De første 200 linjer.
Khi tôi còn bé mẹ tôi thường dạy tôi
mỗi đêm trước khi đi ngủ hãy mở lòng cho Đức Chúa Trời,
Để Người có thể hướng thiện cho con.
Mọi thứ dường như thay đổi từ khi bố tôi mất vài năm trước đây,
để lại mẹ tôi, tôi và các anh em ở nơi này
trên cái mà người ta gọi là sa mạc Mojave.
Mẹ tôi đã không con tin vào Chúa từ lúc đó.
Mà mẹ tôi lại tin vào một lời tiên tri.
Rằng thế giới sắp chìm vào trong bóng tối.
Và số phận của Nhân loại sẽ được quyết định.
Và vào 1 đêm tôi quyết định hỏi mẹ tôi
Tại sao Người lại thay đổi.Tại sao Người lại không thương những đứa trẻ
Mẹ tôi chỉ trả lời ngắn gọn "Mẹ không biết",
"Mẹ đoán Ông ấy đã chán ngán thế giới này rồi."
Khốn thật. Không đêm nào giống đêm nào
Đi quanh quẩn để trông coi những thứ
rác rưởi.
Chỉ là công vụ thôi mà anh bạn?
Chúng ta cũng chỉ mong không có chuyện gì xảy ra.
Dừng lại! Bỏ cái túi xuống! Giơ tay lên đầu.
Mới chỉ bắt đầu thôi.
Đừng phí thời gian của tôi.
Tao nói câm miệng lại và bỏ cái túi xuống!
Giơ tay lên đầu
Quay người lại! Quay cái thân hình chó chết đó lại.
Để anh ta yên!
Để anh ta...
Cái quái...?
Burton!
Ông làm gì vậy Michael? Ông không phụng sự ở nơi này.
Cậu nói gì vậy?
Không. Tao chỉ phụng sự những gì tao tin.
Thế thì nhà ngươi sẽ chết như bọn trẻ thôi.
Burton,Cậu đang làm cái quái gì vậy?
Cái quái...?
"Thiên Đường Lạc Lối"
Anh không sao chứ Jeep?
- Xin lỗi vì đã đánh thức em Charlie. - Không phải tại anh đâu .
Anh đã lo cho cơn bão cả buổi tối.
Hình như anh linh tính có gì xấu hả.
Gặp ác mộng hả?
Chẳng qua là do stress thôi Jeep à.
Anh cũng đừng nên lo lắng nhiều quá.
Về nơi này. Về cha.
Về em.
Em chính là thứ duy nhất anh lo lắng.
Là sao?
Anh lo lắng cho một cô gái mang thai 8 tháng
nhưng nó không phải là con anh làm gì.
Cái đó cũng làm cho người ta gặp ác mộng.
Giúp đỡ mọi người luôn là tôn chỉ của anh mà.
Thôi nào.
Em thừa biết những gì anh và Bob đã làm cho anh.
Nhưng 1 tháng nữa thôi đứa trẻ sẽ có được 1 gia đình...
Đã đến lúc em nên bắt đầu cho cuộc sống của chính mình.
Em vẫn sống bình thường đó thôi?
Lúc đó em chưa thực sự làm mẹ.
Bây giờ em có thể hi sinh cả mạng sống vì con em.
Anh sẽ giúp em. Cứ coi như anh là ba đứa bé nếu em muốn
Anh không cần phải mang gánh nặng mà nó không phải của mình, Jeep à.
Thế có Chúa Bob, một ngày nào đó những thứ đó sẽ quay lại.
Anh đang nói về gì thế Percy?
Về nơi này ấy à.
Đúng vậy giống như định mệnh đã an bài chúng ta ở đây.
Thật đáng khinh.
Làm sao nó có thể đến nơi công cộng mà ăn mặc như thế nhỉ?
Anh không biết.Sao em không đi mà hỏi nó?
Howard, anh đừng có làm em quê.
Này Audrey? Mẹ hỏi vì sao em lại ăn mặc như thế vào sáng nay...
cứ như con muốn trưng báy cho các thế giới thấy ấy?
Bởi khi con thức dậy con muốn thật thoải mái...
nhưng lại không thể đi tắm được trong cái sa mạc khốn nạn này.
Thế thì tốt nhất nên ăn mặc thoải mái.
Giờ thì em đã có câu trả lời rồi đấy.
Kiếp trước em có lỗi lầm gì ko nhỉ.
50 dặm nữa mới đến trạm.
50 dặm cơ đấy?
- Mừng Giáng Sinh. - Giáng Sinh cái quái gì?
Cô không biết hút thuốc có hại cho thai nhi sao.
Thế thì anh bày cách cho tôi bỏ đi.
Trước khi bỏ cô có thể cho tôi 1 điều chứ?
Anh có thể mua ở đằng kia kìa.
Sao tôi lại đi mua ở quầy
trong khi tôi có thể mua ở cô đồng thời giúp cô bỏ thuốc?
Cô biết chỗ này chứ? Tôi đang bị lạc.
Ở đây này?
Tôi không chắc lắm.
Chó chết thật?Gần đây không có điện thoại nào còn hoạt động.
Bob sẽ cho anh sử dụng điện thoại trong tiệm....
nếu anh hỏi anh ấy.Hoặc anh có thể trả tiền cho anh ấy
Chắc tôi sẽ thử cách đó.
Ở đây có thứ gì để ăn không ...
Chúng tôi có loại bơ loại 3.5 đô,
Và bành mì Pháp loại 4 đô nều anh cần.
Cá nhân tôi thích ăn bánh Pan hơn.
- Ổn chứ Charlie? - Ừ em ổn.
Gã này bị lạc đường.
Ai vậy?
Thế em muốn anh làm gì nào?
Nói với hắn là mọi thứ đã sẵn sàng cách đây 2 tiếng đồng hồ.
Tôi hy vọng điện thoại vẫn hoạt động.Đó là tất cả những gì những chúng tôi có
Charlie, Cô đã ở đâu vậy?
Đây không phải là khu nghỉ mát.Chúng ta có khối chuyện phải làm
Và đừng hút thuốc nữa.Nó không tốt cho cô đâu
Bob à không thấy tôi đang đứng đây sao?
Và sức khỏe của tôi cũng đâu có xấu đi?
- Hơn nữa tôi đâu phải chỉ có anh mới bận. - Phải?Đáng ra tôi nên đi từ 2 năm trước.
À? Mà sao anh mang theo cái bật lửa đó hoài vậy?
Đó là một món quà kỷ niệm của vợ cũ tôi.
Càng yêu ai bao nhiêu thì cũng nhớ họ bấy nhiêu.
Này anh bạn có thể cho tôi mượn điện thoại không?
Di động của tôi bị ngoài vùng phủ sóng.
Xin lỗi,nhưng các vị có thể cho biết nơi nào....
Có thể sửa xe được hay ko? Anh nói rằng người của anh
có thể làm cho xe của chúng tôi trở lại quốc lộ sau 2 tiếng cơ mà.
Chúng tôi sẽ lấy làm biết ơn nếu có thể ở Scottsdale vào Giáng Sinh này.
Vẫn chuyện chiếc xe hả. Nó ý nghĩa gì với con sao?
Vâng.
Con đang làm cái quái gì vậy hả
chuyện ngớ ngẫn này không phải là việc chính của con.
Con tìm thấy nó như một đống rát ở nhà kho.
Con biết bố không bao giờ vất những thứ như thế này
- Vậy con định làm gì? - Gì cơ?
Jeep à,bố cũng như Charlie, và nếu bố như con bố cũng sẽ...
- Để con yên. - ... như đó không phải là trách nhiệm của con.
Đừng đi khi bố đang nói với con.
Đã bao lâu rồi con lẻo đẻo theo cô ấy như 1 con chó con?
Dọn sạch những chỗ cô ấy bước đi vậy hả?
Đừng nói về cô ấy như thế. Cô ấy không như bố nghĩ đâu
Nghe này.
Thật khó mà làm bố hiểu.
Đôi lúc con cũng không hiểu tại sao.
Con luôn mơ về cô ấy.
Những thứ thật tồi tệ...
Nó khiến con không thể ngủ lại được.
Nó không thể giải thích bố ạ.
Con cảm thấy như con đã làm việc gì đó.
Con có biết mẹ con đã nghĩ ta bị điên không.
Khi mua một chỗ như thế này ,một nơi mà ...
Nhưng bố biết mình cần làm một số thứ ở đây.
Bố cũng không thể giải thích được giống như con vậy.
Bố chỉ nói với mẹ:"Hãy tin anh"
"Em sẽ đợi mà thấy,anh sẽ xây dựng một siêu thị
với tất cả các mặt hàng như chúng ta đã lên kế hoạch
vài năm nữa nơi này sẽ thành mỏ vàng."
Và giờ bố nhận ra:Mình đã sai.
Họ dã xây dựng những thứ đó ở nơi khác
và bố thì giống như một thằng ngu.
Và bố đã nhận lấy hậu quả mà bố đã gây ra vì..
tin vào những thứ không bao giờ có.
Nghe này con trai.Con nên rời bỏ chốn khỉ ho này
Bố không muốn thấy con thức dậy
bao quanh mình là những thứ cũ kỹ và mất mọi thứ,
Giống như những người đang kẹt ở đây.
Đi đi. Hãy đi sửa chiếc xe đi.
Bố không muốn họ gặp ắc mộng khi đêm xuống.
Cậu ta đang tiến hành công việc.
Ngày này sao ấy nhỉ?
Tôi đã nói anh nên dùng truyền hình vệ tinh.Nhưng anh đâu nghe
Tôi cần cái quái đó để làm gì hả?
Kênh History anh bạn.
Tôi rành lịch sữ hơn anh đó.
- Thật không. - Thế ý cô sao?
Tôi không cần xem những kênh quỷ quái đó.
Thôi nào cưng đừng giở chứng nữa.
Xong phim.
Cái quái gì thế?
Chắc họ đang kiểm tra thường lệ.
Không giống như đang kiểm tra.
Cho tôi mượn điện thoại được ko?
Ở phía sau bếp ấy.
Xin lỗi,nhưng không biết đây có phải là một trường hợp khẩn cấp không
có thể họ đang muốn nói gì đó với chúng ta?
Percy, kiểm tra cái radio của anh thử,
Coi xem có tin tức gì không.
Đưa điện thoại cho thằng nhỏ dùm tôi.
Vì cha nó đang muốn nói chuyện với nó.
Tôi không quan tâm tên luật sư nói gì.Nếu muốn thì cứ thử đi.
Alô?
Điện thoại sao vậy,cô có nghe tôi nói không?
Có lẽ có động đất.
Chắc có nhiều người bị thương.
Nhưng đây là trung tâm của sa mạc.
Nếu có gì thì ta phải biết chứ.
- Nhưng sao TV lại mất sóng? - Có lẽ là khủng bố.
Ôi trời ơi.
Đừng có hoảng lên thế.Không có chuyện gì đâu
Tôi sẽ gọi cho anh tôi ở Needles,
Anh ấy sẽ cho ta biết mọi thứ.
- Tôi không nghỉ vậy. - Là sao?
Tôi đang điện thoại thì tín hiệu đã bị chặn ngang khi đang nói chuyện.
Trả tiền lại cho tôi đi.
Trùng hợp ghê hỉ.
Thôi nào mọi người.Bình tỉnh lại đi.Không có chuyện gì đâu
Chắc họ có vấn đề về đường truyền.
Hơn nữa Jeep đang sửa gần xong xe các vị rồi,
lúc đó các vị có thể đi...
Tốt.
Bà ngoại ơi,đằng kia có chỗ cho bà đó.
- Bà có thể gọi món không. - Vâng.Bà cần gì ạ?
No comments yet. Be the first to leave one.