De første 200 linjer.
=Băng Tuyết Dao=
=Băng Tuyết Dao= =Tập 12=
Mới sáng sớm đã long trọng thế này,
chúng ta sắp đi đâu?
Ngồi tàu hỏa đến Tân Giang.
Đến Tân Giang làm gì?
Ở đó có thiết bị y tế chuyên nghiệp hơn,
có lẽ có thể kiểm tra ra
rốt cuộc anh mắc phải bệnh lạ gì.
Hóa ra là muốn tiễn tôi đi chết.
Sợ à?
Tôi còn tưởng anh thật sự không sợ trời không sợ đất.
Anh không sợ tôi giết hết các anh,
rồi bỏ chạy giữa đường à?
Anh chạy,
nhưng hai người này không chạy được đâu.
Nửa đêm hôm qua,
hai người họ được tôi đưa lên tàu hỏa rồi.
Chỉ cần trên đường anh ngoan ngoãn,
tôi sẽ đảm bảo hai người họ
bình an vô sự quay về Hải Đông.
Nếu anh không ngoan ngoãn, nửa đêm muốn bỏ trốn,
vậy thì đừng trách tôi ra tay độc ác.
Nếu tôi giết họ
trên tàu hỏa
thì cũng chẳng ai biết là tôi làm,
đúng không nào?
Hai người này ai quan trọng với anh hơn?
Là cô chủ Mễ hay tên tóc xoăn kia?
Hay đều không quan trọng,
chết cũng không sao?
Anh đoán thử xem.
Tôi hỏi thêm một câu,
hai người này có biết bí mật của anh không?
Cô chủ Mễ có biết không?
Tên tóc xoăn kia thông minh như vậy,
chắc anh ta biết chứ?
Họ chẳng biết gì hết.
Vậy anh càng phải ngoan ngoãn rồi.
Nếu không, chắc họ sẽ phải biết đấy.
Xuất phát.
Anh Thẩm, lại gặp nhau rồi.
Lên xe đi.
Tôi muốn gặp con tin.
Không được.
Nếu anh không cho tôi gặp,
tôi không dám chắc sẽ xảy ra chuyện gì đâu.
Uy hiếp tôi à?
Đúng vậy.
Bây giờ chúng ta đang uy hiếp nhau.
Tàu hỏa sắp chạy rồi,
bây giờ gặp mặt
chắc không có vấn đề gì đâu.
Thế này đi, anh Thẩm,
anh về toa đợi trước đi.
Chủ nhiệm Lệ, anh đi dẫn người đến,
thế là được rồi chứ?
Nghe lời cô Mộc.
Tôi dẫn người đến cho anh, được chưa?
Lên tàu.
Cô chủ Mễ.
Mễ Lam.
Anh Thẩm.
William.
Anh Thẩm,
anh làm tôi lo chết mất.
Anh sao vậy? Có phải chịu khổ không?
Anh đeo gì trên mặt vậy?
Anh Thẩm,
anh không sao chứ?
Tôi không sao.
Đây là gì vậy?
Có phải họ dùng cách khác để đối phó với anh không?
Anh bị thương à?
Tôi không sao.
Mấy hôm nay cô sao rồi?
Có phải chịu khổ không?
Tôi không sao.
Anh Thẩm, rốt cuộc anh làm sao vậy?
Sao anh lại thua Lệ Anh Lương vậy?
Thua tôi mất mặt lắm à?
Anh muốn đưa chúng tôi đi đâu?
Họ muốn đưa tôi đến Tân Giang
để kiểm tra y tế.
Kiểm tra?
Kiểm tra gì cơ?
Họ phát hiện chuyện của tôi rồi.
Anh Thẩm,
chú Lệ nói
anh là quái vật hơn trăm tuổi.
Nhưng tôi thấy anh rất tốt.
Mễ Lam,
anh ta thật sự là quái vật,
biết ăn thịt người đấy.
Chú mới là quái vật!
Anh Thẩm không bao giờ hại người,
chỉ có chú hại người thôi.
Chú không được nói anh ấy như vậy.
Hai người bị nhốt cùng nhau à?
Đúng vậy.
Chúng tôi đến đây
phải đi qua khoảng ba, bốn toa.
Vậy hai người...
Hôm nay nói chuyện đến đây thôi.
Cô chủ Mễ,
bác sĩ Tư Đồ,
mời về cho.
Người đâu.
Có.
Anh Thẩm.
Cậu là anh lớn, chăm sóc Mễ Lam cẩn thận nhé.
Đưa đi.
Vâng.
Đi đi.
Đi thôi, Mễ Lam.
Tôi muốn cái này.
Uống gì mà uống, đi.
Tôi không vui,
tôi đã xui xẻo lắm rồi,
chỉ muốn uống chút rượu thôi.
Cho cậu, cầm đi đi.
Cảm ơn chị.
Anh Thẩm, chiêu này của tôi thế nào?
Hèn hạ vô liêm sỉ.
Nếu tôi không hèn hạ vô liêm sỉ,
sao có thể hàng phục yêu ma quỷ quái như anh?
Không ngờ anh cũng có chút tính người đấy.
Hôm qua tôi còn lo
anh là động vật máu lạnh không có tình cảm,
không hề lo cho sống chết của hai người kia.
Anh đã nói linh tinh gì với trẻ con vậy?
Tôi làm sao?
Mễ Lam.
Tôi thấy cô ấy rất thích anh,
muốn thay anh thăm dò thử
cô ấy thật lòng hay giả vờ.
Kết quả thế nào?
Kết quả cô ấy nói là sao cũng được.
Đúng là thú vị.
Cô ấy thật sự không để tâm chuyện của anh.
Còn về tên William kia,
anh ta giả điên giả ngu với tôi, nói tôi vu oan cho anh.
Tôi thấy anh ta biết thân phận của anh từ lâu rồi đúng không?
Anh ta không hề sợ anh,
còn giúp anh giữ bí mật.
Có phải hai người có giao dịch gì không?
Tôi và cậu ấy chỉ có quan hệ bác sĩ và bệnh nhân.
Vậy anh ta to gan thật đấy.
Là tôi bỏ nhiều tiền.
Có tiền tốt thật.
Cái loại không phải người như anh
cũng mua được bạn bè.
Nếu tôi mua chủ nhiệm Lệ làm bạn bè,
chủ nhiệm Lệ sẽ ra giá bao nhiêu?
Sao?
Không cho tôi cơ hội luôn à?
Đáng tiếc.
Hóa ra chủ nhiệm Lệ là vật báu vô giá.
Anh muốn hối lộ tôi à?
Nhân tiện kết bạn,
không tốt sao?
Anh nói gì cơ?
Tôi nói,
tôi cho anh tiền
và làm bạn với anh.
Đừng coi tôi là thằng ngu.
Ở đây.
William,
họ muốn đưa anh Thẩm
đến Tân Giang làm kiểm tra gì?
Ai biết được.
Dốc hết tâm huyết thế này,
có khi bọn họ sẽ công khai thân phận của anh Thẩm,
để anh ấy thân bại danh liệt,
bị muôn người căm ghét.
Chưa biết chừng
sẽ khiến anh ấy bỏ mạng luôn
trong chuyến đi này.
Tôi phải cứu anh ấy.
(Hóa ra chuyến tàu hỏa này đi tuyến Bắc Câu.)
Đi.
Đi.
Đi.
Đi.
Đi.
Đi.
Không được.
Tôi đâu có chạy.
Người đâu.
Vâng.
Trước khi đến Tân Giang,
tôi còn có thể giữ được một chút thể diện của con người.
Anh đừng bi quan thế,
tôi đâu có đưa anh đi chết.
Cho dù tôi đưa anh đi chết,
cũng không cần tốn công như vậy.
Chỉ đi làm kiểm tra y tế thôi.
Nói cách khác
chính là đến một bệnh viện lớn hơn.
Anh ngây thơ thật đấy.
No comments yet. Be the first to leave one.