De første 200 linjer.
LOẠT PHIM TÀI LIỆU NETFLIX
Không!
Ôi không!
Con trai tôi là cả thế giới của tôi,
và một ngày nào đó, tôi sẽ tìm thấy nó.
Mọi thứ đều bị vứt bỏ, toàn bộ nơi đó đã được dọn dẹp.
Chúng biến mất. Chẳng còn lại gì.
Ôi Chúa ơi.
Anh ta đã bắt bọn trẻ.
Chúng tôi luôn hy vọng anh ta sẽ quay lại, nhưng không hề có tung tích gì.
Anh ta biến mất không dấu vết.
Mọi thứ bị đảo lộn,
và những điều tôi tin đều không phải là sự thật.
Không hề có manh mối về vụ bắt cóc.
Marty, tới lượt cậu!
Không nhảy xuống được đâu.
Cậu có thể làm mọi thứ!
Khi mơ về các con,
đôi lúc tôi thấy chúng đang gặp rắc rối và tôi phải giúp chúng.
Đôi lúc thì thấy chúng tôi đang dành thời gian
làm những việc chúng tôi thích cùng nhau.
Trong khoảnh khắc đó…
chúng còn tồn tại,
và chúng đang ở cạnh tôi.
Nên tôi thích mơ về bọn trẻ vì tôi thấy chúng ở đó.
TẤT TẦN TẬT VỀ TÔI!
Tôi gặp Ahmed Kandil khi tôi 28 tuổi, và anh ta 30 tuổi.
Tôi định học trường y, còn anh ta theo học bằng thạc sĩ quản trị
để đi sâu vào ngành tài chính.
Hồi mới hẹn hò, chúng tôi đều hẹn đi chơi thể thao,
nào là đi đá bóng, đi chơi bóng chuyền, bóng quần.
Còn đi nhảy rất nhiều nữa.
Thứ Sáu nào cũng vậy, điệu Swing Bờ Đông hoặc Bờ Tây.
Điệu nào cũng nhảy và thực sự rất vui.
Ahmed lớn lên ở Cairo. Anh ta theo đạo Hồi.
Tôi lớn lên ở Berlin.
Tôi có xuất thân từ đạo Thiên Chúa,
nhưng điều thực sự gắn kết chúng tôi
là gia đình cả hai đều thuộc tầng lớp trung lưu,
và chúng tôi có cùng một số chuẩn mực
dù đến từ các nền tảng tôn giáo khác nhau.
Ahmed và tôi quen nhau vài năm trước khi kết hôn.
Và rồi chín tháng sau,
Amina, con gái tôi chào đời vào ngày 1 tháng 9 năm 2003.
Đó là khi tôi học trường y được ba tuần.
Sau đó, giữa năm hai và năm ba,
Belel, con trai tôi, chào đời vào ngày 4 tháng 1 năm 2006.
Amina là một đứa trẻ ấm áp.
Con bé nhút nhát hơn cậu em trai một chút,
nhưng thỉnh thoảng, nó sẽ thể hiện sức mạnh nội tâm.
Belel thì hướng ngoại và hài hước hơn ở nhiều phương diện.
Thằng bé gần gũi với tất cả mọi người.
Rebecca và tôi gặp nhau vào ngày đầu tiên tới Boston sống
và sau đó đã cùng nhau đến bang Virginia để tìm việc.
Khi Rebecca và Ahmed lần đầu tiên chuyển đến Virginia…
- Mỗi thứ Tư đều cùng nhau ăn tối. - Này!
Chúng tôi hay cho các con ngủ lại,
chơi trò chơi đêm khuya,
và Ahmed luôn chào đón chúng tôi.
Anh ta rất chu đáo với bọn trẻ.
Anh ta là ông bố tốt.
Nhưng vào thời điểm đó, anh ta không đi làm.
Anh ta từng có một công việc ở Boston,
và đã mất nó trong cuộc khủng hoảng tài chính.
Sau năm 2008, tài chính không phải một ngành tiềm năng.
Kể từ thời điểm đó,
Ahmed không còn tỏ ra hứng thú với chuyện kiếm việc làm nữa.
Anh ta ít cười hơn, kém tích cực hơn
và không cởi mở trong bất cứ cuộc hội thoại hay bàn luận nào.
Anh ta cho rằng tôi chỉ biết trông con và làm các công việc của một người mẹ
chứ không phải một người phụ nữ hay một chuyên gia.
Anh ta không còn giống như hồi chúng tôi quen nhau.
Lẽ ra Ahmed và chúng tôi vẫn sẽ cùng chung sống như trước,
nhưng tôi cảm thấy không hạnh phúc.
Nên Ahmed và tôi đã ly thân vào tháng Sáu năm 2013.
Sau khi chúng tôi ly thân,
tôi đón các con hai ngày trong tuần. Ahmed sẽ đón những ngày còn lại.
Còn các cuối tuần sẽ chia nhau.
Nhưng Ahmed đã cố gây khó khăn cho Rebecca trong việc gặp Amina và Belel
vì Rebecca là phụ huynh có đi làm.
Anh ta cũng dần dần theo xu hướng tôn giáo bảo thủ hơn,
và Amina và Belel phải đi học ở nhà thờ Hồi giáo vào mỗi thứ Bảy.
Nên một điều quá rõ ràng
là Ahmed muốn bọn trẻ lớn lên theo quỹ đạo anh ta đặt ra,
và tôi cảm thấy mình đang ở một quỹ đạo rất khác.
NGÀY 28 THÁNG 8 NĂM 2014 KHI REBECCA VÀ AHMED LY THÂN ĐƯỢC 14 THÁNG
Đó là thứ Năm trước Lễ Lao Động.
Bọn trẻ sẽ đi cùng Ahmed đến Toronto để xem xét trường đại học
cho anh họ chúng.
Anh ta nói sẽ trở về vào ngày 1 tháng 9, tức là thứ Hai,
là sinh nhật của Amina.
Nó sắp bước sang tuổi 11.
Nên anh ta dự kiến sẽ về nước vào hôm đó.
Khi Ahmed đến đón bọn trẻ,
mẹ con tôi đang ngồi ở ghế xem gì đó trên iPad.
Belel ngay lập tức chạy ra cửa trước
và đưa cho bố nó xem, sau đó đi ra xe luôn.
Tôi bảo với Amina rằng đến giờ xuất phát rồi.
Và ngay tại cửa, con bé đã ôm và hôn tôi hai cái.
Tôi bảo con hãy tận hưởng cuối tuần với các anh em họ ở Toronto
và tôi mong chờ được chúc mừng sinh nhật nó
không lâu sau đó.
Tôi đã dõi theo chiếc xe rời đi.
Đó là lần cuối tôi nhìn thấy các con mình.
NGÀY 29 THÁNG 8 NĂM 2014 NGÀY HÔM SAU
Vào thứ Sáu, một ngày sau khi bọn trẻ được bố đón đi vào buổi tối,
tôi đã nhắn tin cho Ahmed
nói tôi muốn gọi cho Amina vào ngày sinh nhật con bé.
Anh ta xác nhận sẽ trở về vào ngày 1 tháng 9.
Tôi không liên lạc với họ vào thứ Bảy và Chủ Nhật,
nhưng sang thứ Hai,
tôi đã cố gọi vào di động của anh ta rất nhiều lần,
và anh ta không nghe máy.
Hôm đó là ngày 1 tháng 9, lẽ ra anh ta phải trở về rồi.
Tôi đã rất tức giận vì không thể liên lạc với các con.
Tôi gọi nhiều lần từ bệnh viện mà không hề có hồi âm.
Tôi đã có chút lấn cấn, dù điều này không bất thường với anh ta.
Nó như một trò gây hấn thụ động
để ngăn không cho tôi nói chuyện với con gái vào ngày sinh nhật nó.
Nên tối hôm ấy,
tôi nhắn tin cho Ahmed nhờ gửi lời chúc sinh nhật tới Amina.
Vào Thứ Ba, ngày 2 tháng 9,
Amina sẽ đi học cấp hai buổi đầu tiên,
còn Belel sẽ quay lại trường tiểu học.
TRƯỜNG MATTHEW WHALEY
Nên tôi đã nghĩ nếu bọn trẻ có đến trường
thì mọi chuyện vẫn ổn.
Nhưng tôi đã gọi cho cả hai trường vào buổi sáng.
Họ nói chúng không đi học và vắng mặt ngày hôm đó.
Khi ấy, tôi đã thực sự lo lắng,
tôi trở nên hoảng loạn, tức giận,
tôi cảm thấy bị tổn thương và lo cho bọn trẻ.
Vấn đề là tôi đang ở phòng khám từ xa,
tôi là bác sĩ gây mê duy nhất ở đó và tôi phải trông chừng các bệnh nhân.
Nên tôi không thể rời đi.
Hôm đó, tôi đã báo cảnh sát và gọi tới tất cả các bệnh viện ở Toronto
để xem liệu có phải họ gặp tai nạn hay không.
Rồi tôi gọi cho bố của Ahmed ở Ai Cập,
tôi hỏi ông ta Ahmed đang ở đâu và đã xảy ra chuyện gì.
Ông ta chẳng biết tôi đang nói gì.
Ông ta chả hề lo lắng nên tôi lại càng lo.
Điều đó là một dấu hiệu cảnh báo với tôi rằng chắc hẳn ông ta biết gì đó.
Nên tôi gọi cho Daphney và nhờ cô ấy kiểm tra nhà của Ahmed giúp tôi.
Khi tôi đến nhà anh ta,
tôi không thấy xe,
không thấy ai ở nhà,
và các cửa sổ đều bị che lại.
Nên tôi đã đi ra phía sau nhà.
Có một tấm rèm được kéo sang một bên,
tôi bèn nhìn qua cửa kính,
và tôi biết đã có chuyện xấu xảy ra.
Tôi gọi điện và báo cho Rebecca
rằng không có gì trong căn nhà, hoàn toàn trống trơn.
Cô ấy nói với tôi mọi thứ đã biến mất.
Chẳng còn gì cả.
Mọi thứ hoàn toàn sụp đổ.
Tôi như rơi xuống vực thẳm.
Không thể nào diễn tả được. Kiểu như bị cướp đi tất cả
và mọi thứ đảo lộn hết. Tôi chẳng hiểu chuyện gì.
Nhưng vài phút sau đó, có bệnh nhân cần được đặt nội khí quản.
Nên tôi nhớ mình đã về làm việc luôn.
Tôi đã khóc và khóc không thể ngừng.
Bác sĩ phẫu thuật và cả đội hỏi: "Cô ổn chứ?" Tôi bảo: "Không hề".
"Tôi không biết các con tôi ở đâu".
Cảm giác như bị nghiền nát, hoảng loạn,
và bị xẻ thịt cùng một lúc.
NGÀY 5 THÁNG 9 NĂM 2014 TÁM NGÀY SAU KHI AMINA VÀ BELEL ĐI
Thứ Sáu hôm ấy,
Sở Cảnh sát Quận James City thông báo đã tìm được thông tin chuyến bay
và rõ ràng Ahmed và bọn trẻ không hề đến Canada.
THÀNH PHỐ NEW YORK
Thực tế là họ đã bay từ sân bay JFK qua thủ đô Kyiv
và từ Kyiv đến Istanbul ở Thổ Nhĩ Kỳ.
Điều đó thực sự…
gây sốc,
và nó khiến tôi khiếp sợ đến mức không thể nào diễn tả nổi.
TOÀ NHÀ FBI J. EDGAR HOOVER
Tháng 9 năm 2014, FBI bắt đầu can thiệp vào vụ án,
và ngay sau khi họ nhận được thông tin
Amina và Belel bị người bố bắt đi,
lệnh bắt giữ liên bang đối với Ahmed đã được ban hành
bởi quận Đông của Virginia
vì hai tội bắt cóc con cái ra nước ngoài.
Một đối với Belel và một đối với Amina.
Một trong những bước đầu tiên ở giai đoạn đầu của cuộc điều tra
là xem xét kỹ tình hình tài chính của anh ta,
tìm kiếm bất cứ thông tin nào có thể dẫn tới vụ việc Ahmed và bọn trẻ.
Khi xem các báo cáo ngân hàng và thẻ tín dụng do FBI cung cấp,
tôi đã cực kỳ sốc.
Ahmed đã đến một trại sinh tồn trên núi.
Anh ta còn tới một câu lạc bộ súng để học bắn súng rất nhiều lần.
Anh ta chưa bao giờ mê súng.
Huấn luyện sinh tồn sẽ có ích cho người nào định đi qua biên giới,
làm những việc khi đi bộ hay cần ở bên ngoài vài ngày.
Anh ta còn mua nhiều loại dụng cụ cắm trại
như túi ngủ, ủng cho bọn trẻ,
và gửi chúng ra nước ngoài.
Những chi tiết nhỏ nhặt đó cho thấy
việc Ahmed bắt cóc các con không phải là bột phát.
Anh ta đã tính toán hết trước khi rời khỏi đất nước.
No comments yet. Be the first to leave one.