De første 198 linjer.
Amy, cảm ơn rất nhiều vì đã giành thời gian đến đây.
- Tôi rất trân trọng điều đó. - Không đâu, vinh hạnh của tôi mà.
Tôi sẽ chủ động và nói luôn nhé, được chứ.
Vì tôi thực sự không muốn nói chuyện này qua điện thoại.
- (Tiếp tục ấn) - Uhh, vì nó khá là quan trọng.
Đ-ự-ợ-c,
tuyệt, tuyệt, tuyệt lắm. Khỉ thật.
Rất khó để tôi nói, vì thật ra,
'vì tôi biết là chúng ta có một mối quan hệ đồng nghiệp rất tuyệt.
Mà không liên quan đến những việc đang làm đâu, mà chỉ là...
Tôi sẽ dừng cậu ở ngay đó nhé, Bruce.
Vì tôi đã nghĩ đến một chuyện là. Cậu bị sa thải nhé.
Tại sao chứ? Tôi giúp chị kiếm rất nhiều tiền mà.
Tôi biết chứ. Cậu đã giúp tôi kiếm được quá nhiều tiền.
Hầu hết những người khác không nghĩ đó là vấn đề đâu.
Nhưng giờ tôi phải trả tiền thuế cho chỗ tiền đó,
và rồi cần tìm cách đầu tư số tiền đó nữa
mà còn chưa kể là tất cả mọi người đều đã biết tôi kiếm được chừng đó tiền.
Nên nghe nhé, tôi nghĩ là chúng ta đã cộng tác rất vui.
Nhưng đã đến lúc chào tạm biệt rồi. Không có ý gì thù đâu.
Chà, chị biết không, thật ra chuyện đó cũng không đáng bận tâm lắm
vì lý do mà tôi mời chị đến đây
chính là để báo là tôi sẽ nghỉ việc.
Tôi sẽ chuyển đến sống ở Thụy Điển, nên...
Cá-i-g-ì-c-ơ? Không đờ-i-nà-o!
Thì đúng... Tôi biết. Đây là một bước lớn.
Nhưng... mà tôi cũng không biết nữa.
Thỉnh thoảng tôi vẫn ngồi đây và tự nghĩ rằng,
"Mình làm thế có đúng không?" Chị biết cảm giác đó mà.
Nhưng, đây, lại là một bước tiến siêu lớn.
Nên chị nghĩ sao? Tôi quyết định vậy có đúng không? Hay là...
Huh?
Thì, um...
Nhưng rất quan trọng là, cho dù chúng ta không làm cùng nhau nữa,
thì chị cũng cần tìm một người lo liệu mọi chuyện trong văn phòng nhé.
vì nó rất phức tạp đấy, cái hệ thống mà chúng tôi đã xây dựng cho chị đó.
Tôi nghĩ tự mình cũng lo được thôi mà, Bruce.
Không, chị không thể tự mình làm một mình đâu.
Nếu tôi đều nghe lời mọi người nói tôi không thể làm điều gì
thì đã không thể trở thành con người như hôm nay được đâu.
Đúng đó. Chị thật sự rất, rất có tài
trong khoản bỏ ngơ người khác đấy.
- Cảm ơn nhé. - Không cần vậy đâu.
Dù gì thì, nói chuyện rất tuyệt. Chúc may mắn ở Na-Uy nhé,
và cậu biết đó, cả quãng đời còn lại nữa.
Được rồi. Nhưng thật ra thì là Thụy Điển, nhưng...
Phải không?
Dịch bởi Rexy Momo Kobayashi
Của anh đây.
Bruce Evans. Người Mỹ.
Đúng.
Anh làm gì ở Thụy Điển vậy?
Ahh, anh có thể điền "người tình"
vào trong mẫu đó nhé.
Không đâu, um,
thật ra là tôi chuyển đến đây.
Vì, cả hai chúng tôi, tôi và bạn gái,
chúng tôi đã cùng sống chung ở New York và bây giờ sẽ chuyển về sống cùng nhau luôn.
Thế cô ấy đâu?
Oh, cô ấy về đây một vài ngày trước rồi.
Thì, cô ấy sẽ đón tôi ở đây.
Nghề nghiệp?
Cô ấy mới nhận việc tại một ngân hàng lớn của Thụy Điển.
Không phải, nghề nghiệp của anh cơ.
Uh, mười năm qua tôi là kế toán tại New York.
Và, rồi tôi đã bỏ việc. Mới ngày hôm trước thôi.
Mọi thứ đều có thể mà, anh biết rồi đó.
Vậy tôi sẽ điền là "thất nghiệp".
Thôi được, tôi sẽ không nói như vậy nhưng...
- Cậu tự xếp hành lý à? - Đúng.
Không có chất cấm chứ?
Anh cần gì nào?
Không à, tôi xin lỗi. Tôi hoàn toàn không dùng thuốc đâu.
Chỉ thi thoảng lắm mới hút một ít cỏ, nhưng...
thế thì không tính, phải không?
Ở Thụy Điển thì có đấy.
Không, không, không, làm ơn đừng mà. Đó là...
Đó là một món quà, nên...
Chà, giờ thì anh phá xong rồi, nên...
Cảm ơn nhé.
Chào mừng đến Thụy Điển.
Bruce!
Chào, em yêu.
Chào anh.
Mmm. Chúa ơi, anh nhớ em quá. Em nhìn thật tuyệt đó.
Cảm ơn anh.
Đây là của anh, Ah, tuyệt.
và chào mừng đến Thụy Điển.
Oh, anh mệt quá. Không thể chờ để có thể đến căn hộ của em được.
Vậy thì anh cần chờ hai tuần nữa.
Sao vậy?
Chỗ đó vẫn đang được cho thuê.
- Vậy chúng ta sẽ ở đâu? - Với cha mẹ em.
Ở ngôi nhà để gia đình nghỉ hè đó.
Jeez, anh chắc cần bắt đầu tập trung nghe nhỉ.
Đúng, nên như vậy đó.
Xin lỗi, cái gì cơ?
Chỉ là anh chưa được ngủ, phải, 20 tiếng rồi.
Họ không quan tâm đâu.
Nhưng họ rất háo hức muốn gặp anh đó.
Đúng, và, anh cũng rất háo hức muốn gặp em đó.
Nên chúng ta có nên nhờ anh chàng kia
tạm dừng năm phút trước khách sạn không?
Anh có nghĩ là mình chịu được hẳn năm phút không?
Không, có lẽ vậy, nhưng, khoảng 3 phút rưỡi thôi
nhưng đấy sẽ là 3 phút rưỡi tuyệt nhất cuộc đời em đó.
Ooh.
Mà tiện đang nói, thật hài hước khi,
tên bố em là Burger nhỉ?
Anh phải phát âm là Birger.
Vậy mấy người bọn em phát âm Burger King hay là Birger King?
Xin lỗi nhé, đáng lẽ ra anh không nên chọc bố em.
Không sao đâu.
Mẹ em mới là người anh cần phải lo.
- Em nghiêm túc đấy à? - Ừm,
Ý em là, em rất yêu bố mẹ mình nhưng họ quá ư...
là Thụy Điển.
Xin chào đằng đó.
Rất vui khi được gặp cháu. Bác là Birger.
Thật vinh dự khi cuối cùng cũng được gặp bác ạ. Vâng.
Món này thật ra là để tặng bác.
đó... là một câu chuyện dài lắm.
- Cháu muốn nhờ bác quăng giúp món này đi à? - Bố à, đấy là một món quà đấy ạ.
Cháu xin lỗi, cháu vẫn chưa nói được tiếng Thụy Điển ạ.
Không biết là Emma có nói với bác chưa.
- Không nổi một từ à con. - Bố này!
Bố chỉ không thể tin là cậu ấy chưa học một từ tiếng Thụy Điển nào cả
Đó vẫn là tiếng Thụy Điển nên cháu không...
Hai đứa đã sống chung với nhau được một năm rồi cơ mà.
Bố ơi, bọn con sống ở Mỹ mà.
Bố biết là họ không nói tiếng Thụy Điển ở đó đâu mà, phải không?
Không, bố nghĩ là không nhỉ
Oh, không.
Có vấn đề gì à?
Chỉ là anh không thấy thoải mái với thuyền bè lắm.
Emma: Anh không sao chứ, anh yêu?
Được rồi, đến nơi rồi.
- Anh ổn chứ? - Không.
Cảm ơn nhé, anh yêu...
Con chào mẹ.
Mọi người có thể lái xe đến đây à?
Ờ, dĩ nhiên rồi.
Bác chỉ muốn cho cháu thấy khung cảnh rất đẹp ở bên này.
Xin chào, Bruce!
Thật vui khi cuối cùng cũng được gặp cháu!
Đến đây để bác có thể ngắm cháu...
thật kỹ nào.
Vậy, đây là mẹ em.
Chà, thật tuyệt. Oh, được. Cháu chào bác.
- Thôi nào - Cậu ấy hoàn toàn không giống như mẹ tưởng tượng
Cháu giúp phụ bác mấy khoản này nhé?
Ừ, ừ, ừ.
Ý bác là không cần đâu
Cảm ơn cháu.
- Bruce. - Vâng?
Xin chào mừng!
- Em là em trai của Emma, Gustav. - Anh hiểu rồi.
Cậu ấy hơi thấp hơn dự định, phải không?
Con không biết là mẹ nghĩ là anh ấy cao thế nào, nên...
- Anh ấy cao trung bình mà. - Trung bình á? Còn lâu.
- Chỉ tính như vậy nếu như con thêm trẻ con và người Châu Á thôi. -Mẹ này!
Đi theo em.
Anh nghĩ là chúng ta nên lên nhà...
Mẹ không thể không so sánh tất cả những người đàn ông khác với bố con được, người rất cao.
Và con cũng phải công nhận là rất khó cưỡng lại một người đàn ông cao và đẹp trai mà.
Đó là cách làm ở Thụy Điển đấy.
Ah, không nên đâu, em biết đó, anh vừa mới xuống máy bay
nên đây có lẽ không phải là một...
Cạn chén nào.
Thôi nào, thế nào cũng được.
Không, không, không, không.
Đầu tiên anh phải nhìn vào mắt của người đang uống mừng,
rồi uống, rồi lại nhìn thêm một lần nữa.
- Hiểu rồi. - Phong cách Thụy Điển đó.
Như thế này này.
Bộ em giận anh vì lý do gì à hay sao...?
- Skal. - Skal.
Ahh, anh đang học được rồi đó.
Anh đang học được rồi, người anh em. Em yêu anh.
Bruce!
Yippee ki yay, (%$&*^)!
Cháu biết đó, như Bruce Willis vậy.
- Phải không? - Ừm.
Phim "Die Hard" 1988.
Đạo diễn...
John McTiernan.
Chú là chú của Emma, Bengt.
Cháu rất thích bộ trang phục của chú. Không nên đâu.
Chú cảm ơn, nhưng không phải giành cho cháu đâu.
chỉ là chú rất yêu nước M.Ỹ.
Ohh, vâng, cháu có thể thấy thế ạ.
- Chú đã đến đó chưa hay...? - Có, có, có.
Ừm, chưa. Nhưng...
Chú có một cửa hàng cho thuê phim
nên đã được xem rất nhiều phim Mỹ.
Đang nói với tôi đấy à? Dám nói với tôi à?
Robert De Niro trong phim "Taxi Driver"
1976, đạo diễn...
No comments yet. Be the first to leave one.