De første 200 linjer.
Sao anh ấy vẫn chưa tới?
Giám đốc Park giống phó chủ tịch rồi à?
Cuối tuần lại gọi mình đi đâu thế không biết.
Sao ở đây tối tăm và yên ắng quá vậy?
Thư ký Kim. Cô đợi lâu chưa?
Anh làm gì ở đây vậy?
Tôi ở đây là vì anh Park kêu ra.
Anh ấy không ra đâu, vì tôi là người kêu.
Sao cơ?
Anh có thể trực tiếp kêu tôi mà.
Nếu tôi kêu thì cô sẽ thấy khó xử.
Đi thôi.
Nhưng công viên này đã đóng cửa rồi.
Đóng cửa?
Có vấn đề gì à?
Vé vào cửa miễn phí đây này.
Ôi, trời ơi!
Phó chủ tịch.
- Tôi thật sự không... - Không cần phải từ chối.
Cứ tận hưởng đi.
Nhưng việc này...
Thế này không đúng đâu, phó chủ tịch.
Tôi... không thể...
Phó chủ tịch.
Cô thích đến thế à?
Hoan hô!
Hoan hô!
Cô thích quá nhỉ.
Trời đất ơi! Làm ơn đi! Tôi không thể!
Giờ đến lúc chơi trò Cuồng Phong PumPum,
nó sẽ xoay 360 độ và cách mặt đất 17 mét.
Cô bị sao thế?
Tôi sợ quá.
Vậy sao lại chơi?
- Anh bảo tôi chơi mà. - Tôi tưởng là cô thích thế.
TẬP 3
Cô ổn chứ?
Vâng.
Còn anh thì sao?
Không thể nào. Anh chơi 2 lần mà không sợ ư?
Không sợ.
Nỗi sợ hãi không đến từ những trò chơi.
Vậy anh sợ gì thế?
Là...
Không phải việc của cô. Đi chứ?
- Anh định chơi Cuồng Phong PumPum à? - Không, chơi trò gì cô muốn.
Phó chủ tịch.
Đi nào.
Phó chủ tịch.
Chơi thử đi, không có đáng sợ đâu.
Thử đi nào.
Thích quá đi.
Anh không chơi thử sao? Vui lắm.
Không sao.
Tôi đã xem cô cưỡi ngựa hết 7 vòng và thế là đủ rồi.
Xin lỗi. Vì anh cho tôi chơi thỏa thích nên hơi phấn khích.
- Cô thích đến thế à? - Phải.
Tôi luôn muốn chơi vòng quay ngựa gỗ.
Tôi đến đây với gia đình khi tôi còn nhỏ.
Tôi thật sự rất muốn chơi, nhưng chỉ có thể nhìn.
Tại sao vậy?
Chúng tôi không đủ tiền mua vé cho cả 3.
Dù sao thì tôi cũng không thể chơi vì tôi còn quá bé và sợ hãi.
Nhưng hôm nay điều ước của tôi đã thành sự thật.
Tôi mừng cho cô.
Không, cảm ơn.
- Bít tết hơi dày. - Để tôi nói đầu bếp nhé?
Không cần đâu.
Khó cắt lắm.
Cảm ơn anh.
Nếu biết sẽ đến đây thì tôi sẽ ăn mặc đẹp một chút.
Không sao. Ai quan tâm chứ? Chỉ có hai chúng ta.
Đúng là chỉ có hai chúng ta.
- Tôi thuê cả khu này. - Sao?
Phó chủ tịch, nhân dịp gì vậy ạ?
Chẳng có gì.
Cô đã làm việc rất chăm chỉ và tôi chưa bao giờ bày tỏ lòng cảm kích.
Đó là một món quà để thay lời cảm ơn.
Một món quà ư?
Cô đã chơi 7 lần rồi. Vẫn chưa đủ sao?
Tôi nghĩ là nó ở gần vòng quay ngựa gỗ.
Trước khi có công viên giải trí Yu Myung đây là khu nhà phức hợp.
Tôi đã sống ở đó.
Tôi nghĩ nhà tôi ở đâu đó quanh khu vòng quay ngựa gỗ.
Chà.
Nó có thể là ngôi nhà ma ở đó hoặc là nhà vệ sinh công cộng.
Thế thì hơi quá.
Tôi đùa thôi.
Dù sao thì, tôi thấy cũng thật tuyệt khi nhà tôi trở thành công viên.
Lúc đó tôi mới 5 tuổi...
Còn anh thì khoảng 9 tuổi.
Chắc vậy.
Lúc đó anh thế nào?
Lúc đó thì tôi cũng vẫn là một chàng trai xuất sắc về mọi mặt.
À, vâng.
Nhưng...
Năm tôi học lớp 4 thì tôi không vui vẻ gì.
Anh cũng phạm sai lầm sao?
Phó chủ tịch.
Nếu 9 tuổi thì anh học lớp 2.
Tôi không nói sai. Tôi học lớp 4.
Tôi thông minh đến mức nhảy cóc cả 2 lớp.
Anh thông minh như vậy thì sao lại không vui chứ?
Tôi học cùng lớp với anh trai.
Họ cho chúng tôi học cùng lớp vì nghĩ sẽ tốt cho tôi,
nhưng chỉ tệ hơn.
Tại sao vậy?
Tôi cãi nhau với bạn anh ấy nhiều.
Họ chọc ghẹo tôi, nói rằng tôi kiêu ngạo.
Nhưng thật tốt khi anh có anh trai bên cạnh.
Không.
Anh ấy tệ hơn.
Anh ấy là tên khốn.
Ồ, muộn rồi.
À, để tôi đưa anh về nhà.
Không, ta còn đi nơi khác.
- Cô ăn xong đi. - Sao?
Ôi, thật là...
lạnh quá.
Ừ, đúng thế.
Không, cảm ơn.
Màu hồng không phải gu của tôi.
À, cái này... là cho tôi.
Phó chủ tịch.
Đàn ông phải chăm sóc phụ nữ trong tình huống này.
Ví dụ, anh có thể khoác áo cho tôi.
Đàn ông cũng lạnh như phụ nữ.
Anh nói đúng.
Chắc có sự kiện gì.
Không đâu.
Tôi sắp xếp đó.
Sao cơ?
Tôi đã nói là quà nghỉ việc mà.
Đẹp quá.
Đẹp quá nhỉ?
Phải.
Đẹp thật.
Tôi không sao.
Cô bảo tôi nên làm thế mà.
Ồ, tôi xin lỗi.
Vì tôi mà anh lạnh lắm nhỉ.
Không hề. Tôi chán cái áo khoác này rồi.
Vứt nó đi hoặc lấy nó đi.
Vâng.
Dù sao cũng cảm ơn anh vì hôm nay.
Tôi đã rất vui vẻ.
Tất cả các ước mơ của tôi đều đã thành sự thật nhờ anh.
- Tôi biết mà. - Sao?
Một. Hãy viết những nơi muốn đến cùng người mình thích.
Công viên giải trí.
Đóng cửa?
Có vấn đề gì à?
Vé vào cửa miễn phí đây này.
Hai. Hãy viết điều muốn làm cùng người mình thích.
Pháo hoa.
Chắc có sự kiện gì.
Không đâu.
Tôi sắp xếp đó.
Công viên giải trí và pháo hoa ư? Không thể nào...
Cảm ơn anh vì đã chở tôi về.
Phó chủ tịch.
- Anh... - Khoan.
Có thứ này cho cô.
Ba. Hãy viết thứ mình muốn được người mình thích tặng.
Gấu bông khổng lồ.
Đó không phải...
là một con gấu bông khổng lồ chứ?
Là nó.
Nó ở đây.
Cô đã làm việc vất vả như một con bò, nên tôi tặng cô...
bò bằng bông.
Tên nó là "Bò Chăm Chỉ".
Tôi đã thấy bản khảo sát lạ lạ rồi.
Tôi muốn tặng cho cô những thứ cô thích.
Cảm ơn anh.
Anh đã nỗ lực rất nhiều vì tôi.
Đâu có gì. Tôi có thể làm nhiều hơn cho cô nữa.
Anh mong tôi sẽ nói: "Tôi sẽ làm việc chăm chỉ đến cuối đời cho anh" à?
Thế thì sai rồi.
Đúng là không qua được mắt cô.
Vậy tạm biệt nhé.
Khoan đã.
Vẫn còn... một thứ nữa.
Sao cơ?
Ba. Hãy viết thứ mình muốn được người mình thích tặng.
Gấu bông khổng lồ.
Và một nụ hôn lãng mạn trước nhà.
Tạm biệt!
Anh mong tôi sẽ nói: "Tôi sẽ làm việc chăm chỉ đến cuối đời cho anh" à?
Thế thì sai rồi.
Đúng là không qua được mắt cô.
Tôi không qua được mắt cô ư?
Lời nguyền bom tấn đã bắt đầu rồi.
Chỉ là cô chưa biết thôi.
Mi So, ngày mai là ngày đi coi mắt.
Với chàng phóng viên đó.
Ồ, phải rồi.
Cậu nói là có chuyện muốn hỏi anh ta mà? Dù sao thì cũng chúc cậu may mắn.
Đi nào.
Siêu nhân!
No comments yet. Be the first to leave one.