De første 165 linjer.
TẦN VƯƠNG: DOANH CHÍNH
Người sao thế, thưa Bệ hạ?
Đã một năm kể từ ngày đó rồi sao?
Nước Tần vì muốn mở rộng lãnh thổ, tiến hành xâm lược nước nhỏ là nước Hàn,
nhưng lại bị nước láng giềng là nước Triệu thừa cơ xâm lược, đối mặt với nguy cơ lớn.
Người lúc này đứng ra đảm nhận chủ soái quân Tần
là Lục tướng quân cuối cùng,
Thánh điểu của nước Tần, cái tên khiến cả Trung Nguyên khiếp sợ,
Vương Kỵ.
Ngược lại, nước Triệu cũng cử Bàng Noãn, người được mệnh danh là Võ thần,
từng có ân oán với Vương Kỵ, làm đại tướng quân.
Hai bên giao chiến kịch liệt trên chiến trường.
Nhưng tất cả đều là kế sách
của một trong Tam Đại Thiên nước Triệu, Lý Mục.
Vì hoàn toàn sập bẫy quân thù nên Vương Kỵ đã hy sinh.
Mất đi biểu tượng quân sự vững chãi, nước Tần cũng mất hết uy danh.
Các nước láng giềng như Triệu, Ngụy, Hàn, Sở
bắt đầu lần lượt xâm lược nước Tần.
Nhưng chuyện đến nước này,
mọi người dân trên đất Tần ai nấy đều nhận ra rằng
đã đến lúc phải phản công.
Giết hết bọn chúng!
Giết hết bọn Tần ngu xuẩn đi!
NGỤY
Chúng ta thắng rồi.
Trong lúc tình hình chiến tranh diễn ra ác liệt ở tiền tuyến,
xuất hiện một nhóm người vô cùng nhiệt huyết.
Đội trưởng! Xuất hiện kẻ địch mới bên cánh trái.
Cái gì?
Đó là…
Phi Tín quân!
Trong cuộc chiến với nước Triệu, Phi Tín quân trở thành
một đội quân trăm người đặc biệt dưới trướng Vương Kỵ.
Vì công lao to lớn trong cuộc chiến với nước Triệu,
giờ trở thành đội quân 300 người với rất nhiều thập trưởng.
Đệ nhất kiếm khách của Phi Tín quân, Sùng Nguyên.
Tay thương điềm tĩnh, Tùng Tả.
Long Xuyên với sức lực không ai sánh bằng.
Tâm trí chỉ có tiến về trước, Vĩ Bình.
THẬP TRƯỞNG VĨ BÌNH
Nắm chắc tinh túy chiến đấu tập thể, Trạch Khuê.
Thập trưởng lớn tuổi nhất, Lỗ Diên.
Nóng nảy và thích đánh nhau, Điền Vĩnh.
Lão làng đối phó cái ác, Bái Lãng.
Điền Hữu đáng tin cậy.
Năng lực lãnh đạo xuất sắc, Uyên.
Vu nữ có thể khiến Chiến thần nhập thân, Khương Hối.
Còn lại, người đứng đầu của Phi Tín quân là…
Tên nhãi đáng ghét!
Là một thiếu niên từng là tôi tớ ở một vùng quê hẻo lánh
vì lập chiến công nên được thăng làm tam bách nhân tướng.
Đó chính là đội trưởng của Phi Tín quân, Tín.
Chúng ta thắng rồi!
Tên đó đang nỗ lực trui rèn để trở thành một tướng quân
có thể xứng được phó thác thanh trường đao này.
Còn người được phó thác quốc gia là ta
cũng không thể cảm thán sự vô dụng của mình nữa.
- Đại vương. - Xương Văn Quân.
Dù phải làm thế nào, ta cũng phải đạt được mục tiêu.
Đó chính là thống nhất Trung Hoa.
Tuy nhiên, thật sự có cách thắng được tên đó sao?
Tứ Thị, ai cho phép ngươi vào đây?
Là ta gọi hắn tới.
Đại vương.
Tứ Thị đã phát huy sự trầm tĩnh của mình giúp Kiệt Thị hành sự
khi hoàng đệ của Doanh Chính là Thành Kiệu
bắt tay với Tả thừa tướng Kiệt Thị tạo phản.
Sở dĩ Thành Kiệu tạo phản thành công
không phải vì bản lĩnh của tên đó mà là nhờ dã tâm của Kiệt Thị.
Cũng nhờ có Tứ Thị đây làm tham mưu nữa.
Trước đó đã phái hắn đi điều tra rõ tàn dư của phe Kiệt Thị.
Nhưng sau này hắn sẽ trở thành một trong các thân tín của ta.
Chính là như vậy.
Vi thần có chuyện cần bẩm báo Đại vương.
Có tin báo hình như Lã Bất Vi có hành động bất thường.
Cái gì?
Tuy không rõ tình hình cụ thể nhưng vẫn nên chú ý cẩn trọng.
Tên khốn đó… Hắn đang bày tính gì đây?
Ở đâu?
Con mồi của ta đâu rồi?
Được, bắt được rồi.
Vậy rốt cuộc là ai?
Hóa ra là Tuyền.
Hữu thừa tướng nước Tần, Lã Bất Vi.
Xuất thân là một thương nhân nước Triệu,
giờ lại thành người thật sự nắm quyền nước Tần
với thế lực cực kỳ lớn mạnh.
Sở dĩ được như vậy là vì ông ta có tham vọng to lớn
đối với quyền lực và giàu sang.
Quân sự, triều chính, ngoại giao, pháp luật,
Lã Bất Vi nắm trong tay nhân tài ở tất cả lĩnh vực,
hợp thành một phe, thậm chí còn có dã tâm soán ngôi Tần Vương.
Đối mặt với việc ông nhăm nhe như hổ rình mồi,
phe của Doanh Chính giờ hoàn toàn không thể chống lại được,
luôn phải đối mặt với nguy cơ mang tính mạnh mẽ và tức thì.
Với Tần Vương Doanh Chính mà nói, sự uy hiếp lớn nhất
không phải là giao chiến với các nước láng giềng
mà phải nói chính là Lã Bất Vi ở gần ngay bên cạnh đây.
VÀO CHÍNH LÚC NÀY…
Một chuyện nhỏ xảy ra ở nước Triệu bắt đầu diễn biến thành sóng gió lớn.
LÝ MỤC: TỂ TƯỚNG NƯỚC TRIỆU
Lý Mục đại nhân.
Điệu Tương Vương đang vô cùng hoảng loạn.
Tìm khắp nơi đều không thấy Xuân Bình Quân.
- Không tìm thấy Xuân Bình Quân? - Vâng.
Ngài ấy được vô vàn sủng ái
đáng lẽ không có lý do gì để trốn đi tránh gặp người khác.
Chuyện này sẽ phiền lắm đây.
Đợi chút, Tiểu Hướng.
Sao thế?
Không phải từ hôm nay muội phải hầu hạ đại vương đi ngủ sao?
Tại sao phải chạy chứ?
Bởi vì
người ta căn bản vẫn chưa được.
Tiểu Hướng.
Không sao đâu, Tiểu Hướng.
Rốt cuộc sao lại không được. Muội nói đi.
Vì từ trước tới nay mấy chục người trừ ta ra,
tất cả đều không được gọi lại nữa.
Hơn nữa, ta vẫn chưa chín chắn hẳn.
Vậy thì làm sao?
Đại vương đã nói
quan trọng nhất là thành tâm thành ý.
Thật sao?
- Có lẽ vậy. - Tỷ xem đó.
Hơn nữa, ta lại còn vụng về.
Ta nghĩ lần này chắc chắn sẽ phạm lỗi.
Không đâu, người hầu hạ đại vương đi ngủ
không phải quyết định bằng cách bốc thăm.
Đại vương công nhận nên mới chọn muội mà.
Cố lên.
Bái kiến Đại vương.
Nô… nô tỳ tên là Hướng.
Từ hôm nay, nô tỳ sẽ hầu hạ đại vương đi ngủ.
Mong đại vương đừng ghét bỏ.
Vậy thì nhờ ngươi rồi.
Gay go rồi. Đại vương vừa nói là nhờ mình.
Nhưng giờ phải làm gì mình cũng không biết nữa.
Trước tiên, nô tỳ nên làm gì mới tốt ạ?
Ngươi không cần làm gì cả.
Ngươi chỉ cần ở đó là được.
Vâng.
Thật cảm kích vô cùng.
Hoan nghênh Xuân Bình Quân từ xa tới.
Lâu rồi không gặp, Lã Bất Vi.
Có thể gặp lại ông thật là vui.
Ta cũng vậy, Xuân Bình Quân.
Như thế này là sao, Lã Bất Vi? Rốt cuộc là tại sao?
Nguyên nhân thì đợi lát nữa sẽ rõ.
Lời can gián của Tứ Thị rốt cuộc vẫn chậm một bước.
Chính sắp đối mặt với việc bị vu oan giá họa
và nguy cơ thầm lặng đang đến gần.
Sự uy hiếp từ các nước, mưu đồ của Lã Bất Vi,
hơn nữa, điều không thể ngờ tới cũng đang âm thầm tồn tại.
Tâm nguyện của ai gia rốt cuộc khi nào mới thực hiện được.
Nói đi, Triệu Cao.
Bẩm Thái hậu, về chuyện này, tiểu nhân đã có được một kết luận rồi.
Vậy thì nói ra nghe xem.
Uống với ta một ly đi, Xương Bình Quân.
Chỗ này là nơi dạy học, Thái đại nhân.
Thừa tướng không có động tĩnh gì.
Thật nhạt nhẽo.
Thật sự hết cách với ngài.
Người ngài nhìn trúng hình như trưởng thành rất thuận lợi.
- Ý ngài là Tín của Phi Tín quân? - Ừ.
No comments yet. Be the first to leave one.