De første 200 linjer.
Ồ, đồ phù thủy trơ trẽn Đang nhảy múa
Ồ, ả tiên đáng khinh lừa dối Và buôn chuyện
Ồ, gã quỷ đó sẽ tức tối run người
Hơi thở sâu dưới cái gối
Đừng làm phiền ta
Con thích chuyến đi dạo vui chứ?
Tốt lắm, vì ta đến đây rồi.
Con sẽ thích ở đây. Mọi phòng đều mới toanh
với đầy ánh sáng từ những cửa sổ lớn.
Và món thịt băm với khoai tây hầm thì cực ngon .
Này con, giờ con sẽ phải ở đây.
Không được đi đâu nữa nhé.
Còn lại là tùy vào con đấy, nhé?
Earwig.
Vào giờ này buổi sáng ư?
Trời ơi!
Ôi trời!
Ôi.
Ổn rồi, bé con ạ.
Nào, đừng khóc nữa nhé.
Phải, ngoan lắm cô bé.
Hmm?
Giống như là lời nhắn của người để đứa bé lại.
"Tôi bị 12 phù thủy khác đuổi theo. Tôi sẽ trở lại đón đứa bé khi trốn thoát.
Có thể sau vài năm.
Tên con bé là Earwig."
"Earwig"?
Nếu đúng là mẹ đứa bé này liên quan tới 12 phù thủy,
thì nó cũng là phù thủy.
Không biết cô ấy đã làm gì
khiến cả đám phù thủy kia nổi giận nhỉ.
Đám phù thủy hả? Lũ bẩn thỉu!
Có lẽ điều này nghĩa là đứa bé này cũng là phù thủy.
Gì cơ?
Vớ vẩn!
Đơn giản là làm gì có phù thủy.
Phải không nào?
Giờ đây là nhà cháu.
Cô ta gọi cháu là Earwig?
Con bọ bới trong tai ư?
Để ta xem nào.
Cái tên Earwig sẽ không ổn.
Matron, bà ổn chứ ạ?
Xin chào tất cả mọi người.
Chào mừng thành viên mới nhất nào. Tên cô bé là Erica Wigg.
Nói chào đi nào.
Nào, nào, không phải đang vui sao.
Gì thế, nhóc?
Ôi, đi nào! Ôi, trời.
Này đừng chạy! Quay lại!
Đừng chơi trò này nữa, Erica.
Bị bắt là gặp rắc rối lớn đấy.
Vậy thì chỉ cần đừng để bị bắt thôi.
Tuyệt.
Nào, đi nào.
Tớ không thích bị la mắng đâu.
Đồ ngốc.
Cơ hội ngàn năm có một đấy.
Đi nào.
Tớ đợi ngoài này nhé?
Được. Nếu cậu nghĩ mình đủ can đảm, thì làm thế.
Không, Erica!
Đợi tới với!
Gì thế?
Nếu như, thay vì một cái chuông,
ta lại thấy vài cái thủ cấp lắc lưu và lắc lư thì sao nhỉ?
Sẽ hay đấy.
Không, không hay đâu.
Vậy thì, với đôi mắt trợn trừng, nó từ từ quay lại…
và nhìn ta chằm chằm.
Và rồi, đột nhiên, cái mồm há ngoác ra!
Không nghe nữa!
Đúng là! Thoải mái đi. Custard.
Thỏ đế như cậu sẽ làm gì khi người sao Hỏa xâm chiếm hả?
Tớ đọc thấy bảo người Sao hỏa rất thân thiện mà.
Sách Heinlein viết vậy.
Tớ cá là họ sẽ bẻ tay cậu
khi dùng tám cánh tay tóm lấy cậu
rồi cậu sẽ tiêu đời luôn.
Hẹn kiếp sau gặp.
Người Sao Hỏa đâu có tám cánh tay. Ba thôi.
Ba hay tám… Kệ đi, Custard!
Ôi!
Thật tuyệt vời!
Suỵt! Người ta nghe thấy đấy.
Này, mọi người kìa.
Cả bữa tiệc ma ở nghĩa trang. Kiểu cổ điển.
Không ai biết tụi mình trên này.
Vui nhỉ?
Nhìn kìa! Đằng kia!
Đó là con tàu ư?
Đúng vậy.
Trông như tàu vũ trụ.
Thật tráng lệ.
Ước gì tớ ở trên tàu.
Sao hả Erica?
Cậu chưa từng muốn nhận gia đình
hay sống tại nơi khác chỗ này sao?
Không.
Hmm. Không hề muốn.
Những gia đình chọn tớ khá là bất thường,
nhưng gia đình bình thường càng tệ hơn nữa.
Sẽ chỉ có hai hoặc ba người theo ý tớ.
Tối đa là sáu người. Thế thì còn gì vui?
Mà rốt cuộc, ở đây ai cũng làm theo lời tớ.
Và nơi đây vô cùng sạch sẽ.
Nơi này tràn đầy ánh sáng vì cửa sổ rất lớn.
Và món thịt băm với khoai tây hầm thì siêu ngon .
Đừng lo. Cũng sẽ không ai chọn cậu đâu.
Nhưng rất nhiều người đến thăm nơi này thích tớ.
Có lúc họ đã suýt nhận tớ.
Được rồi, nghe đây.
Nhớ trợn mắt như tớ đã dạy.
Rõ chưa, cậu Custard?
Đã rõ, thưa Đội trưởng!
Thelma đâu?
Thelma!
Vâng. Chào bà Matron đã về. Có chuyện gì sao ạ?
Nhà bà có chuyện gì sao?
Sao lại có chuyện?
Ta tình cờ gặp ông Jenkins hàng xóm ở nhà ga.
Ông ấy kể đêm qua tụi trẻ giả làm ma.
Trời. Đêm qua ư?
Cô thấy có điều gì kỳ lạ chứ?
Không, tôi có biết gì đâu.
Có lẽ ông ấy gặp ma thật đấy.
Vớ vẩn!
Xin lỗi bà Matron.
Ông ấy đã thấy cháu.
Sao cơ?
Này Custard, cậu đi trước đi.
Erica, ý cháu là sao chứ?
Chiều nay sẽ có bạn được nhận nuôi ạ?
Nên cháu quyết định mở tiệc chia tay.
Thực ra cháu cũng định mời bà.
Rốt cuộc, mới nghĩ đến tạm biệt bà thôi…
đã đau lòng rồi.
Xin lỗi. Cháu đã làm hơi quá ạ?
Ôi, Erica. Cháu quả là đứa trẻ đáng yêu.
Đúng, có lẽ hơi quá, nhưng hôm nay cháu sẽ được nhận nuôi.
Thật khó hiểu tại sao đứa bé đáng yêu như cháu
lại không có ai muốn nhận.
Ôi. Phải rồi.
Suýt nữa bà quên mất.
Cho cháu này.
Bà biết cháu thích nó lâu rồi.
Là áo len ạ?
Đừng kể với ai nhé.
Vâng. Cháu sẽ giữ bí mật.
Ôi, cháu là đứa trẻ hạnh phúc nhất ở nhà này!
Cảm ơn bà Matron! Cháu yêu bà!
- Ôi trời. - Xin lỗi bà Matron.
Trả lời ông Jenkins sao ạ?
Nghĩa trang nào chả có ma. Cô cứ trả lời thế.
Bà Matron, để cháu xách cho.
Nhưng cháu xách nổi chứ?
- Xách được ạ. - Cháu ngoan quá.
Vớ vẩn!
Ôi, Erica. Sao rồi?
Xong cả rồi.
Tớ sửa thư cậu và gửi rồi.
Mai cậu sẽ được hồi đáp đầy tình cảm!
Ôi trời!
- Tuyệt! - Tớ lo quá!
Bữa trưa sẽ có thịt băm khoai tây hầm ạ?
Nhóc con thật thính mũi.
Đúng không ạ?
Hẳn là thế rồi.
Món thịt băm của bác là ngon nhất
với mùi thơm tuyệt diệu.
Mà ai là bếp trưởng đấy nhỉ?
Dĩ nhiên là Erica.
Ôi, không thể là cháu,
vì cháu không có bụng bự như thế này!
Có lẽ bác nên giảm cân.
Sao ta phải chịu khổ như thế chứ?
Muốn biết bác nấu gì phải đợi đến giờ ăn trưa.
Bác nấu là tuyệt nhất.
Kìa, bé đang nhìn ta.
Mắt bé lấp lánh quá.
Chào bé con.
Chia sẻ là rất ngoan.
Bé con tốt quá.
Eo ôi, kinh quá.
Ôi, bé cưng quá đi.
Lũ nhóc đó là người thật.
Chứ đâu phải búp bê.
Đâu phải trang sức cho họ ngắm.
Họ chỉ muốn ta là búp bê nhỏ để trưng diện.
Đúng không, Custard?
Vâng, xin hãy đợi một chút.
Xin lỗi đã để hai vị phải đợi.
Xin mời vào.
Các cháu, xếp hàng ngay ngắn nào.
Cười tươi lên nào.
Mời lối này. Các bé ở đây.
Hả?
Được rồi. Tôi sẽ giới thiệu từng cháu theo thứ tự.
Đây là Maria Jimenez. Bé tám tuổi.
Bề ngoài có vẻ khác, nhưng bé là cô nhóc năng động.
No comments yet. Be the first to leave one.