Bị Lương Sơn thảo khấu giết rồi,
Lão gia! Lão gia!
Tống Giang!
Ta phải băm ngươi thành trăm mảnh!
Thánh thượng!
Tiều Cái, Tống Giang đầu lĩnh Lương Sơn Bạc ở Tế Châu,
Qủa là coi trời bằng vung,
Lập thành một phường gian ác,
Đánh thành cướp bóc,
Giết hại quan binh ở Tế Châu,
Náo loạn Giang Châu,
Bây giờ lại giết hại bá tánh châu Cao Đường,
Cuớp sạch ngân khố và lương thực,
Lương Sơn nay đã thành mối hoạ lớn,
Nếu không sớm giải quyết,
Sẽ không thể khống chế,
Xin thánh thượng nắm bắt thời cơ,
Xem ra thế lực chúng lớn thật,
Cao Cầu nghe lệnh!
Ta lệnh ngươi quyền thống soái điều phát binh mã,
Khởi hành ngày về hướng Lương Sơn,
Nhớ rõ, phải làm cho gọn,
San bằng Lương Sơn Bạc,
Thần lãnh chỉ!
Nhưng Lương Sơn là lũ ô hợp,
Không cần đại quan chinh phạt,
Thần sẽ cử một người,
Đảm bảo mã đáo thành công,
Nguời ấy là cháu của Hô Diên Tán tướng quân,
Danh tướng Hà Đông từ khi khai quốc,
Tên thay một chữ Chước,
Dùng hai cây roi thép,
Dũng cảm phi thường,
Hô Diên Chước?
Ta cũng nghe qua,
Hắn đang ở đâu?
Hắn đang là Nhữ Ninh thiếu đô thống chế,
Có binh tướng tinh nhuệ dưới quyền,
Thần muốn phong hắn làm Chỉ huy sứ,
Dẫn quân chinh phạt.
Quét sạch Lương Sơn,
Nhất định giành được thắng lợi,
Cao ái khanh nhìn người chuẩn xác,
Mau sắp xếp khởi hành đi,
Ngài hắn khải hoàn,
Ta sẽ nâng chức cho,
Song Tiên. Hô Đình Chước. Mạc tướng Hô Đình Chuớc khấu kiến Thái uý đại nhân,
Hô tướng quân xin đứng lên,
Đa tạ thái uý đại nhân!
Ngồi đi!
Mạc tướng nhận được thánh chỉ không dám trì hoãn,
Đi ngay trong đêm, trước là khấu kiến thái uý.
Lần này mạc tướng xuất chinh,
Được thánh ân giao phó trọng trách,
Còn cần thái uý chỉ bảo niều,
Mạc tướng nguyện vì triều đình chết không hối tiếc,
Hô Diên tướng quân quá lời,
Văn quan võ tướng đều là vì nuớc vì dân,
Tận trung tận lực nào dám chối từ,
Vâng!
Lần này xuất chinh tuy nói là diệt phỉ,
Nhưng khác những lần trước,
Mong tướng quân tính kế kĩ lưỡng,
Cùng lão phu gánh vác mối lo cho thánh thượng,
Đại nhân nói chí phải,
Nào!
Đây là?
Đại nhân, mạc tướng không có công lao gì,
Xấu hổ,
Không dám nhận lễ này!
Tướng quân xin đừng từ chối,
Đây là một ít tâm ý của lão phu,
Mong tướng quân nhớ lão phu nhờ,
Khi nào xong sẽ lễ trọng hơn,
Đa tạ Thái uý đại nhân,
Lần này ngài định cử ai làm tiên phong?
Hồi đại nhân,
mạc tướng cũng khá hiểu,
Bọn Tiều Cái Tống Giang ở Lương Sơn,
No comments yet. Be the first to leave one.