De første 200 linjer.
Đảo Sicily ở Ý,
là Reborn phải không?
Lại bị Thủ lĩnh gọi vào sao?
Làm người nổi tiếng cũng không dễ dàng gì!
Lần này phải đi Rome hay là đi Venecia?
Lần này phải đi Nhật Bản.
Nhật Bản?
Thủ lĩnh nói như vậy sao?
Vậy là cuối cùng ông ấy cũng hạ quyết tâm rồi.
Xem ra lần này là một hành trình dài lê thê đây.
Đây không phải là trò chơi đâu nhé!
Tên của tôi là
sát thủ gia sư,
Reborn.
Tôi là thủ lĩnh Mafia Đệ Thập.
Nào, nên thể dục vào buổi sáng nào.
Hôm nay cũng là một ngày đẹp trời.
Được rồi, xem báo của hôm nay nào.
Gia sư sắp đến.
Tsuna-kun!
Tsuna-kun...
Còn lề mề nữa con sẽ bị muộn đấy.
Thật sự hết cách với con!
Tsuna-kun!
Sao mà lộn xộn thế?
Tsuna-kun!
Mau mau dậy đi, không lại bị muộn bây giờ.
Đúng thật là, ngày nào cũng vậy.
Đây là cái gì?
Đây cũng thế, chẳng thay đổi gì cả.
Sawada Tsunayoshi, chỉ đạt 15 điểm môn toán.
Vâng.
Đó là đề thi của con.
Không sao chứ?
Cầm lấy đi.
Đề của con.
Đó là cái gì?
Con biết không?
Bắt đầu từ hôm nay sẽ có gia sư đến nhà đó.
Trong hòm thư có một tờ quảng cáo rất thú vị,
vì vậy mẹ đã lập tức gọi điện thoại liên hệ với họ.
Mời gia sư đến cũng không có tác dụng gì đâu.
Tôi sẽ dạy con bạn trở thành một nhà lãnh đạo của kỷ nguyên mới,
phía dưới là một giáo viên trẻ và tuyệt vời.
Tuyệt thật!
Hơn nữa chỉ cần cung cấp chỗ ăn ở,
cậu ta sẽ dạy học miễn phí cả ngày.
Rõ ràng là lừa đảo mà.
Đã muộn thế này rồi à.
Dù sao thì con cũng không cần gia sư.
Đau quá!
Xin chào!
Cậu là Tsuna phải không?
Vâng, tôi tên là Tsuna.
Bắt đầu từ hôm nay tôi sẽ chăm sóc cho cậu.
Đứa trẻ này chạy đến đây làm gì nhỉ?
Cậu yên tâm nhé, Tsuna vô dụng.
Lạ thật, sao ngay đến nickname của tôi cậu cũng biết?
Thu thập thông tin là công việc cơ bản mà, Tsuna.
Con người cậu không lễ phép gì cả.
Tên tôi là Sawada Tsunayoshina, xin đừng gọi tùy tiện.
Cậu trông giống như một đứa trẻ
vậy mà còn gọi tôi là Tsuna?
Cậu làm cái gì thế?
Anh bạn nhỏ, cậu là con cái nhà ai?
Tôi là,
gia sư Reborn.
Gia sư ư?
Reborn?
Buồn cười chết mất, cậu là gia sư sao?
Đau bụng quá đi.
Đầu của tôi còn đau hơn cả bụng.
Tsuna, con không sao chứ?
Còn không nhanh thì muộn mất đấy.
Cậu nói cũng đúng.
Tôi đã không còn thời gian quản lý tên tiểu quỷ này rồi.
Tôi cần ra ngoài rồi.
Gã đó rốt cuộc là loại người gì?
Chức trách của tôi là sát thủ.
Sát thủ, chẳng có lẽ...
Khi nào....
Xích chó...
Xích chó hóa ra không được buộc chặt!
Cậu vô dụng đúng như lời đồn.
Trên thế giới này học sinh trung học mà sợ Chihuahua
chắc là chỉ có mình cậu thôi.
Tôi... tôi thấy rồi.
Tim tôi đang như muốn nhảy ra ngoài đây.
Đáng yêu quá!
Thật muốn ôm cậu quá đi!
Đáng yêu quá!
Xin chào!
Chào buổi sáng!
Cô ấy là thần tượng hồi trung học của tôi,
Sasakawa Kyoko.
Đứa trẻ này là em của cậu sao?
Không phải đâu.
Anh bạn nhỏ, sao cậu lại mặc vest?
Bởi vì tôi là Mafia.
Mafia?
Gã này đang nói gì thế nhỉ?
Nghe có vẻ ghê đấy.
Tôi sắp muộn học rồi.
Tạm biệt, anh bạn nhỏ!
Tạm biệt!
Tôi sắp bị muộn rồi.
Tạm biệt!
Tsuna-kun, cậu thích cô gái đó đúng không?
Cô gái nào?
Sasakawa Kyoko là thần tượng của trường chúng tôi,
hơn nữa việc này cũng chẳng liên quan gì đến cậu.
Với tư cách là gia sư,
tôi đương nhiên cần phải biết rõ các mối quan hệ của cậu.
Cũng chẳng phải tôi tuyển cậu làm thầy giáo.
Đủ lắm rồi, xin cậu đừng có quản lý tôi nữa.
Cậu như thế là không được!
Đau quá...
Thua rồi... tôi nhận thua rồi.
Đáng ghét!
Rõ ràng là một đứa trẻ, sao sức lực lại lớn thế?
Tôi đã nói rồi mà, công việc của tôi là sát thủ.
Đừng có đùa nữa.
Cái gì mà sát thủ, cái gì mà Mafia!
Làm sao có thể có chuyện đó được!
Cậu đã từng tỏ tình với Sasakawa Kyoko chưa?
Cậu đừng nói vớ vẩn nữa.
Vì sao?
Tôi đã nói rồi, cô ấy là thần tượng của trường tôi,
sẽ không để ý đến loại người như tôi.
Là vì điểm trung bình các bài thi của tôi là 17.5,
môn nhảy ngựa chỉ có thể nhảy ba tầng cao,
không thể kéo nổi một xà đơn,
là một kẻ vô dụng không làm được gì.
Đúng vậy!
Lạ thật, làm sao mà cậu biết rõ thế?
Là ánh mắt cậu nói cho tôi biết.
Làm gì có chuyện đó!
Tóm lại việc của Sasakawa Kyoko cậu đừng có chen vào.
Nếu được kết giao với cô gái dễ thương như thế
thì có chết cũng đáng.
Nhưng có tỏ tình cũng chẳng được,
điểm này tôi rõ hơn ai hết.
Chú chó mất chủ kiên cường quá!
Cậu ồn ào quá đi!
Có vẻ như đã đến lúc tôi phải xuất chiêu.
Thế là thế nào?
Cậu cứ chết một lần đi,
chết rồi thì sẽ biết.
Cậu muốn làm gì?
Trong khoảnh khắc đó, tôi vô cùng hối hận,
buộc phải nói lời từ biệt với thế giới này.
Đáng tiếc quá!
Nếu như quyết tâm tìm đến cái chết,
có khi lại có thể tỏ tình với Sasakawa Kyoko.
Bây giờ đã đến giờ phải chết.
Hồi sinh!
Tôi sẽ đem quyết tâm muốn chết bày tỏ với Sasakawa!
Sasakawa Kyoko ở đâu nhỉ?
Vừa rồi là,
Mochita-senpai.
Hỏng rồi, vô tình đứng trước mặt Sasakawa rồi.
Phía trước là ngõ cụt.
Xem tôi đây!
Hôm nay khi tôi xuất quyền, lực vẫn mạnh như vậy.
Cậu muốn làm gì?
Nguy hiểm quá!
Anh chàng đầy nhiệt huyết chạy đi đâu rồi?
Việc nhỏ như thế ăn nhằm gì.
Sao thế, Kyoko?
Tiếp chiêu rất khá,
không hổ danh là ở câu lạc bộ bóng chày,
Yamamoto Takeshi.
Lợi hại quá!
Cậu ta không phải người lớp tôi.
Cậu ta...
chính là cái cậu nhiệt huyết lúc nãy!
Sasakawa Kyoko,
hãy làm bạn gái tôi nhé!
Cái cậu này...
Đừng có làm ồn nữa, cái đồ biến thái!
Sao lại thế?
Mình đã tỏ tình trước mặt bao nhiêu người,
hơn nữa bộ dạng mình lúc này thật sự giống biến thái.
Rốt cuộc vừa rồi mình làm sao thế nhỉ?
Đều là vì mối quan hệ chết tiệt đó.
Reborn.
Đó gọi là viên đạn tử thần.
Nếu như viên đạn tử thần này bắn trúng vào đầu,
trước tiên cậu sẽ chết, và sau đó mang theo quyết tâm chết để hồi sinh.
Hồi sinh để làm những việc
mà trước khi chết cậu đã hối hận vì chưa làm.
Sớm biết thì đã tỏ tình rồi.
Mình nhất định phải tỏ tình.
Nhưng mà thời gian chỉ có năm phút.
Sau năm phút cậu sẽ khôi phục lại như ban đầu.
Vậy nếu như không hối hận sẽ thành ra như thế nào?
Tôi là một sát thủ,
có thật là sẽ chết không?
Đừng để ý việc này nữa, bây giờ phải làm sao đây?
Trông mình thế này thì làm sao đến trường được.
No comments yet. Be the first to leave one.