De første 199 linjer.
Một bức tường cao, rất cao sừng sững trước mặt tôi.
Nhìn từ bên kia lưới thì sẽ trông thế nào nhỉ?
Nó sẽ trông thế nào nhỉ?
Tầm nhìn từ trên đỉnh...
Đó có lẽ là một cảnh tượng tôi không bao giờ có thể tự mình chứng kiến.
Nhưng nếu tôi không đơn độc thì...
Xin được chỉ giáo.
Tập 1: Kết Thúc Và Bắt Đầu
Thế mới phải!
Ghi điểm.
Đúng như biệt danh "người khổng lồ tí hon".
Vâng, đó là năm điểm liên tiếp.
Các bạn đang theo dõi Giải Vô địch Bóng chuyền THPT toàn quốc,
Cúp mùa xuân, nơi mà người khổng lồ tí hon của trường Cao trung Karasuno
đã và đang đương đầu với những đấu thủ có chiều cao lên tới mét 9.
Karasuno, là ngôi trường ở thị trấn khu bên đúng không nhỉ?
Khá ấn tượng đấy.
Sho-chan, nhanh lên. Chúng nó chiếm mất cái sân bây giờ.
Karasuno...
Sho-chan, đợi với.
To quá.
Mùi của Air Salonpas!
Sho-chan, cậu hồi hộp quá rồi đấy.
Chúng nó sẽ nghĩ cậu là hạt lúa mới lên tỉnh đấy.
N-Nhưng mà tại trước giờ tớ đã được tham gia một giải đấu tử tế nào đâu.
Đã ba năm và cuối cùng tớ cũng tới được đây.
Đúng là vật vã mãi mới được nhỉ.
Izumi, Koji,
cảm ơn vì đã ở đây động viên tinh thần cho tớ.
Dừng lại đi.
Giải đấu của bọn mình xong xuôi hết rồi nên là...
Các em năm nhất nữa, cảm ơn các em!
Đúng là phép màu đã đem cả ba em đến đây.
Dạ, vâng ạ.
Chúng em đều là gà mờ, nhưng mà...
Đừng có mà khóc đấy, Shoyo.
Tớ đâu có khóc.
Cậu là mau nước mắt lắm đấy.
Ư-ừm, Hinata-senpai, chúng ta nên bắt đầu thôi.
Thôi nào, đội trưởng. Vào việc chính đi.
Đúng rồi đó.
Cậu lôi bọn tớ đến đây mà. Luật còn chẳng biết nữa là thi đấu.
Biết rồi.
chúng ta đã làm mọi cách để tới được giải đấu, chúng ta phải thắng.
Gì cơ?
Cậu nghĩ chúng ta có thể thắng với cái đội hình nhặt nhạnh lôm côm này á?
Đương nhiên rồi.
Đối thủ của chúng ta Kitagawa Daiichi là thế nào vậy?
Tớ không biết.
Nhưng bọn mình sẽ làm được thôi.
Úi, xin lỗi ạ!
Đô quá.
Chuyện quái gì...
Kita-Ichi!
Kita-Ichi!
Đó là Kitagawa Daiichi đấy.
Đô thật.
Bọn họ đáng sợ quá.
Ứng viên vô địch đấy.
"Vua" Đang ở trong số đó.
Ai cơ?
Cậu không biết à?
Đó là Kageyama Tobio.
Người ta gọi nó là "Vua sân đấu". Một chuyền 2 tuyệt đỉnh.
Chúng ta phải đấu với cái hội này á?
Cái thứ "Vua" đó là thế nào đấy?
Có sao đâu!
Ai quan tâm tụi nó lêu nghêu cỡ nào chứ?! Tớ sẽ vượt qua tất.
Đúng rồi, Sho-chan bật nhảy cực đỉnh luôn.
Bọn tớ trông cậy vào cậu!
Nhưng mà, nhà vệ sinh cái đã...
Tớ còn chưa nghe đến tên Trường Trung học Yukigaoka luôn.
Quân số tụi nó trông có vẻ hẻo.
Còn chẳng có Libero luôn.
Chiều cao thì ngang ngửa bọn con nít tiểu học.
Chẳng tương xứng với chúng ta gì cả.
Ê, mấy đứa kia.
Đừng có mà coi thường bọn tao.
Chờ khi bụng dạ tao yên yên,
tao sẽ dạy bọn mày một bài học,
nên hãy sẵn sàng đi.
Tên này nói thật à?
- Chúng tôi sẽ sẵn sàng ạ! - Học sinh tiểu học.
Nó có đeo băng đội trưởng kìa.
Lôi tao ra làm trò cười...
Này, mấy đứa năm hai kia.
Bắt đầu khởi động rồi đấy.
Mau lên.
Em xin lỗi, em đi ngay đây ạ.
Không hay rồi, là Kageyama-senpai.
Nhanh lên, hai chai nữa thôi!
Bọn mình không cần uống nhiều thế đâu.
Cứ nhìn đối thủ của mình đi.
Hẳn là vậy rồi.
Chúng mày bảo sao?
Mấy đứa bây.
Còn chả được ngồi ghế dự bị.
Tụi bây nghĩ mình đủ giỏi để khinh thường đối thủ của mình à?
Đừng có mà dựa hơi vào danh tiếng của trường.
X-Xin lỗi anh!
Ghê thật...
Tôi cũng định nói lại tụi nó một hai câu ấy chứ.
Cậu thì đến cái cơ thể mình còn chưa ổn định được. Đừng có mà to mồm.
Đó là lý do mà bọn chúng khinh thường cậu đấy.
Cậu nói cái gì cơ?
Mà sao cậu lại ở đây?
Để có vài kỉ niệm à?
Tôi đến đây để chiến thắng. Có thế thôi.
Cậu làm như dễ lắm ấy nhỉ.
Đúng, tôi không cao.
Nhưng...
Tôi có thể nhảy.
Cậu không thể phán chắc rằng chúng tôi sẽ thua,
miễn là chúng tôi không bỏ cuộc-
"Không bỏ cuộc"
Làm không dễ như nói đâu.
6 người chúng tôi...
6 người chúng tôi cuối cùng cũng đã có thể chơi bóng chuyền trên sân đấu.
Trận thứ nhất, rồi trận thứ hai...
Chúng tôi sẽ thắng và tiếp tục thắng.
Chúng tôi sẽ dốc hết sức mình vì nó!
Trận thứ nhất, rồi trận thứ hai,
tranh vé vào chung kết, rồi tranh giải toàn quốc...
Tôi sẽ thắng hết.
Sho-chan.
Izumi.
Sao cậu lại chọc điên cái tên đáng sợ đó vậy?
Cậu không đi vệ sinh à?
Đi thôi, nhanh lên.
Thế còn cái bụng cậu?
Hết đau rồi.
Hả?
Bỏ mẹ. Cậu ta giỏi thật đó.
Cậu ta là một chuyền 2.
Cậu ta đấy, người được gọi là "Vua sân đấu," Kageyama Tobio.
Mà này, "chuyền hai" là thế nào vậy?
Đó là vị trí tấn công chuyên chuyền bóng.
Chúng ta học về nó rồi mà, nhớ không?
Học rồi à?
Cậu căn thời gian chậm quá đó.
"Chạy nhanh vào để chuyền nhanh," tôi đã nói rồi mà.
Xin lỗi.
Kageyama, đừng chỉ tập trung vào tốc độ.
Vấn đề ở đây không phải là kĩ năng của riêng mình cậu,
mà là cách cậu chuyền để tay đập được bóng như thế nào.
Em biết rồi.
Đây rồi.
Cuối cùng cũng sắp bắt đầu rồi.
Xin được chỉ giáo.
Đối thủ của mình lùn thật đấy.
Koji.
Số sau lưng. Trưng ra số sau lưng.
Hả?
Koji.
Xin lỗi.
Không sao, không sao.
Giao bóng tốt.
Ôi trời ơi, chắc tụi nó sẽ chẳng ghi được điểm nào đâu.
Tôi thấy chẳng có vấn đề gì. Trận đấu sẽ xong sớm hơn.
Chắc thế thật.
Đừng lo. Đừng lo.
Chúng ta sẽ làm tốt hơn ở vòng sau.
Ư... ờ.
Bọn mình đã tới được đây rồi.
Bọn mình sẽ không để nó kết thúc dễ dàng vậy đâu.
Gì cơ?
Em là thành viên duy nhất của câu lạc bộ ư?
Ừ.
Số lượng thành viên cứ ngót dần ngót dần theo năm.
Với cả, bóng chuyền nam không phải là một câu lạc bộ hoạt động chính thống.
Đó chỉ là một hội yêu thích thôi.
Ôi...
Em muốn làm gì nào? Đổi sang câu lạc bộ khác không?
Hay em muốn gia nhập đội nữ?
Da, không ạ....
Thế thì em sẽ làm đội bóng một người.
Ổn không đó?
Em sẽ thành người khổng lồ tí hon.
Em sẽ trở thành cái gì cơ?
Giao bóng tốt.
Chỗ này...
Tập hợp thành vòng tròn!
Chạy thôi.
Được rồi.
Cơ hội đây rồi.
Izumin!
Cậu đang nghỉ giải lao phải không?
Chuyền cho tớ đi.
"Chuyền" á?
Tớ muốn đập bóng.
ớ không thể. Tớ không biết cách làm thế nào.
Cậu chỉ cần tung bóng lên thôi. Chỉ cần làm thế thôi mà.
Tớ không thể. Senpai đang nhìn đấy.
Tập hợp.
Vâng!
Nè, Hinata.
Nghe nói cậu đang ở đội bóng chuyền nữ.
Thật đấy à?
K-Không phải.
No comments yet. Be the first to leave one.