Those Who Kill - Shadow of the Past

Those Who Kill - Shadow of the Past

Den som dræber 6 - Fortidens skygge

Download Vietnamese undertekster

Udgivelsesinfo

Fortidens Skygge 2011 720p BluRay x264-FARGIRENIS
En kommentar af ivy68

Tags

BluRay
x264
720p
720
Udgivet den: 2012-07-20
Downloads: 29
Hørehæmmede: Yes

Forhåndsvisning af Vietnamese undertekster

De første 200 linjer.

Cảm ơn. Coi nào. Ta sẽ về sớm thôi.

- Chào. Làm ơn cho tôi 1 vé. - Vâng.

- Cảm ơn. - Cảm ơn.

Đừng!

- Em sẵn sàng chưa? - Rồi.

- Em chắc chứ? - Rồi. Gì vậy anh?

- Gì thế? - 1 ngôi nhà.

- Em thấy rồi, nhưng... - Thôi mà.

- Nhìn mấy cái cây để leo trèo này! - Mời vào.

- Anh định làm gì với ngôi nhà? - Đây là nhà bếp.

Anh chị có thể xây 1 nhà bếp mở. Bức tường đó dỡ đi được.

Em còn chưa thấy phần tuyệt nhất đâu.

- Đẹp quá! - Anh định tự làm hết à?

- Mình sẽ phá chỗ này làm cổng vòm. - Mình lấy đâu ra tiền hả anh?

Họ đã nhận đơn xin việc của anh.

- Ai muốn ra vườn nào? - Ta đi thôi.

- Ở nhà ga họ nói gì thế? - Tới giờ chỉ mỗi Bisgaard biết.

- Có phải anh muốn thế không? - Có phải anh muốn thế không?

Cafe trên bàn kia. Đó là điều anh muốn.

Em cần phải... Ta có thể đi từng bước không?

Được. Anh chỉ muốn em xem qua ngôi nhà.

Chúng tôi phải chờ đến ngày mai.

Thomas đây. Chuyện gì?

Ở đâu?

Chào buổi sáng. Đây sẽ là vụ cuối cùng của anh.

- Kinh khủng lắm sao? - Trông không được tốt.

Tôi vẫn chưa báo Katrine là anh sắp nghỉ việc.

- Chào buổi sáng. - Chào buổi sáng.

Ta có gì đây nào?

Hắn bắn tài xế trước rồi đi xuống và bắn hành khách từng người 1.

Pằng... pằng...

...pằng và pằng.

Các nạn nhân bị bắn giống nhau chỉ trừ cô gái trên cửa sổ.

Cô ấy bị bắn vào đầu. Những người kia bị bắn vào ngực. Thomas! Cảm ơn.

Hung thủ giúp 1 bà mẹ đẩy xe nôi ra rồi quay lại bắn những người khác.

- Có nhân dạng không? - Nam, 20-25 tuổi.

Bình tĩnh bước ra khỏi cửa trước ở góc kia và biến mất. Rất lạnh lùng.

Ta phải nhận dạng các nạn nhân.

- Đi với tôi nhé? - Vâng.

Chúng tôi đang kiểm tra các máy quay giám sát trong khu vực.

Chúng tôi muốn biết hắn đã từng hay sẽ giết 5 người nữa ngày mai.

Hay hắn sẽ tự sát. Cũng thường thế.

Ta có nên ngồi đợi hắn tự sát không?

Tôi không nghĩ thế. Tiếp tục làm việc đi.

Anh nghĩ sao?

Tôi không biết. Tôi nghĩ mình thấy cảnh này rồi.

Tài xế: Jesper Arsen, 42 tuổi, đã kết hôn, 2 con.

Mads Hansen, 37 tuổi, độc thân. Lên xe ở trạm Flintholm.

Và Maria Meyer, 33 tuổi, nhà báo và phát thanh viên bản tin từ năm 26.

Cô ấy độc thân và mới lên xe.

Chúng tôi đã kiểm tra các máy quay gần đó nhưng không tìm thấy gì.

- Mia. Bằng chứng kỹ thuật? - Đội tôi đang tìm hiểu.

Nhưng cửa sổ đã bị thứ này phá vỡ.

Vậy là hắn tự phá vỡ cửa sổ và đặt cô ấy như vậy?

Hung thủ nâng 1 nữ nạn nhân khỏi sàn và đặt cô ấy cẩn thận như thế.

''Để trong 9 ngày... Được tách biệt khỏi...''

''Không cần trị liệu nào thêm. Thomas Schaeffer.''

''Hắn vẽ những bản phác thảo...''

Các máy quay từ Bellahj đã được kiểm tra chưa?

Tốt. Còn các cửa hàng gần đấy?

Anh nói ai?

Tôi phải đi đây. Gọi cho anh sau.

Đây là các bản vẽ của 1 bệnh nhân cũ của tôi. Kristian Almen.

Hắn ta bị giải ngũ từ lraq và tôi là người điều trị tâm thần cho hắn ta.

- Sao hắn ta bị giải ngũ? - Có biểu hiện chống đối.

- Nghĩa là sao? - Hắn thay đổi. Tôi đã gặp hắn 1 tháng.

Hắn có các triệu chứng tiêu cực nhưng ngoài ra vẫn tỉnh táo.

Nhưng hắn cứ vẽ mãi những hình ảnh giống nhau.

Tôi cho đó là 1 cách bộc lộ trí tưởng tượng.

- Và hắn giờ đang thực hiện chúng? - Trông giống lắm.

Phải hắn ta không?

- Phải. - Anh chữa cho hắn ta khi nào?

- Năm 2003. - Trong vài tháng?

- Phải. Rồi hắn bắt đầu các bản vẽ. - Hắn được thả sau chuyện này?

Đâu đơn giản. Trừ khi họ tâm thần hay có những biểu hiện tâm thần rõ rệt-

chúng tôi đâu thể ép họ nhập viện.

Tôi đề nghị hắn tự nhập viện. Tôi chỉ quan sát thấy các triệu chứng sau sang chấn.

Năm 2005 hắn ta bị kết án vì tội giết Amalie Srensen. 15 tuổi.

Hắn ném cô bé ra khỏi xa lộ trên cầu.

- Hắn được thả 3 tuần trước. - Có được điều trị ở đâu không?

Không hẳn.

Hắn đặt cô bé giống hệt trong bản vẽ.

- Có bao nhiêu bản vẽ? - Nhiều lắm.

Chúng tôi đã đến nhà Almen. Đang tiến vào cửa trước.

Cảnh sát đây! Chúng tôi vào đấy!

Cảnh sát đây!

Không có gì.

Anh quay lại trạm xe đi. Thomas và tôi sẽ kiểm tra nơi này.

- Đi thôi! - Chẳng có ai cả. Xem 1 vòng đi.

Rõ.

- Thân nhân hắn thế nào? - Bố mẹ nghiện rượu.

Họ mất trong 1 tai nạn giao thông.

- Hắn sống ở lraq ra sao? - Vài lần vượt quá giới hạn.

Hình như nhiều lần đến nỗi vài người trong đội sợ hắn.

Tuyên bố chính thức của quân đội là hắn không giao tiếp xã hội tốt.

Có thể diễn giải việc đó theo nhiều cách.

- Nếu không sống ở đây thì hắn ở đâu? - Ai nói hắn không ở đây?

Đứng lại! Cảnh sát đây!

- Của cô đây. - Cảm ơn.

Cô sẽ gặp lại anh ta chứ?

Tôi không muốn phí thì giờ với 1 gã đợi vài tuần sau mới gọi lại.

Tôi không chơi kiểu đó.

- Xin chào. - Chào. Xin hãy kể về Kristian Almen.

Hắn ta ở đây 1 năm và ở lraq 3 tháng nhưng bị giải ngũ như anh chị đã biết.

- Từ đó chúng tôi không nghe tin gì. - Tại sao hắn bị giải ngũ?

Hắn bộc lộ hành vi chống đối xã hội. Hắn phản ứng rất mạnh mẽ...

chống lại áp lực và căng thẳng của môi trường làm việc của lính.

Hắn tự cô lập mình và loại mình ra khỏi mọi hoạt động.

Tôi đem đến vài bức vẽ của Kristian.

Có thể anh nhận ra gì đó trong các bức vẽ này?

Thứ gì đó anh từng thấy.

Thong thả.

Bất cứ gì...

Có lẽ là 1 vụ va chạm trong mỏ.

Tôi không biết...

- 1 thi thể bị vứt khỏi xe tải. - Lần cuối anh thấy hắn là khi nào?

Nhiều năm sau khi tôi quay lại. Tôi tình cờ gặp hắn trên đường.

- Đó là khi nào? - Tháng Giêng, 2009.

Hắn sống ở Khách sạn Absalon nhưng...

Hắn thực sự rất kỳ lạ. Hắn bị ám ảnh bởi xe đạp.

- Xe đạp? - Vâng. Hắn nói về 1 chiếc xe.

Hắn chỉ là rất lạ.

Hy vọng anh chị tìm được hắn. Hắn thực sự không khỏe đâu.

Chào cưng.

- Hôm nay anh thế nào? - Hôm nay anh thế nào?

Hôm nay anh rất... bận rộn.

Nhưng sẽ sớm kết thúc thôi. Bọn anh sẽ tóm hắn trong vài ngày.

- Em xong ngay thôi. - Không sao.

Tay môi giới nhà đất ở ngôi nhà trong mơ của anh hôm nay gọi đến.

- Anh ta nói sao? - Có người ra giá rồi.

Đó là 1 ngôi nhà rất đẹp.

Có lẽ cafe trên bàn gỗ không phải ý tưởng tồi.

- Nếu ta làm thế... - Ừ.

Đừng làm thế vì em. Hay vìJohan.

- Vậy cho ai đây? - Cho chúng ta.

Cho chúng ta? Còn anh thì sao?

Em ghét cái xe đó. Mình cũng phải mua chiếc khác đi.

- Tại sao anh lại tự thiêu? - Vì tôi nên chết cháy.

- Tại sao anh lại nghĩ mình nên chết cháy? - Thomas sẽ không hỏi tôi như thế.

Chỉ có Thomas mới giúp được tôi! Cô hiểu không? Thomas đâu rồi?

- Chuyện này từng xảy ra chưa, Kristian? - Vâng, vài lần rồi.

- Anh có nhớ lần đầu không? - Có lẽ tôi 14 tuổi.

Đôi khi tôi nhìn xuống tay mình và biết nó là của mình nhưng...

- Cảm giác như tay của ai khác vậy. - Tôi có thể giúp anh.

Tôi có mấy suy nghĩ ngớ ngẩn này...

về 1 cô gái trẻ.

- Những suy nghĩ gì thế? - Tôi muốn nói chuyện với Thomas.

Sao không cho tôi nói chuyện với Thomas Schaeffer?

- Chỉ có Thomas mới giúp được tôi. - Anh sẽ để cô gái yên chứ?

Tôi có thể để cô ta yên. Hôm qua tôi mơ thấy mình bị thiêu cháy.

- Anh cần phải nói chuyện với tôi ngay. - Tôi nói chuyện với Thomas được không?

Nói về cô gái đi, Kristian.

Nếu anh biết cô ta, anh có gọi cho cô ấy và nói điều mình sẽ làm không?

Lâu thật đấy. Chuyện gì vậy?

- Chỉ tại cánh cửa thôi. - Giúp em chút được không?

Anh đặt tay ở đây nhé?

Anh yêu..

Katrine... Hôm qua tôi có khách.

- Ai? - Kristian Almen. Trong xe tôi.

Khoan. Tôi không muốn cảnh sát đứng đầy quanh nhà mình.

- Gia đình anh cần được bảo vệ. - Tôi không muốn họ biết chuyện.

Họ sẽ không biết gì cả. Chúng tôi sẽ cho xe cảnh sát lượn qua mỗi nửa giờ.

Hắn nhắm vào tôi, nên nếu hắn muốn giết thì tôi đã chết rồi.

Vậy hắn muốn gì ở anh?

Chứng tỏ hắn tiếp cận được tôi và đưa cho tôi thứ này.

- Gì thế? - Băng phỏng vấn buổi khám cuối cùng.

Tôi sẽ gửi cho tổ Kỹ thuật Hình sự ngay và sau đó ta sẽ có bản sao.

Sao anh không nói chuyện Almen trở lại điều trị?

Không phải lúc nào cũng nói được. Vả lại, tôi đã có công việc mới.

Chúng tôi không tìm thấy manh mối mới trên xe bus.

Chúng tôi đang kiểm tra căn hộ của Almen nhưng nó bỏ hoang nhiều năm rồi.

Thêm các bức vẽ của Almen đây.

1 cai ngục quan tâm đã nghĩ rằng những hình vẽ khá là đáng lo.

Rồi anh phải nói tôi nghe làm sao có thể để 1 gã như vậy ra đi.

- Anh sẽ ở lại cho tới khi tóm được gã chứ? - Vâng, dĩ nhiên rồi.

Anh bảo ''ở lại'' là sao?

Thomas đã đệ đơn từ chức.

Nên đây sẽ là vụ cuối cùng mọi người hợp tác với nhau.

- Tôi đã đồng ý nhận việc tại trường đại học. - Xin chúc mừng.

- Giỏi lắm. - Cảm ơn.

Tôi đã muốn báo với mọi người nhưng không có dịp thích hợp.

- Tại sao tôi không được báo? - Mới báo đấy thôi.

- Anh biết việc này bao lâu rồi? - Tôi sẽ gọi lại sau 5 phút nữa.

- Anh ta đề cập 1 tháng trước rồi. - Anh đã biết chuyện 1 tháng rồi.

Anh ta đưa ra quyết định cuối cùng 2 tuần trước.

- Tôi cũng muốn anh ta ở lại. - Anh đã cố thuyết phục anh ấy chưa?

Cô nghĩ cái gì thế hả?

Anh ta đã quyết định rồi. Không phải ai cũng như cô.

Hay tôi trong chuyện này. Ai cũng muốn 1 cuộc sống.

Ta không thể vì thế mà trách họ, đúng không?

Leo lên ngựa lại đi. Ta sẽ tìm người khác.

- Tại sao anh lại tự thiêu? - Vì tôi nên chết cháy.

- Tại sao anh lại nghĩ mình nên chết cháy? - Thomas sẽ không hỏi tôi như thế.

Chỉ có Thomas mới giúp được tôi! Cô hiểu không? Thomas đâu rồi?

Đây là cuộc phỏng vấn giữa Almen với 1 bác sĩ tâm thần, khám cho hắn sau tôi.

- Trông anh ta tệ hơn lúc trước gặp tôi. - Anh có nhớ lần đầu không?

Có lẽ tôi 14 tuổi. Đôi khi tôi nhìn xuống tay mình...

Và 6 tháng sau hắn giết Amalie.

- Cảm giác như tay của ai khác vậy. - Vậy là tay của ai?

Sao không cho tôi nói chuyện với Thomas Schaeffer?

Kommentarer

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left