De første 200 linjer.
Tóm tắt trên Fringe...
Tôi cần nói chuyện với cô.
Vâng, tôi sẽ đến ngay đây.
- Không, đến đây ngay! - Tôi cần ông bình tĩnh
vì ông sẽ làm những hành khách khác sợ.
Họ nên sợ thì hơn. Đây không phải sợ bị tấn công.
Thưa quý vị, chúng tôi có một hành khách
đang gặp khó khăn.
Jones, cấm nhúc nhích.
Quả là một màn trình diễn ấn tượng trong đó.
Tình yêu của cô dành cho người này
hẳn phải rất sâu sắc.
Chào nhé.
Walter, những hồi ức của tôi đang biến mất.
Hồi ức của chính cô?
Tất cả những hồi ức cháu đang trải nghiệm,
chúng đến từ một phiên bản khác của cháu.
Cháu quyết định cứ để nó xảy ra.
Cháu đã trải qua nhiều điều trong đời.
Cháu sẽ để chúng biến mất hay sao?
Cháu đã quyết định. Cháu yêu Peter.
Thưa quý vị,
chúng tôi xin lỗi một lần nữa vì sự chậm trễ trong việc hạ cánh.
Các báo cáo thời tiết cho thấy vẫn còn gió mạnh và nhiễu loạn.
Chúng tôi sẽ bay vòng trong một thời gian nữa.
Chúng tôi hy vọng sẽ hạ cánh trong một giờ nữa.
Cám ơn vì mọi người đã kiên nhẫn.
Chúng tôi sẽ phục vụ ở khoang các món ăn nhẹ
với giá 5.00 đô la.
Xin hãy nhớ, Hàng không Vertus không còn chấp nhận dùng tiền mặt,
nên hãy cầm sẵn thẻ tín dụng của các bạn trên tay.
Anh có cần tai nghe không?
Anh nên bỏ chìa khóa vào sau lưng.
- Xin lỗi? - Đó là mẹo--
để ngăn chảy máu mũi.
Vâng.
Tôi đã thử làm thế một lần. Không có tác dụng.
Chỉ là chém gió.
Thứ lỗi.
Thứ lỗi.
Này cô.
Tôi cần nói chuyện với cô.
Vâng, tôi sẽ đến ngay.
Không, ngay!
Xin cô.
- Chuyện gì vậy? - Tôi gặp rắc rối.
Đang có chuyện xảy ra với tôi mà tôi không có thời gian
hay được phép giải thích với cô.
- Chuyện gì vậy? - Tôi cần cô gặp tất cả hành khách.
Tôi cần cô lấy hết thuốc an thần
hay trầm cảm càng nhiều càng tốt.
Tôi cần ông hít thở sâu vào.
Đây không phải hoảng sợ tấn công! Đây là thật!
Tất cả chúng ta sẽ chết nếu cô không làm điều tôi nói.
Một sự đe dọa như thế sẽ vi phạm quy định của FAA.
Trông tôi có giống người quan tâm điều đó không hả?
Chúa ơi.
Báo Cơ trưởng ngay.
Tôi cần ông bình tĩnh.
Ông sẽ làm hành khách sợ.
Tôi sẽ vào nhà vệ sinh đó.
Giam tôi trong đó.
Đóng chặt cửa lại.
Lấy càng nhiều thuốc an thần càng tốt.
Ông vào nhà vệ sinh đó...
Tôi không giỡn đâu!
Khi lấy được thuốc, quay lại rồi gõ cửa.
Nếu tôi không trả lời hay nếu có trả lời
nhưng nếu anh thấy không còn là tôi nữa
thì đóng luôn cửa đó lại.
Aah!
Vâng, nhưng tôi nghĩ 40 phút là quá dài.
Thưa quý vị, chúng tôi có một hành khách
đang gặp khó khăn.
Đây là Cảnh sát Không lưu.
Tôi cần ông mở cửa ra.
Tôi sẽ không nhắc lại. Mở cửa ra,
không tôi buộc phải vào.
Hoảng sợ tấn công?
Phải.
Như đã nói, tôi ghét bay.
Tôi đã luôn như thế từ khi còn nhỏ xíu.
Nhưng tôi đã làm khá tốt cho đến khi họ nói
sẽ không thể hạ cánh trong một chốc nữa.
Chúng là túi của ông?
- Phải, cám ơn. - Oa.
Tôi rất xin lỗi. Xin lỗi đã làm phí thời gian
và làm mọi người hoảng sợ.
Này!
Không phải anh cần phải được phép trước khi làm vậy sao hả?
Từ thời Bush con thì không.
Sao cũng được.
Làm nhanh lên được không?
Có thứ gì mà tôi cần phải để ý không?
- Gì chứ? Không. - Dao? Kim?
Quần lót. Đừng lo, đồ sạch.
Ông ổn chứ?
Ổn, tôi chỉ cần...
vào nhà vệ sinh.
Ở ngay đó.
Mike...
Hoảng sợ tấn công... Cần phải thu hồi.
Aah!
Đến lúc gọi cảnh sát rồi.
Knolls đây. Lại có thuốc.
Nhưng tôi chưa từng thấy thứ gì như vậy--
Cô nói là mình hạnh phúc...
và chưa bao giờ cảm thấy tốt như lúc này.
Phải.
Và chuyện quên hết tất cả chi tiết trong đời mình...
những mối quan hệ... những vụ án đã giải quyết--
thì cũng không là gì với cô?
Đó chính là ý tôi-- Nó thật kỳ lạ,
nhưng đó là rắc rối mà tôi có thể xử lý.
Rắc rối thật sự, rắc rối duy nhất mà tất cả chúng ta nên quan tâm,
là Jones. - David Robert Jones?
Phải, gã đã bắt cóc tôi.
- Cô nhớ điều đó? - Phải.
Là vì cô đang bắt đầu trở thành...
cái gọi là...
chính mình trước đây ở dòng thời gian trước--
dòng thời gian mà cô ở cùng Peter Bishop?
Tôi cho là vậy.
Ý của tôi là, David Robert Jones
vẫn còn đâu đó ngoài kia.
Và thay vì đi tìm hắn như tôi phải làm thì
tôi bị buộc phải làm tất cả đánh giá tâm lý
và thử nghiệm hiện trường mà Cục có thể nghĩ đến.
Tôi đã quét CAT, MRI, tiểu hết vào mấy cái ly.
Giờ tôi lại ngồi đây cố thuyết phục một FBI--
không có ý xúc phạm, rằng tôi phù hợp quay lại hoạt động
thì thật vô nghĩ.
Cô phải thừa nhận...
chuyện xảy ra với cô có đôi chút kỳ lạ.
Tôi làm ở Đội Fringe.
Kỳ lạ với tôi chỉ là vấn đề của cấp độ.
Cô đã kể cho em mình chưa?
Cô có em gái, phải không?
Phải. Rachel.
Tôi chưa kể cho em mình.
Cả hai có thân nhau không?
Có. Chúng tôi không thường nói chuyện.
Sao lại không?
Cuộc đời.
Việc của tôi.
Nó quay lại sống ở Chicago với cháu gái Ella của tôi
để Ella có thể sống gần với chồng của của Rachel,
kẻ theo tôi nghĩ là một tên khốn dối trá.
Chỉ vài câu hỏi nữa, Đặc vụ Dunham.
Chúng ta sắp xong rồi.
- Chào. - Chào.
Ngồi đi.
Họ nói là không.
Sự thật là họ không biết nói gì.
Chưa từng xảy ra chuyện này trước đây.
Cục phải tuân theo thủ tục đối phó với chấn thương tâm lý,
trầm cảm, căng thẳng hậu chấn thương tâm lý, mất trí.
- Tôi không bị chấn thương tâm lý. - Tôi biết.
Liệu có quan trọng không nếu tôi không thể nhớ
tất cả chi tiết của những vụ án mà tôi từng điều tra?
Tôi có thể học hỏi điều đó.
Chẳng còn chỗ nào thích hợp với tôi hơn là ngoài hiện trường.
Em cô vẫn còn kết hôn.
Rachel vẫn còn kết hôn.
Em cô và chồng có hai đứa con--
Ella và em trai nó, Eddie.
Bác sĩ Anderson đã gởi báo cáo.
40% tất cả thông tin cô nói về đời mình
là không chính xác,
đó chính là điều Tầng 10 lo ngại,
nghĩa là cô không còn là Đặc vụ của họ nữa.
Ông chúng tôi tên là Eddie.
Ô...
Ổn chứ nhỉ?
Họ còn không muốn em làm tư vấn vụ án.
Anh chắc đây chỉ là tạm thời thôi.
Broyles nói em nên xem đây như là một kỳ nghỉ quá hạn.
Sao em lại giả vờ chỉ vì anh và em quay lại với nhau,
thì mọi chuyện sẽ ổn nhỉ?
Gì chứ, thế giới sẽ không sống
theo mong đợi của em sao?
Olivia, một kỳ nghỉ không phải ý tồi đâu.
Vermont đang ở thời điểm đẹp nhất trong năm.
Anh biết em không thích trượt tuyết,
nhưng miễn chúng ta có thảm và lò sưởi thì
anh nghĩ chúng ta sẽ ổn
Anh nên trả lời điện thoại. Em nghĩ những năm 70 đang gọi.
Gì vậy?
Thật ra là có.
Không, tôi chỉ không nghĩ...
Được.
Lincoln?
Một người trong chúng ta vẫn còn trong đội.
- Liv... - Peter, em ổn.
Anh đi đi.
- Anh sẽ quay lại nhanh. - Được.
Họ sẽ có băng giám sát.
- Xem họ có cho ta truy cập không. - Vâng.
- Chào. - Chào.
Olivia thế nào?
No comments yet. Be the first to leave one.