De første 200 linjer.
Vào lúc ông Geppetto làm ra Pinocchio,
ông đã mất một người con trai.
Chuyện này xảy ra vài năm trước khi tôi đến,
nhưng tôi đã biết câu chuyện.
Và nó thành câu chuyện của tôi.
Geppetto mất Carlo trong cuộc Đại chiến.
Họ chỉ ở bên nhau mười năm.
Nhưng cứ như thể Carlo
đã đem mạng sống của ông đi theo mình.
- Cha ơi! - Ừ?
- Đoán xem con vừa thấy gì? - Gì?
- Đoán đi! - Cha không biết đâu.
Con thấy máy bay!
Ồ, vậy hả? Tốt.
- Lần này cha làm gì thế ạ? - Đoán đi!
- Người lính? Pháp sư? Phù thủy? - Không.
Không, con phải đợi mà xem, Carlo!
Tất cả những điều tốt đẹp đều cần kiên nhẫn.
Họ chẳng cần gì nhiều.
Nhân danh Cha, Con và Thánh Thần.
Những gì họ cần là có người kia.
Và mụ phù thủy già cảnh báo nhím nhỏ:
"Không được nói dối,
kẻo mũi của ngươi sẽ ngày một dài ra
đến tận đây!"
Mũi nó sẽ dài ra ạ?
Những lời nói dối, con trai à, sẽ bị phát hiện ngay lập tức
vì chúng như những chiếc mũi dài.
Ai cũng thấy ngoại trừ bản thân kẻ nói dối.
Và con càng nói dối thì nó càng dài ra!
Cha hát bài hát của mẹ cho con ngủ nha. Được không cha?
Được rồi.
Này con, của cha
Là ánh dương của đời ta
- Là bầu trời xanh… - Cao nữa đi cha! Cao nữa đi!
Ánh trăng với muôn vì sao
Chỉ với một ánh nhìn con đã trao
Vệt nứt tim ta mau phai
Thử đi.
Dẫu cái ôm với con chẳng là bao
- Lại giúp tâm ta nguôi ngoai - Cảm ơn các cô.
Vì con…
Cho con.
- Cho con ạ? - Bé con thân yêu
Là điều quý giá trong cha
Cả ánh chiều tà hay sắc xuân đang qua
Cũng chẳng thể sánh
Con là cảm hứng của những khúc hát
Mỗi sớm hôm cha ngân nga
Là điều quá vô giá, đời ta
Mãi yêu con thôi…
Kéo đi, Carlo! Kéo!
- Này con, của cha… - Làm tốt lắm, Geppetto.
Cảm ơn Cha.
Là ánh mặt trời đời ta…
Cẩn thận, Carlo!
Một cái cây chết đi thì một cây khác sẽ mọc lên.
Quả này thì sao ạ?
Không được, Carlo.
Nó phải hoàn hảo. Đầy đủ!
Thấy không?
Quả này bị mất vài cái vảy.
Này con
Của cha
Ánh dương
Đã soi sáng ta
Chúc cha ngủ ngon.
Chúc ngủ ngon, con trai.
Cha à, con thích đôi giày mới lắm!
Mừng là con thích, Carlo à.
- Ta sẽ đến nhà thờ trước đúng không ạ? - Đúng rồi.
Chào chú chó nhỏ!
- Chào buổi sáng! - Chào buổi sáng.
Ông Geppetto ơi, nay ông sẽ xong cây thánh giá đúng không?
Bọn tôi sẽ cố hết sức.
- Chào các cô. - Đúng là người cầu toàn.
Một công dân Ý kiểu mẫu.
Và thật là một người cha tốt.
Carlo, giày đẹp đấy. Bắt lấy này!
Cảm ơn chú!
- Chào buổi sáng. - Chào chú!
Bác sĩ, chào buổi sáng!
À, Carlo.
Geppetto.
- Được rồi… - Cha à, trông đẹp lắm ấy.
Sắp đến giờ về chưa ạ?
Sắp rồi! Lấy thêm cho cha một ít sơn đỏ nữa đi Carlo.
À! Quên cho cha xem thứ con tìm thấy này.
Con trai, gì thế?
Cha sẽ biết.
Ta đa!
Một quả thông hoàn hảo.
Nó vẫn còn đủ vảy!
Con nghĩ con có thể tự trồng nó và xem cây lớn lên.
Rồi tự khắc đồ chơi. Giống như cha làm vậy.
Cha nghĩ đó là ý tưởng rất hay mà một cậu bé nghĩ ra được, Carlo à.
Đúng không ạ?
Tiếng gì vậy cha? Là tiếng máy bay sao?
Gom hết dụng cụ.
Nhanh lên.
Chúng ta sẽ về nhà bên lò sưởi ấm áp và món xúp nóng hổi.
- Uống sôcôla nóng nữa được chứ ạ? - Được.
Có vẻ nay rất hợp để uống sôcôla nóng đúng không ạ?
Ừ, phải. Rất chuẩn.
Cha ơi! Gì vậy cha?
Không có gì. Cha chắc là không có gì nhưng…
Ồ, đợi đã. Quả thông của con!
Sau đó mới biết
thị trấn nhỏ của Geppetto không phải mục tiêu.
Các máy bay đang quay về căn cứ
và thả bom xuống đơn giản là để giảm bớt tải trọng.
Carlo!
Không…
Carlo.
Geppetto chưa bao giờ rời xa cậu bé.
Và cứ như thế.
Ông làm việc rất ít.
Thậm chí còn ăn ít hơn.
Và cây thánh giá của nhà thờ vẫn dang dở.
Nhiều năm trôi qua.
Thế gian sống tiếp…
nhưng Geppetto thì không.
Và đây là lúc tôi xuất hiện.
Thấy đó, tôi là nhà văn.
Và đã nhiều năm, tôi tìm một nơi lý tưởng
để đưa câu chuyện cuộc đời lẫy lừng, hấp dẫn của tôi lên giấy.
Rốt cuộc thì
tôi đã tìm được nó.
Thánh địa của tôi.
Nhà.
Ở đây, tôi có thể viết hồi ký. Và nó sẽ là một câu chuyện rất xuất sắc!
Tôi đã sống trong lò sưởi của một luật sư ở Sardinia.
Vượt biển Adriatic bằng thuyền cá.
Sống qua mùa đông ở Perugia cùng một nhà điêu khắc nổi tiếng.
"Những tiếng kêu của tuổi trẻ"
bởi Dế mèn Sebastian J.
Cha đã mơ thấy con, Carlo à.
Cha mơ con đã ở ngay đây cùng với cha.
Con trai ơi.
Ôi trời.
Giá như con có thể quay lại đây.
Cha rất xin lỗi.
Tôi nhìn ông già khóc, và việc đó khiến tôi cảm động.
Và hóa ra không phải mỗi tôi quan sát ông ấy.
Trong nhiều lần lang thang khắp Trái Đất,
tôi biết được rằng có những tinh linh cổ sống trên núi, trong những cánh rừng,
hiếm khi can dự vào thế giới loài người.
Nhưng đôi khi họ cũng làm thế.
Cha muốn con quay trở lại, Carlo.
Ngay đây!
Với cha!
Sao con không nghe lời khẩn cầu của cha?
Tại sao?
Đến đâu rồi nhỉ?
À đúng rồi. Perug…
Sao mà lắc dữ vậy?
Mình sẽ đưa nó trở về.
Mình sẽ làm ra một Carlo.
Ối… Ê!
Từ cây thông đáng nguyền rủa này!
Trời đất ơi!
Không!
Một ngôi nhà kinh dị!
Ngày mai cha sẽ làm con cho xong.
Ừ, ngày mai.
Xùy!
Này! Tránh xa chỗ đó ra. Đi đi!
Bay đi đi.
Không. Đây là nhà tôi!
Không được xâm phạm. Đi đi!
Tránh xa chỗ này giùm! Đi chỗ khác!
Ừ, đúng rồi.
Cậu bé người gỗ.
Hãy thức dậy cùng ánh mặt trời
và bước đi trên mặt đất.
Xin lỗi, tôi giúp gì được không? Đây là nhà của tôi đó.
Tôi có thể hỏi, bà là ai ở đây vậy?
Ở đây ư?
Một người giám hộ.
Ta quan tâm những điều nhỏ nhặt.
Những điều bị lãng quên.
Những thứ đã mất.
À, tôi là Dế mèn Sebastian J, chủ nhà.
Và tôi có quyền được biết về kế hoạch và âm mưu của bà
liên quan đến tài sản của tôi.
Vậy, vì ông đã sống trong trái tim của cậu bé người gỗ,
có lẽ ông giúp được ta.
Giúp bà làm gì?
Trông chừng cậu bé.
Giúp cậu bé thành người tốt.
Tôi không phải gia sư, thưa bà.
Tôi là tiểu thuyết gia, một người kể chuyện.
Hiện tôi đang bận viết hồi ký.
Chà, trên đời này,
ông nhận được thứ ông cho đi.
Hãy nhận trách nhiệm này
và ta sẽ ban cho ông một điều ước.
Và đó có thể là gì cũng được sao?
Bất cứ thứ gì hả?
Sách của tôi được xuất bản!
No comments yet. Be the first to leave one.