De første 200 linjer.
NGƯỜI KHỔNG LỒ THÂN THIỆN
Đây là khung giờ ma thuật,
khi mà ông Ba Bị xuất hiện.
Là lúc có người mất tích.
Matron nghĩ giờ ma thuật là lúc nửa đêm.
Lũ con gái thì nói là 1 hoặc 2 giờ sáng.
Tôi nghĩ rằng nó tận lúc 3 giờ sáng,
lúc mà tôi là người duy nhất còn tỉnh táo.
Như thường lệ.
Như bây giờ.
Có cái mũ trong mắt mày kìa.
Im nào, im nào!
- Đúng thế mà. - Suỵt.
Im lặng.
Đi nào.
- Suỵt. - Im lặng.
Tránh vũng nước ra, anh bạn.
Bẩn lắm.
Cái thứ đó sẽ giết cậu đấy.
Này!
Mấy người não phẳng kia, cả lũ các người đó.
Các ông có biến đi không?
Lũ trẻ đang cố ngủ đó.
Chào cô gái bé bỏng!
Không có bé bỏng gì sất!
Tôi gọi cảnh sát giờ, tôi sẽ gọi đấy.
Để ý vũng nước. Đi nào.
Không được ra khỏi giường.
Không được tới gần cửa sổ...
và không được nhìn đằng sau...
tấm rèm.
Không được ra khỏi giường! Không được tới gần cửa sổ!
Và không được nhìn đằng sau tấm rèm.
Không có lối nào đâu...
trừ khi nhà ngươi có cánh.
Ta đang đói. Đến giờ ăn rồi.
Tôi đang ở đâu?
Xứ Sở Người Khổng Lồ.
Làm gì có nơi nào như vậy.
Hẳn là tôi đã đi rất rất xa.
Ừ, cũng kha khá đấy.
Đó là gì? Đó là gì?
Những gã khổng lồ.
Còn có những người khác như ông?
À, thì...
Ăn Thịt Tươi, Nhai Cả Xương, Bóp Nát Người...
Nhai Trẻ Con, Thích Thịt Băm, Nuốt Đầy Họng, Thích Hầu Gái...
Uống Máu Cả Chai.
Uống Máu Cả Chai?
Ừ, và Bé Đồ Tể.
Bé Đồ Tể?
Làm ơn đừng ăn thịt tôi.
Ta hả?
Nhóc nghĩ rằng ta là một người khổng lồ,
nên ta là kẻ ăn thịt người sao?
Ta? Ăn thịt người hả?
Nhóc nghĩ vậy? Chưa thử bao giờ...
Thế thì ông là ai?
Ông là kiểu quái vật nào?
Nhóc nói sai về ta rồi.
Ông đã vồ lấy tôi.
À thì, cái đó nhóc đúng.
Dù sao, ta cũng không trộm nhiều đứa như mi.
Dù gì thì nhóc cũng chỉ là một thứ bé nhỏ.
Ta không thể giúp mi nghĩ về bố mẹ tội nghiệp của mình.
Họ chắc hẳn phải...
Tôi không có bố hay mẹ.
Cháu không có?
Cả hai đều chết khi cháu còn là một đứa bé.
Vậy cháu là trẻ mồ côi?
Phải. Ông đưa cháu đi từ một trại trẻ mồ côi.
Ông không biết à?
Ta không biết điều đó.
Cháu có vui khi ở đó không?
Không, cháu ghét nó.
Mấy bà quản lý mà điều hành nó thì kém cỏi
và có những quy định điên rồ...
và ông sẽ bị phạt rất nhiều!
Cháu bị phạt như nào?
Bà ta khóa ông trong hầm tối.
Có nhiều chuột dưới đó.
Mụ già lèm bèm bẩn thỉu.
Những người khổng lồ khác,
họ có tử tế như ông không?
Không, ta xin lỗi phải nói rằng mấy tên đó
sẽ ăn cháu chỉ trong một miếng.
Quả hạch nhão dài 7 mét
ở Xứ Sở Người Khổng Lồ.
Đó là nơi mà cháu đang ở, Xứ Sở Người Khổng Lồ.
Nhưng tại sao ông đưa cháu tới đây, tại sao ông lại chọn cháu?
À, ta phải đưa cháu đi...
...bởi vì điều đầu tiên cháu làm,
cháu sẽ chạy khắp xung quanh...
ton hót trên bảng tin
rằng cháu thực sự nhìn thấy một người khổng lồ.
Và sau đó sẽ có những đám lùn nhàu nát phải không nào?
Và tất cả mấy tên cỏ người sẽ lục lọi...
xỉ vả gã khổng lồ mà cháu đã thấy,
và trở nên phấn khích man rợ.
Rồi họ sẽ nhốt ta trong một cái lồng...
để ngắm cùng với mấy cái thứ nguệch ngoạc, cháu biết đấy...
mấy con Hòa Mõa và Cá Xấu,
và Cao Cao Cổ.
Sau đó sẽ có một cuộc đi săn khổng lồ
cho tất cả các tên nhóc.
Cháu sẽ không nói.
Dù sao thì cũng chẳng có ai nghe cháu.
Cháu là một đứa trẻ không đáng tin.
Có, cháu sẽ.
Không, cháu sẽ không.
Có, cháu sẽ.
Không, cháu sẽ không.
- Có, cháu sẽ. - Không, cháu sẽ không.
Cháu sẽ kể với cả cái thế giới rung ring...
như hầu hết những cái hộp bí ngô ti ti cái radio suốt ngày rít lên.
Cháu sẽ không nói. Không hề.
Làm ơn đưa cháu về nhà. Cháu sợ, cháu muốn về nhà.
Không.
Chà, thật kinh khủng.
Cháu sẽ phải ở đây với ta
trong suốt phần đời còn lại của chúng ta.
Ý ông là đời cháu.
Phần đời còn lại của cháu.
Này, cháu có lành lạnh cóng không?
Trong cái chăn bé nhỏ của cháu.
Cháu sẽ chạy trốn.
Nghe này. Cháu nghe này.
Ta cảnh báo cháu...
đừng bao giờ ra khỏi cái hang này
mà không có ta đi cùng...
không thì cháu sẽ có một kết cục bèo nhèo, nhớp nhúa đấy.
Ông chẳng ngăn cản nổi cháu đâu.
Cháu sẽ bỏ chạy 1.000 lần.
Cháu có bản năng.
Bản năng? Ta luôn nghĩ rằng mấy tên cỏ người có đầu óc cơ.
Nhưng cháu không thông minh cho lắm. Ta có thể ngăn cháu.
Những gã khổng lồ kia...
chúng sẽ nuốt cháu như một miếng ngố bí banh.
Là bánh bí ngô, không phải ngố bí banh.
Và cao cao cổ phải là hươu cao cổ.
Cá xấu đúng ra là cá sấu,
và hòa mõa phải là hà mã.
Ta sẽ không thể có ích
nếu như ta cứ nói lẹo như vậy.
Lúc nào ta cũng không đúng.
Ta thường làm xai, thay vì làm đúng.
Cháu xin lỗi, cháu không cố ý.
Ừ.
À thì những gì ta nói và ý của ta,
đôi khi lại không giống nhau.
Này, cháu đang đọc gì vậy?
Nicholas Nickleby.
Có gì trong những cái lọ vậy?
Những giấc mơ.
Giấc mơ không phải là đồ vật.
Thực ra cháu không mơ. Cháu bị mất ngủ.
Thật vậy à?
Những giấc mơ thật sự là những điều bí ẩn.
Lúc nào...
chúng cũng luôn tìm kiếm...
những người đang ngủ.
"Với các tĩnh mạch phập phồng và làn da cháy bỏng...
đôi mắt hoang dã và nặng nề..."
Ông có... ông có thể đọc!
Ừ.
"Những ý nghĩ vội vã, hỗn loạn....
Cậu cảm giác rằng ánh sáng cũng xấu hổ và co mình lại
một cách ép buộc dù đang là ban ngày...
như thể bạn là một thứ gì đó hôi hám...
ghê tởm".
Cứu cháu!
Không, cứu!
Cứu cháu!
Cứu!
Ông đã làm điều đó.
Cháu nói đúng rồi đó.
Cháu đã nói rồi. Cháu không mơ...
nó đáng sợ hơn nhiều so với cần thiết.
Cần phải.
Con cá nhỏ nhắn xinh xắn như cháu...
không nên lộn xộn quanh...
lão già nghiêm túc như ta.
Những kẻ khổng lồ đều là những kẻ ham giết và ăn thịt người.
Chúng sẽ nuốt mấy tên cỏ người như thể họ là cục đường.
Con người, không phải cỏ người.
Ừ, dù gì thì chúng cũng sẽ ăn cháu.
Cái... cái chai xanh xanh kia là gì?
Rượu Cốc Tay.
Tất cả các gã khổng lồ đều uống Cốc Tay.
Rượu này làm sai cách rồi.
Tất cả bong bóng đều nổi lên.
Lên? Lên?
Bong bóng đi lên thì gây ra cái sự ợ bẩn thỉu.
Ợ thì có gì sai cơ chứ?
Ờ thì... ghê tởm.
Nhưng nếu bong bóng trong bụng ông đi xuống...
và thoát ra ở... nơi nào đó khác...
nó còn dẫn đến hậu quả kinh tởm hơn.
Một Tiếng Rít Vui Vẻ.
- Một Tiếng Rít Vui Vẻ? - Phải.
No comments yet. Be the first to leave one.