De første 200 linjer.
Tất cả nằm xuống!
- Nằm xuống. - Đừng ngốc ngu! Đừng làm anh hùng rơm!
Làm theo lệnh, các người sẽ sống sót rời khỏi đây.
- Đừng nhìn quanh. - Bỏ đồng hồ và ví vào túi!
Cúi xuống.
Bỏ ví và đồng hồ vào túi!
Cô, đứng lên. Đứng.
Lupe, tôi cần cô khoắng sạch các ngăn kéo cho tôi, được chứ?
- Bỏ ví vào túi! - Chỉ tiền to thôi.
Được rồi.
Đừng nhìn quanh!
Từ từ thôi, Lupe.
Làm tốt lắm. Tiền to thôi.
Cúi đầu xuống. Ví.
Chỉ tiền to thôi. Nhanh lên.
- Ông là quản lý hả? - Vâng.
Đứng dậy. Mau lên.
Tốt lắm. Giờ thì nằm xuống, được chứ?
- Mở lồng ra. - Tôi không mở được.
- Im mồm! Mở ra! - Đi thôi.
Đi thôi!
Súng!
Đi mau!
Nhanh lên.
Này!
Chạy xe đi!
- Được rồi. - Đi mau.
Smurf, lên xe đi. Smurf!
Đi thôi, mọi người, nhanh lên!
Đánh đi, Pope!
Cố lên, Popey!
Đánh đi. Cố lên. Đánh trả đi!
Cố lên, Pope.
Pope, đừng ẻo lả thế. Đánh đi!
Đẩy đi...
Xe đã vào vị trí.
Tốt.
Chết tiệt.
- Anh ta không biết khi nào cần từ bỏ. - Nó sẽ từ bỏ.
Khi nó thắng.
Nếu không thắng thì sao?
Tuyệt, Popey, đúng rồi!
Tiếp tục đi!
Popey, đánh đi!
Tuyệt! Đánh đi!
Cố lên, Pope!
Hạ hắn đi!
Cố lên, Popey!
Trông khá đấy.
Ừ.
Vậy mà sao anh ấy cứ thua?
Như trò tung đồng xu.
Mỗi lần tung đồng xu thì cơ hội mặt ngửa chỉ là 50-50.
Điều này không bao giờ thay đổi, dù bạn tung bao nhiêu lần.
Tuy nhiên, người chơi bạc thấy có thêm 10% cơ hội
là anh ta sẽ được mặt sấp.
Nhưng dù bạn tung đồng xu bao nhiêu lần,
thì tỷ lệ cũng không thay đổi.
Dù anh ta được mặt ngửa bao nhiêu lần,
anh ta cũng không bao giờ có mặt sấp.
Nào, ta hãy xem trang tiếp theo.
Đây là giả thuyết của Bayes.
Tôi chắc các em đều đã xem thứ này.
Tôi hy vọng thế, trong...
Josh, chờ đã.
Cậu nghe có hiểu gì không?
Có, tớ nghĩ vậy.
Trời, hồi trung học tớ giỏi toán lắm, nhưng bài này chán quá.
Cậu gặp mọi người chưa?
Đây là Riley, Jackson, và Benji.
- Chào. - Khỏe không?
- Chào nhé. - Đây là Josh.
Cậu ấy thông minh và ghét đùa.
Rất vui được gặp cậu.
Tớ... Tớ không ghét đùa.
Này, mấy cậu này muốn học nhóm.
Được. Các cậu đều học thầy Cooper?
- Ừ, thấy ấy ghét tớ. - Ừ.
Bố tớ bảo sẽ mua cho tớ con M3
nếu tớ học hành chăm chỉ.
Cậu biết khi cậu nói thế nghe rất củ chuối.
Chấp nhận thôi. Củ chuối là sở trường của tớ.
Cậu có thể nhét vài gã ngốc nữa vào thời gian biểu bận rộn của cậu chứ?
Nếu tớ hứa Benji sẽ không nói gì?
Ừ, được. Nhập số của cậu đi.
Tối nay cậu có đến không?
Bố của Benji dẫn bọn tớ vào One Oak.
Không được rồi. Ngày mai tớ phải trả bài về Henries.
Thấy không? Ghét vui đùa.
Không, chỉ là tớ còn chưa làm.
Biết không, ngày nào đó, tớ sẽ lôi cậu đi cùng bọn tớ.
Tớ mong đợi dịp đó.
Này cậu.
Sao cậu không cứ lướt sóng như hôm nay?
Đó là lướt tự do. Không áp lực.
Phải, nhưng cậu lướt sóng trước cả khi biết đi cơ mà.
Nico cho cậu chơi lướt sóng từ hồi cậu hai tuổi.
Sao nào?
Lúc có máy quay, giám khảo này nọ thì khác.
Chẳng có gì khác.
Ừ, sao cậu biết?
Có 15 gã kiếm bộn tiền từ việc này.
Tôi sẽ không thuộc số đó.
Thôi đi, như vậy là... Thế là bàn lùi.
- Craig. - Phải đấy!
Tôi thi đấu bao lâu rồi, năm năm? Rồi sao?
Đầu gối tôi đau muốn chết
và giờ tôi là đại diện bán hàng, bán dạo quần sọc,
giao du với mấy đứa trẻ ranh?
Phải.
Đại diện bán hàng lướt sóng giỏi nhất thế giới sống dựa.
Này, im mồm đi.
Anh chỉ động viên thôi mà.
Động viên gì chứ. Anh chỉ gây khó chịu.
Thôi được rồi.
Lẽ ra phải vui vẻ chứ.
Bây giờ thì như một công việc.
Ừ, và đi xa nhiều lắm.
Vậy ra chính Deran giữ chân cậu.
Chúa ơi, anh nói xong chưa?
Yêu ai thì phải để người đó tự do, em trai ạ.
Này, đừng quên, ngày mai ta phải đi lấy xe tải.
Gì thế?
Cậu ấy biết việc của nhà ta mà.
Đừng để Pope nghe chú nói chuyện về công việc trước mặt cậu ấy.
Tớ đi tắm đây.
Gì nào?
- Cảm ơn. - Cô cần gì nữa không?
Cho tôi mượn thực đơn cho trẻ em và một ít bút sáp màu nhé?
Vâng.
- Chỉ có thế thôi à? - Xin lỗi.
TÒA NHÀ LIÊN BANG JAMES R. WHITTCOMB
Cậu là đồ khốn.
Tôi bị hoảng. Thế đấy.
Cậu còn tiếp tục để thua, chúng tôi sẽ phạt cậu đấy.
Tôi chẳng biết nói sao.
Cậu có kế hoạch sáng sủa nào chưa?
Cậu thua vài cuộc thi, bỏ vòng đua
để họ thôi lợi dụng cậu để buôn lậu ma túy, và rồi sao?
Chúng tôi sẽ giơ tay lên, "Hãy cảnh cáo và tha cho cậu ta"?
Tôi không để thua. Chỉ là... Đôi khi nó như vậy.
Đây không phải trò chơi, Dolan.
- Tôi không nghĩ đó là trò chơi. - Đơn giản thế này.
Cậu cho chúng tôi thông tin tốt để chúng tôi hành động,
và cậu không phải ngồi 25 năm ở nhà tù liên bang.
Nếu cậu không làm được...
Nghe này, tôi còn chẳng biết mấy gã này.
Phải khó khăn lắm tôi mới tìm được một nhà tài trợ.
Họ tìm đến tôi, lúc đó tôi cần tiền.
Đó là thỏa thuận một lần.
Chẳng ai buôn lậu 5 kg cô-cain mà là việc một lần.
Anh phải hiểu là tôi...
Nghe này.
Chúa ơi, chúng tôi không muốn bắt cậu.
Cậu là kẻ nói dối tồi tệ và kẻ buôn ma túy kém cỏi.
Cậu có vẻ là người tử tế.
Nhưng nếu cậu không thể giúp bọn tôi tóm con cá to hơn,
chúng tôi sẽ phải tóm cậu.
Vậy nên, hãy nói về cách cậu kết nối lại với kẻ cung cấp
trước cuộc thi tiếp theo ở Nhật Bản.
Mẹ nghĩ mẹ sẽ sơn phòng này.
Mẹ sẽ lấy vài mẫu màu sơn.
Mẹ sẽ để con chọn màu.
Cứ kệ thế đi.
Nó giúp con nhớ vì sao con như bây giờ.
Khẩu súng đó ở đâu ra vậy?
Tôi không biết. Tôi kiểm tra rồi, và không thấy súng.
Hắn có súng và suýt bắn tôi đấy.
Giờ thì ta dính tội giết người.
- Tôi phải làm gì? - Làm công việc chết tiệt của cậu.
Này, kệ cậu ấy đi. Cậu ấy biết mình đã làm hỏng chuyện.
Thật không?
Cô làm tốt lắm, Janine.
Cảm ơn anh.
Tôi bảo cô ấy sẽ làm tốt mà.
- Em không làm tốt đâu. - Thế à?
Mà em làm rất tốt.
- Em biết. - Thế à?
Vâng.
- Tốt. - Đi thôi.
QUÁN COCKTAIL TRÒ CHƠI BIDA - ARCADE
QUÁN CÀ PHÊ
TÌM DANH BẠ BENJI MACNAMARA
Em thành nghệ sĩ thực thụ rồi.
Anh có tiền cho em chưa?
Richard Macnamara là ai thế?
Chẳng ai cả.
Nhìn có vẻ giàu có.
Được rồi, ở quán đó không có máy quay.
Khu đậu xe cũng không có.
Chỉ có mấy nữ nhân viên trẻ tuổi múc kem kiếm đồng lương ít ỏi.
Em có chụp ảnh không?
- Có. - Cô ta sẽ đến đó chứ?
Cô ta còn ở đâu được?
Chỗ đồng không mông quạnh đó, cô ta chẳng vắng mặt ca nào.
Tốt.
Cô ta là ai vậy?
Thôi nào, J. Anh bảo em theo dõi một đứa con gái mới lớn.
Em sẽ không bảo cô ta thổi cho anh đâu.
Em không đùa cợt như vậy mà?
No comments yet. Be the first to leave one.