De første 200 linjer.
Trong những tập trước
Susan tìm thấy vợ của kẻ mà cô đã giúp chôn xác
và cố làm việc đúng đắn.
Tôi nghĩ cô ghi dư con số không rồi này.
Tôi muốn giúp một chút.
Lynette thích nghi với cuộc sống vắng bóng Tom.
Nhiều thứ như chuyện này sẽ xảy ra
và mẹ cần biết cách để mà sửa chúng.
Mike ngăn Ben khỏi một sai lầm...
- Anh điên à? - Gã này là ai?
Xin lỗi nhé.
Không thoả thuận nữa. Anh ấy sẽ không lấy tiền của anh.
Rồi nói cho anh ta vài thứ mà anh ta chưa biết về Renee.
Nếu cổ li dị cầu thủ bóng vồ,
thì có lẽ tôi còn nhận ra cái tên.
Nếu mà cổ li dị cầu thủ bóng vồ,
thì cổ đã chả có tới 12 triệu đô.
Và Bree bất hoà với bạn mình
dẫn tới những hành vi nguy hiểm.
Anh đãi em một ly nhé?
Mua bữa sáng luôn là vừa.
Bree Van de Kamp luôn thích thú với tiếng tăm tốt đẹp của mình.
Cô nổi tiếng vì việc ân cần với người lạ
và chào mừng họ một cách niềm nở.
Cô đảm bảo rằng mọi vị khách đều cảm thấy thoải mái
và không phần nào của nhà cô là nằm ngoài giới hạn cho phép.
Cô cũng chẳng đủ can đảm để đuổi bất cứ ai đi,
vì dù có tiếp bao nhiêu khách đi nữa
hoặc dù có giải trí muộn thế nào,
sự rộng rãi của cô là vô hạn.
Bá cháy bọ chét.
Phê như con dê.
Hết xảy con bà bảy.
Một giờ trước, khi anh đề nghị đãi em một ly,
Anh không biết nó là cuộc đầu tư tốt thế này.
Em chẳng để phí tí thời giờ nào...
khi em thấy thứ mà em thích.
Quyết đoán.
Và quyến rũ. Em có lẽ là người phụ nữ hoàn hảo.
Ra ngoài.
Sao?
Có nghĩa... anh sẽ là người ra đi.
Ơ... nó... nó... mới có 4:00 sáng thôi mà.
Ừ, và hàng xóm của em, bà Karen McClusky,
bắt đầu ngày mới lúc 5:00 với một bình cà phê
và ngồi gần cửa sổ trước nhà bả.
Đây là cơ hội duy nhất của em để đưa anh ra ngoài
mà không bị bả chú ý.
Ai quan tâm bả chú ý hay không chứ?
Em đó. Em có danh tiếng nhất định trên con phố này
và em không muốn trở thành chủ đề cho ba cái tin đồn rỗi hơi.
Đi mau nào.
Vậy... cám ơn em lần nữa. Đúng tuyệt vời ông mặt trời mà.
Vâng, quần anh đây.
Cám ơn em. Thiệt sự rất hay nếu được gặp lại em.
Ôi, dễ thương quá à. Đừng quên áo khoác nha.
Ngoài trời khá lạnh đấy.
Anh nói thiệt đó. Làm lại lần nữa đi.
Thứ 6 nhé em?
Em e là em bận rồi.
Thứ 5 hay thứ 4 nhé?
Ít nhất anh có thể có số của em
hay họ của em chứ?
Có vẻ anh là người đàng hoàng
nên em cũng nói thực luôn.
Em không thích thú đú đởn với anh nữa.
Sao không?
Vì vào những ngày xưa xa xôi
lúc mà em mong mọi buổi hẹn đều ngập hoa
mối quan hệ thì đầy ý nghĩa.
Em có cả chồng lẫn tình nhân,
và họ chẳng mang gì lại cho em ngoài nỗi đau nát lòng.
Túm váy lại, giờ tất cả những gì em muốn là có người đắp chung chăn vào ban đêm.
Vậy là thế à? Em cứ tống cổ anh vậy à?
Ngàn lần xin lỗi anh. Cách cư xử của em đâu hết cả rồi?
Phải, Bree luôn thích thú với tiếng tăm tốt đẹp của mình...
Thật thích thú khi được hú hí với anh.
Ngày mới mát giời nhé.
Và cô thấy chẳng có lí do gì để thay đổi điều đó cả.
Trong cuộc đời mỗi bà nội trợ,
đều có lúc cần sự đổi mới...
khi đứa con háo hức học một kĩ năng mới..
khi một buổi tối lãng mạn trở nên vãi đạn....
hoặc khi một bữa tiệc tối kết thúc không như mong đợi.
Nhưng thỉnh thoảng, thứ duy nhất cần phải chuyển đi...
là kí ức.
Cơ bản tôi muốn cả chỗ này mới hoàn toàn...
nội thất mới, sơn mới, cái gì cần cứ nói.
Tức là tụi tôi có thể tống khứ mọi thứ,
gồm cả Mẹ Đồng Trinh và Chúa Hài Đồng?
A, không, không, không. Tín ngưỡng rất quan trọng với tôi.
Kể tên ba thánh tông đồ xem.
Ôi thôi được. Chuyển tới phòng cho khách vậy.
Mấy cô có thể làm xong hết trong vòng hai tuần được không?
Chắc thế. Sao phải vội chứ?
Vì lúc đó là Carlos cai nghiện xong rồi.
Tôi không muốn ảnh trở lại cái căn phòng này.
Nó làm ảnh hãi cả lên.
Sao cái phòng này lại làm ảnh hãi chứ?
Vì đó là nơi thụ thai Celia đó mà,
mà nói thật, con bé đó chả được ơn ích gì ngoài việc gây chuyện.
Thế Lynette, Tom quay lại Paris à?
Vẫn chưa. Jane sắp xếp cho họ...
đi thăm quan London vài ngày.
Cái con bựa đó.
- Tôi rất tiếc. - Không, không, không.
Tức là, ừ, cô ta bựa,
nhưng tôi chẳng còn thấy hối tiếc cho mình nữa rồi.
Nó như cú khích mà tôi cần để bắt đầu hẹn hò trở lại
- Tốt quá rồi. - Ừ, bước tiến lớn đó.
Tôi biết, nên tôi mới mong là hai người biết ai đó
mà có thể sắp xếp cho tôi gặp mặt.
Chắc rồi. Tụi tôi sẽ tính chuyện đó cho.
Vậy là sao?
Vậy cái gì?
Là cái ánh nhìn của hai người ấy?
Đó thế đó. Lại làm nữa kìa.
Nó... Lynette, cô là một người tuyệt vời.
Cô là một người mạnh khoẻ quyến rũ, thông minh.
nên...tổng hợp lại thì cô đúng là hơi thách thức.
Tại sao?
Thì...vì cô là độc nhất.
Một người độc đáo.
Dễ quạu và quá chắc vào những gì mình tin.
Thôi đừng có cố làm nó như lời khen nữa đi.
Cơ bản mấy cô đang bảo tôi như một con khốn vậy.
Ôi Chúa ơi!
Tụi tôi chỉ đang nói là chắc thế nào cũng có kiểu đàn ông
đánh giá đúng tất cả những gì cô có.
Tốt nhất là người đó phải mặt dầy
và có tinh thần chiến đấu như hải cẩu con ấy.
Mình thôi cái vụ nói giảm nói tránh này đi nha?
Rồi, tôi biết tôi mà.
Tôi biết tôi có thể hơi mạnh mẽ một tí,
nhưng tôi phải tin là có ai đó ngoài kia
thấy cái đó nó hấp dẫn chứ.
Và... hai người sẽ giúp tôi tìm người đó.
Tốt thôi. Cô thắng.
Cô luôn thế mà, vì cô quá là...
cáu bẳn.
Trời đất ơi.
Trời đất ơi!
Sao anh vẫn còn đây? Đồng hồ báo thức không reo à?
Có, lúc 4 giờ sáng. Tôi tắt nó đi rồi.
Không. Đó là lúc anh lượn. Đó là lúc tất cả các anh lượn.
Nó là nguyên tắc rồi.
Được rồi, tôi sẽ đuổi cái người đang gõ cửa đi,
rồi anh có thể lẻn ra sau. Ở yên nhá.
Ừ, nhưng tôi phải...
Và đừng đi đâu.
Karen, chào bà.
Giờ không phải là lúc thích hợp.
Bực với bội gì đâu á.
Cô phải giúp tôi, Bree.
Giúp gì cơ?
Bán bánh ở nhà thờ.
Ai cũng biết là tôi sẽ làm bánh chanh,
nhưng năm nay, Helen Simpson nói là bà ta cũng chen vô làm,
mà tôi không thể cạnh tranh với bả được. Bả dùng chanh thật.
Vậy chứ bà dùng gì?
Tôi sống nhờ vào thu nhập cố định nhá?
Ôi Chúa ơi!
Ý tôi là... đúng là quá khó khăn cho bà.
Cô là hội trưởng Phụ Nữ Vùng Lên Hội mà.
Tôi nên làm gì đây?
Thế bà nghĩ tới việc che "chanh" của bà đi chưa?
Sao?
Ý- ý tôi là, bà sẽ có món bánh chanh,
tôi sẽ đi nói Helen làm bánh phô mai việt quất.
Được đó, cám ơn nha.
Giờ bà về được rồi đó.
Về chứ. Mà đợi cái gã khoả thân sau lưng tôi
bận đồ xong xuôi đã.
Xin lỗi nha. Không đợi được.
Tôi có cuộc họp. Cô có thấy quần tôi không?
Anh để trên bàn bếp ấy.
Đừng có nhướn mày phán xét thế chứ.
Ảnh chỉ là một người bạn cũ thôi mà.
Từ ngoại thành mới vào.
Gặp sau nha, Dan.
Don. Chào.
Đi dùm cái.
Giờ tôi nhướn mày được chưa?
Tốt thôi. Tôi gặp anh ta tối qua ở quán Murray.
Xe tôi bị hỏng, và tôi...
Tôi vào trong và đợi xe kéo tới.
Thế còn gã mà tôi thấy rời đây sáng hôm kia thì sao?
Trời đất. Bà dậy lúc mấy giờ thế hả?
Bắt gặp một lần khi mà đi lấy ca nước.
Có chuyện gì thế hả Bree?
Có vẻ gần đây cô không còn... là chính mình
Tôi chắc chắn vẫn ổn.
Rồi. Muốn nói gì thì nói.
Coi nào.
Bất ngờ lớn của anh là gì?
Vài bước nữa thôi.
Vì nếu đó là CD thím Hà, thì em nói trước,
đó là cách mà em gặp chồng cũ đó.
Đâu, không phải đâu.
Con cá của anh.
No comments yet. Be the first to leave one.