De første 200 linjer.
NĂM 1938
Chính là ngươi.
Gã Triều Tiên đánh bom Ga Gyeongseong.
Tổ chức nào cử ngươi tới?
Chỉ huy chết rồi!
Chết tiệt.
Trời ạ.
Cái báo thức chết tiệt này. Quay về quá khứ hàng chục năm mà vẫn kêu.
Nhìn thấy không?
Âm nhạc phát ra từ cái thứ trông như hộp nhạc đó.
- Cái thứ đó là gì? - Trời ạ!
Trả lời mau!
Tôi sẽ đi học.
Cái hộp vừa lên tiếng.
Bên trong có người à?
Quanh đây có nhà hàng nào ngon không?
Trời ạ. Bỏ đi.
Cấm cử động!
Ta không hiểu ngươi đang lảm nhảm cái gì.
Ta ít học lắm. Còn chưa thi vào đại học.
Mà các ngươi có thấy đồ của ta không?
Trông như một cục đá nhỏ, nhưng nó rất quan trọng với ta.
Ta đã bảo cấm cử động!
Chết tiệt.
Ngươi làm thủng một lỗ ở đây rồi.
Ta đi có một hôm nên chỉ mang theo mỗi bộ này!
- Ngươi là cái quái gì thế? - Nói tiếng Triều Tiên đi.
Ngươi… Ngươi là ai?
Ta ư?
Ta là cửu vỹ hồ Joseon.
MỘT CỬU VỸ HỒ YÊU CON NGƯỜI
CỰU SƠN THẦN DÃY BAEKDUDAEGAN
THÍCH: KEM SÔ-CÔ-LA CHIP BẠC HÀ GHÉT: NHA SĨ
Bắn! Bắn chết hắn cho ta!
Đưa súng đây.
Ta bảo đưa đây!
Đứng yên.
Thậm chí đừng thở.
Bỏ thuốc đi, thằng nhóc kia!
Tôi là anh trai nó. Hút thuốc có hại cho sức khỏe, đúng không?
Khoan.
Anh trai, anh còn sống à?
NỬA NGƯỜI, NỬA HỒ LY
THÍCH: ANH TRAI GHÉT: ANH TRAI
CHẾT NĂM 2020 ĐỂ CỨU ANH TRAI
EM TRAI CÙNG CHA KHÁC MẸ CỦA NGƯỜI NÀY
- Em chỉ điểm anh với quân Nhật à? - Ừ.
"Kẻ đánh bom Ga Gyeongseong là anh trai tôi".
Trông anh giống kẻ đánh bom lắm à?
Anh là quả bom di động mà.
Chết tiệt, nhìn anh thôi cũng khó chịu rồi.
Hóa ra cả ở thời Nhật đô hộ, em trai anh cũng là tên khốn?
Nhờ tuổi thơ khốn khổ đó.
Em cảm thấy hoang mang à? Anh hiểu mà.
Bởi anh cũng đang cảm thấy y như thế.
Sao tôi lại quay về thời kỳ Nhật đô hộ Joseon,
quay phim miền Tây bản nhái?
Hơn nữa, sao cậu em trai đã mất của tôi lại trở thành kẻ nghiện thuốc lá,
lang thang ở Gyeongseong?
Người ta nói tình anh em giống như dòng phim đen.
Nhưng lý do gia đình tôi rối loạn như thế phức tạp hơn nhiều.
NĂM 2020
Tôi là một cửu vỹ hồ đem lòng yêu con người.
Chính vì thế mà tôi đã phải trả một cái giá đắt.
Anh đã buông bỏ nghĩa vụ của một sơn thần
và rời núi vì một người phàm…
Phải.
Anh đã bỏ rơi em.
Suốt một thời gian dài,
chúng tôi là kẻ thù.
- Nhớ tôi à? - Muốn chết à, em trai?
Sau khi vượt qua ranh giới sinh tử…
Anh chưa từng bỏ rơi em.
…anh em chúng tôi đã làm hòa.
Em phải sống sót thoát ra nhé.
Tôi đã chết một lần năm 2020.
Nhưng tôi đã tái sinh,
hoàn thành ước nguyện trở thành con người, nhưng…
Em đã quấy rầy anh suốt bao năm qua,
nhưng em sẽ không xin lỗi đâu.
Thế nhưng, nếu được…
chúng ta hãy gặp lại nhau nhé.
Anh trai.
Lee Rang, em trai tôi,
đã hi sinh tính mạng để cứu tôi và ra đi mãi mãi.
BỐN THÁNG SAU
Sao Lee Rang không thể tái sinh?
ĐOẠT Y BÀ CHỦ NHÂN TAM ĐỒ HÀ
Đó là luật của âm phủ. Đó là luật!
Ôi, cái luật chết tiệt đó!
TẬP 1
Nó đã chết để cứu cháu, bà nghe thấy không?
Nó đã cứu cháu, nhưng cháu biết nó đã giết bao nhiêu người, đúng không?
Được thôi.
Cháu sẽ từ bỏ quyền giám hộ, nên bà đưa nó trở lại đi.
Quyền giám hộ cái con khỉ.
Này, cháu nghĩ ta muốn thay tã cho một kẻ 1.600 tuổi à?
Cháu sẽ nghe lời bà, bà già.
Cuối cùng cháu đã biết vị trí của mình.
Chết tiệt.
Kẻ từ khi nhân viên ưu tú nhất nghỉ hưu, ta gặp nhiều khó khăn.
"Điều kiện để Lee Rang tái sinh,
Lee Yeon sẽ phải trừng phạt bất cứ kẻ nào quấy nhiễu Dương gian
và báo đáp ơn nghĩa".
- Ký đi. - Khoan đã.
Chữ gì đây? Sao nhỏ thế?
"Khế ước cửu vỹ hồ sẽ tồn tại đến khi Đoạt Y Bà lên tiếng".
Hợp đồng vô thời hạn?
Cả hợp đồng bảo hiểm cũng không thể có điều khoản mơ hồ như thế.
Cháu…
Cháu lớn tuổi rồi mà vẫn tinh mắt nhỉ?
Được thôi. Bà có thể có cháu.
Nhưng cháu không muốn bất tử hay hợp đồng vô thời hạn.
Hãy để cháu chết cùng ngày với Ji Ah.
Đó là điều kiện duy nhất.
Người ta nói hồ ly đến chết cũng không bỏ bạn đời.
Có vẻ tình yêu của cháu dành cho con bé vẫn không đổi.
KHẾ ƯỚC CỬU VỸ HỒ SẼ KẾT THÚC KHI VỢ LEE YEON CHẾT
LEE YEON
Có vẻ như câu chuyện này sẽ kết thúc có hậu.
Tuy nhiên…
VĂN PHÒNG XUẤT NHẬP CẢNH CÕI ÂM
Có phải vì nguyệt thực không?
Hay…
vì vị khách không mời mà đến lúc nguyệt thực?
Kể từ sau thảm họa ở Tam Đồ Hà,
ranh giới giữa Dương gian và Âm phủ,
mọi thứ liên quan đến tôi và cuộc đời tôi bắt đầu đi chệch hướng.
Kem sô-cô-la chip bạc hà đúng không? Anh mua về à?
Ăn ở đây. Hôm nay cho tôi hai hộp.
Hộp còn lại cho vợ anh, đúng không?
- Yeon! - Giật cả mình.
- Ta gặp rắc rối rồi. - Sao ông đến đây thế?
Trời ơi… Có kẻ đeo mặt nạ màu trắng đỏ…
HUYỀN Y ÔNG
…đến trộm trấn thạch!
- Đó là gì? - Là viên đá quý trên mái nhà.
Do chính Diêm La Vương tạo ra
để bảo vệ ranh giới giữa Dương gian và Âm phủ.
Nếu đặc biệt như thế, sao không cất vào két mà lại đặt trên mái nhà?
Vì nó đánh dấu ranh giới của Tam Đồ Hà.
Ranh giới?
Nghĩa là…
Phải, ác quỷ đang ập đến!
Trời ạ… Mau, đi thôi!
Em à, em đừng đến. Ừ.
Cháu chỉ cần tìm trấn thạch, đúng không?
Tên trộm đó chạy đi đâu rồi?
Trong tất cả các nơi…
Đây ư?
Nó dẫn thẳng xuống địa ngục, đúng không?
Dầu Oa Địa Ngục? Băng Sơn Địa Ngục?
Nó không dẫn xuống địa ngục…
Lâu rồi không gặp, Đoạt Y Bà!
Trời ạ, bà chiếm Tam Đồ Hà lâu quá rồi!
Ông kêu gọi được đông thế.
Ta định tặng cháu cái này khi khế ước kết thúc.
- Đồng hồ ạ? - Rồi cháu sẽ mù lòa và điếc.
Bà ta không nghe thấy ta nói à?
Đoạt Y Bà!
Khi đó, hãy nhìn chiếc đồng hồ này. Đừng quên cháu đang vay mượn thời gian.
- Vâng ạ. - Đoạt Y Bà…
- Tốt. - Tấn công!
Trời ạ.
Đi đi!
Hãy tìm viên đá và quay về trước giờ Dần.
Giờ Dần… Nghĩa là ngay trước bình minh: 5:00 sáng.
Cháu phải quay về bằng cách nào?
Qua chính cánh tủ đó.
Hãy nhớ, đến giờ Dần là cửa sẽ đóng.
Anh ta đi đâu thế?
Chặn anh ta lại!
Đi đi!
Cháu sẽ quay về.
Đại nhân Lee Yeon!
- Trời! - Shin Ju?
Đại nhân Lee Yeon đâu ạ?
- Nhanh lên! - Vâng, thưa bà.
Chờ chút…
Chói quá.
Gì thế này? Đây là chỗ quái nào…
Cái quái…
Gì?
Gì thế này?
Khoan…
- Bọn mình tới Mitsukoshi đi? - Được.
Tôi hết phấn rồi. Cô muốn mua gì?
Số đặc biệt!
Số đặc biệt!
Số đặc biệt!
Năm thứ 13 thời Showa…
Năm 1938?
Thời kỳ Nhật Bản đô hộ?
Chết tiệt, không thể tin nổi!
Trời ạ!
CÒN 16 TIẾNG
LÀ "CÁNH CỔNG THỜI GIAN" CỦA TAM ĐỒ HÀ ĐÓNG LẠI
Đại nhân Lee Yeon?
Cô Dâu Ốc?
Điều gì đưa anh đến đây thế? Lâu lắm rồi anh không đến.
No comments yet. Be the first to leave one.