De første 200 linjer.
Trong những tập trước
- Còn có ai khác trên bãi biển không? - Không.
Jack vẫn giữ cái áo trùm đầu
thứ dẫn thẳng cậu ta tới vụ sát nhân.
Cố dụ anh ta ra khỏi đó chừng vài giờ đi.
Cái gì đây? Trên áo của anh là máu à?
khi cô bảo cô sẽ dùng Lee như quân tốt của cô,
cô quả là không đùa.
Chiếu tướng.
Nếu mà tôi rớt đài,,
tôi sẽ kéo bà đi cùng đó.
Daniel, vòng giám sát của anh..
Cảnh sát đây! Giơ tay lên. Đứng yên.
Họ bảo có ai đó treo cổ.
Và thú nhận đã giết Tyler.
Chúng tôi lại có tình huống kiểu David Clarke.
Đó là Conrad?
Nhà Grayson đã giết bố tôi.
Xá tội là hình thức cao nhất của sự tha thứ...
Sự ân xá hoàn toàn khỏi mọi nghi ngờ và trách nhiệm.
Đó là sự giải thoát cho một tương lai vốn đã bị đánh cắp.
Tương lai mà bố tôi chẳng bao giờ còn sống để mà thấy.
Xá tội...
là lòng nhân mà những kẻ giết ông sẽ chẳng bao giờ nhận được.
Thời điểm nhận tội
bị bắt rồi tự sát của Lee Moran,
chỉ xảy ra vài giờ trước khi luật sư bào chữa
có mặt
đã dấy lên mối nghi ngờ trong những người
đã theo dõi sát sao cái mà nhiều người gọi là
phiên toà mới của thập kỷ.
Thẩm phán Elizabeth Hawthorne đã dành cả buổi sáng
với bên nguyên và bên bào chữa.
Và giờ số phận của chàng tỷ phú Daniel Grayson
vẫn còn bỏ ngỏ.
Và tới lúc này, sự vô tội của Grayson vẫn đặt ra nhiều câu hỏi
trong lòng công luận.
Ừ, phải rồi.
Nếu nhà Grayson đằng sau tất cả chuyện này,
em sẽ phải tránh xa Charlotte ra.
Như anh đã làm với Amanda Clarke ư?
Charlotte đã đâm đầu vào con đường xấu rồi,
và em có một phần trách hiệm.
Chính xác
Giờ nhà Grayson biết em nói dối khi ra làm chứng
chẳng biết được họ có thể làm gì với em.
Để tôi đoán nha.
Cô đang lên danh sách khách mời đám cưới nè.
Tôi cho rằng thủ đoạn của cô để giúp hôn phu ra tù
thực sự có hiệu quả,
nhưng sao lại không nhỉ? Là cô cơ mà.
Đây là tên của những tên tù
ở chung buồng với bố tôi.
Tôi đã nhận dạng được tất cả những kẻ liên quan tới cuộc bạo loạn
vào ngày mà bố tôi bị sát hại.
Gì nữa đây?
Cô đối chiếu với lịch gửi thiệp giáng sinh nhà Grayson à?
Nolan, anh có biết kẻ đã đâm bố tôi
chằng hề xác định được không.
Conrad có thể đã trả tiền cho gia đình chúng.
Hắn có thể được xắp đặt tha bổng sớm nhờ cải tạo tốt.
Kẻ bao che khác à?
Conrad nói trong điện thoại,
"Tôi xin lỗi vì đặt chúng ta vào vị thế này lần nữa."
Nếu chúng giết Lee để giữ hắn im lặng,
thì cực kì có khả năng
là chúng làm điều tương tự với bố tôi.
Giờ cô đi đâu đấy?
Đi xem Charlotte sao rồi. Tôi thấy lo cho nó.
Không hẳn là bức tranh đẹp nhất của Dominik nhỉ.
Theo tôi thì nó dở dở ương ương làm sao ấy.
Nó chưa được vẽ xong.
Tôi mà biết cô thích nếm mùi đau khổ.
Tôi đã tình nguyện tự mình giày vò cô thêm rồi.
Thôi nào.
Mồm năm miệng mười đâu hết rồi?
Nếu anh đang chờ tôi lộ ra vẻ nhăn nhó khó ở
bởi sự tra tấn cảm xúc của anh,
thì quên đi được rồi đấy.
Chà...
Thất vọng quá xá.
Đừng thế, Conrad.
Khi mà tôi phản ứng lại, anh sẽ biết thôi.
Và tôi đoan chắc anh sẽ không chỉ hối hận
với từng trò hành hạ đê hèn của anh,
mà cái nỗi đau đớn anh gây ra
sẽ quay trở lại gấp mười lần.
Charlotte, chị Emily nè.
Có chuyện gì xảy ra với anh Daniel à?
Không. Vẫn đang đợi em ạ.
Em sao rồi?
Em ổn. Chị vào đi.
Mấy cái này là sao?
Thời gian giữa bố và con gái... kiểu của em.
Mẹ em chẳng hé nửa lời về ông ấy
nên đây là tất cả những gì em có thể tìm thấy công khai.
Và vài thứ thì không.
Em thấy nó trong lớp lót hộp trang sức của mẹ.
Nhìn cái ngày đi.
22/4/2002.
Ngày mà ông mất.
Sao bác ấy có được nhỉ.
Ông ấy đâu giống quái vật, đúng không?
Không.
Trông ông sợ hãi.
Em cũng nghĩ vậy đấy.
Em phải đi học đây.
Cái hộp Vô Cực mất một quyển nhật ký rồi.
Sao cô biết?
Vì ông giữ một cuốn trong bức hình chụp vào ngày ông chết.
Hình ảnh gì vậy?
Bức hình không quan trọng, Nolan.
Mà là quyển nhật kí và sự thật
là bố tôi tin đưa anh cái hộp ngay từ đầu.
Ems...
Tôi đưa cô mọi thứ mà ông ấy yêu cầu tôi đưa cô.
Ý tôi là...
Sao tôi lại giữ thứ gì như vậy khỏi cô cơ chứ?
Ai biết được.
Anh nói xem.
Tôi gọi lại sau nha.
Tôi chỉ tôn trọng ước muốn của bố cô mà thôi.
Anh biết tôi phát ốm thế nào vì nghe anh nói vậy chưa?
Là sự thật mà. Tôi thề.
Vài tháng cuối đời mình,
bố cô trở nên hoang tưởng và khiếp sợ và--
Và sao?
Và ông sẽ không muốn cô nhớ về mình như thế.
Tôi đã hứa là sẽ bảo vệ di sản của bố cô.
Và đó chính là cái tôi đã làm.
Từ giờ, đừng có nhúng tay vào chuyện này, Nolan,
không là thề có Chúa, tôi sẽ khiến cho anh phải làm thế.
Tập 19 - Xá Tội
"Từ lúc mà bố bị bắt,
"Bố đã ngu ngốc và mù quáng,
"tin vào cái chính quyền đảo điên chống lại bố
"bởi những kẻ bố từng xem là bạn
trong cái cuộc đời mà bố không thể nào nhớ nổi"
"Càng tới gần sự thật,
"thì những tiếng thì thầm quanh bố lại càng to hơn,
"âm mưu xử tử bố,
"lựa chọn thời điểm.
"Giờ bố biết mình mắc kẹt trong cuộc đua giữa số phận
và tự do."
"Bất cứ cái nào thắng, bố cũng không ra đi trong im lặng,
"không nữa đâu.
Ngày mai C.M sẽ tới mang theo bằng chứng."
C.M?
C.M.
C.M.
"Carole Miller"
Jack, đừng lo mà.
Lúc này Declan chỉ là một đốm sáng trên ra-đa của nhà Grayson thôi.
Vậy còn Emily?
Cô ấy có biết rằng mình đang dấn thân vào cái gì không?
Giờ Emily chẳng còn tâm trạng mà
tiếp nhận thêm bất kì thông tin tiêu cực của nhà Grayson đâu...
Đặc biệt là từ tôi.
Nhưng có lẽ cô ấy sẽ nghe cậu.
Nhân tiện cậu có cốc giấy không nhỉ?
Chi? Anh sẽ đi đâu chứ?
Trái với suy nghĩ của nhiều người,
tôi có cả một công ty đa quốc gia để mà điều hành.
Tôi sẽ đi công tác vài ngày.
Rồi. Chào Jack.
Gọi cho tôi nhé.
Trượt bài thi vấn đáp kinh tế rồi.
Quy luật cung cầu.
Em nghĩ em hiểu khái niệm mà.
Đây là lần cuối, Char.
Bố anh bắt đầu biết bị mất đơn thuốc rồi.
Anh chẳng phải kẻ duy nhất trong trường em có thể liên hệ đâu, Adam.
Nhưng anh nên là kẻ duy nhất mà em hú hí cùng.
Xin lỗi.
Một ngày tệ hại!
Em nên thôi bùng học đi.
Người ta bắt đầu đàm tiếu rồi.
Kệ tụi nó.
Em sẽ bình tâm lại khi mà cơn ác mộng của anh em qua đi.
Cho tới khi ấy...
Nhìn cái gì con chuột bến cảng?
Không gì hết.
Ta nói chuyện được không?
Không.
Đi thôi, Adam.
Phòng lưu trữ, Bệnh Viện New Mercy
Xin chào. Không biết chỗ mình giờ làm việc ra sao nhỉ?
7:00 tới 4:00, Thứ hai tới thứ sáu.
Nếu cô muốn hỏi về bệnh án,
tôi có thể mail mẫu đơn cho cô.
Không cần đâu. Tôi tới lấy sau cũng được.
- Jack. - Chào.
Vào đi.
Anh khoẻ không?
Thực ra câu ấy tôi hỏi cô mới đúng.
Anh uống cái gì không?
Thôi được rồi. Cám ơn cô.
Chẳng dễ dàng gì,
đợi chờ tin về số phận Daniel ha.
Không, chẳng dễ dàng chút nào.
No comments yet. Be the first to leave one.