De første 149 linjer.
- (Vui lòng rút thẻ và thử lại) - Mật khẩu này cũng không đúng.
Vui lòng rút thẻ và thử lại.
Cảm ơn quý khách đã sử dụng dịch vụ của chúng tôi.
Chào mừng.
Mật khẩu?
Mật khẩu quý khách là gì?
Đã xác nhận.
Quý khách có muốn giao dịch không?
Có.
Có muốn chọn đối thủ không?
Có.
Ngài muốn đi đâu?
Quận tài chính.
Đã rõ.
Nhìn xem.
Có bao nhiêu người ở đây
nhận ra điều đó?
Bao nhiêu người không nhận ra?
Bao nhiêu người nghi ngờ về điều đó?
Bao nhiêu người cứ thế mà đi mà không biết gì cả?
Cuối cùng thì tiền vẫn là tiền sao?
Hoặc nó là
thứ gì đó lớn hơn?
Hoặc là
thứ gì đó nhỏ bé hơn?
Q.
Hả?
Em nghĩ sao?
Chỉ việc nuốt chửng nó thôi.
Ngắn gọn súc tích nhỉ?
Vậy với anh,
tiền không phải đơn giản như thế sao?
Không đơn giản, cũng không phức tạp.
Nếu đổi góc nhìn thì sẽ nhận ra thôi.
Tiền là vật kỳ lạ.
Nhưng điều bí ẩn của nó là
đối với tôi nó là thứ kết nối thế giới này.
Chỉ có nó mới làm được điều đó mà thôi.
Đó là thứ mà ít ai nhận ra.
Trong thế giới này, có rất ít người nhận ra điều đó.
Mikuni-sama...
Xin lỗi đã làm hỏng cuộc vui, nhưng đã đến giờ rồi.
Masakaki...
Nghe nói ngày mai mới giao dịch mà?
Do công việc suôn sẻ nên giao dịch tới sớm hơn.
Nhưng hôm nay tôi có hẹn rồi.
Luật là luật, thưa ngài.
Anh ta là loại đối thủ nào?
Chúng ta đi thôi nhỉ?
Đối thủ của anh ở bên này..
Lần đầu đến đây à?
Ờ.
Tập sự như anh sao đánh lại tôi?
Tập sự cũng có vận may của tập sự.
Anh nghiêm túc chứ?
Đồ gà mờ...
Tất cả đều dựa vào xác suất!
Đây không phải nơi để đánh bạc đâu.
Nếu không có tiền thì ta không thể đánh bạc.
Càng nhiều càng tốt!
Thật là trùng hợp.
Tôi cũng muốn tiền mà.
Giả sử "a" và "b" là vật chất.
Nếu một người có "a" muốn "b" và tìm cách giao dịch,
thì chưa chắc người có "b" muốn "a".
Giá trị của "a" và "b" không thể được thương thảo.
Đây là xung đột lợi ích đôi bên.
Được rồi, hãy theo dõi bài cho kỹ nhé.
Chúng ta sẽ bắt đầu nói về cách giải quyết vấn đề này.
Kimimaro...
Hanabi...
Chúng ta còn chưa tốt nghiệp,
sao cậu lại vội vàng đọc sách cho viên chức thế?
Giờ không học liền thì sẽ không kịp đâu.
Khoa học thực tiễn là quan trọng mà.
Khoa học thực tiễn.
Đúng, nhưng nếu không tốt nghiệp,
thì cũng làm gì có ai nhận cậu làm việc đâu.
Yoga!
Ngày mai muốn nhậu không?
Xin lỗi, mai tớ bận rồi.
Hanabi thì sao?
Tớ không biết...
Không có tiền thì bọn tớ trả cho.
Thôi, không cần đâu!
Dạo này cậu tăng cân đấy, anh bạn à.
Đâu có đâu.
Việc làm ăn của cha cậu trôi chảy lắm thì phải.
Xin lỗi, tớ có việc.
A... khoan đã - Đợi đã...
Ghi chú bài kiểm tra ngày mai...
Cậu ta có bao giờ đi chung đâu.
Đúng đấy.
Đơn hàng của quý khách đang được xử lý. Vui lòng đợi trong giây lát.
Vui lòng kiểm tra cẩn thận.
Nhậu à?
Làm như mình đi được ấy.
Vui lòng nắm chắc tay vịn.
Trạm tiếp theo là Koganei.
Một đoàn tàu sẽ sớm chạy qua sân ga số 3.
Vì mục đích an toàn, vui lòng ở sau vạch vàng.
Có tàu đang chạy qua số 3, xin hãy cẩn thận...
Có người đã nhảy vào đầu tàu...
Tính sao đây? Tôi trễ giờ làm mất!
Nền kinh tế ổn định mà vẫn có người tự sát sao?
Làm việc trong chính phủ cạnh tranh cao lắm.
Ngày nay thường dân cũng kiếm được việc đó mà.
Nhưng gần đây cả nhân viên chính phủ cũng chưa chắc kiếm được việc đâu.
Cậu nói có lý, nhưng xác suất cao hơn.
Sao cũng được.
Có tài chính an toàn... và bắt đầu một gia đình an toàn là ước mơ của tôi.
Muốn có cuộc sống tốt không phải là ổn hơn sao?
Lo xa quá đấy.
Tớ chỉ ghét lối sống chật vật thôi.
Chết, tới giờ rồi.
Cứ về đi, để tớ lo cho.
Xin lỗi, tạm biệt nhé.
Tớ đi đây!
Thượng lộ bình an.
Tuyệt thật, cậu làm nhiều việc bán thời gian quá nhỉ.
Ước gì cháu làm được nhiều ca hơn.
Tuổi trẻ tuyệt thật.
Chưa lập gia đình nên cháu làm thoải mái.
Ô, Yoga-kun...
Huh? À.
Hanabi...
Cậu có biết ngày mai kiểm tra không?
Có nghe đâu, là gì vậy? Luận văn à?
Trong đó hết đó, tớ viết hết rồi.
Nếu thức xuyên đêm chắc cậu sẽ qua thôi.
Xin lỗi vì đã khiến cậu ra tận đây.
Cậu nên có điện thoại, vậy sẽ tiện liên lạc hơn.
Nghe hay đấy, nhưng đầu tiên là tiền đâu.
Có tiền không dùng thì lại than.
Tớ biết tự lo cho bản thân mà.
Học phí đại học cậu tự lo được không?
Vụ đó thì ngoại lệ.
Dường như cậu tự ép bản thân mình quá đó,
vậy chẳng giải quyết được chuyện học đâu.
Còn dựa dẫm nhiều quá.
Cậu đến chỉ để đưa tớ cái này thôi sao?
Thế có quà cảm ơn tớ không?
Nếu muốn thì qua quán trà bên kia đi.
Bạn trai tớ đang đợi.
Xin lỗi nhé!
À... thôi, hẹn gặp lại sau nhé.
Cố học đấy nhé!
Ừ!
Về rồi.
No comments yet. Be the first to leave one.