De første 200 linjer.
Giờ ta sống được cả trăm tuổi.
Trong ngần ấy năm ta cũng nên làm cái ta thích chứ.
Anh sẽ sống thế này bao lâu? Anh nên ổn định và kết hôn đi.
Để tôi cho anh lời khuyên. Kết hôn cần hai điều kiện.
Tiền và ngoại hình quyến rũ.
Anh bảnh mà.
Chỉ tiếc một điều là anh bị hói hơi sớm.
Đến Jang Dong Gun còn xấu nếu bị hói mà.
Nên bỏ qua ngoại hình đi. Vậy còn lại gì?
Là tiền.
Kiếm từ truyện tranh!
Nhưng tôi chưa từng kinh doanh.
Kinh doanh thì có gì cơ chứ? Tất cả là do anh hết!
Tìm ra điểm mạnh riêng đi. Làm gì khác biệt ấy!
- Đồng ý! - Đồng ý!
- Tự tin đóng dấu đi. - Ừ.
- Đóng dấu là xong. - Được rồi.
Xong rồi.
Cậu sẽ làm gì sau khi chuyển nhượng nó cho tôi?
Tôi cũng nên theo đuổi ước mơ.
VĂN PHÒNG THÁM TỬ
BẰNG TỐT NGHIỆP ĐẠI HỌC CẢNH SÁT
CÔNG DÂN DŨNG CẢM
CÔNG DÂN DŨNG CẢM GIÚP PHÁ ÁN MẠNG
- Anh không đi làm à? - À có chứ.
- Em à. - Vâng?
Tiền sinh hoạt tháng này.
Ôi, em đã rất lo
khi anh nói sẽ bán cửa hàng truyện tranh để làm thám tử đấy.
- Anh đi nhé. - Vâng!
Ôi trời, bà định giận tôi bao lâu nữa?
Bỏ tay ra, khi tôi còn tử tế.
Lúc ông bị giáng chức tôi chả nói gì vì biết ông rất buồn.
Nhưng ông đã từ chối được thăng chức để làm gì? Thám tử ư?
Tôi đã nói với bà rồi mà.
Luật về thám tử tư sẽ được thông qua, và tôi phải là người đầu tiên
dẫn đầu trong lĩnh vực này…
Tôi đi đây.
CON ĐANG Ở ĐÂU, BEBE?
Bebe?
Họ chả bao giờ nói phần thưởng là bao nhiêu. Ai mà giúp chứ?
DIỄN ĐÀN ÁN TREO
KHÔNG CÓ BÀI ĐĂNG MỚI
Không có gì vui à?
Không. Tôi đã kiểm tra các vụ mới trên mạng.
Thế à, có gì thú vị không?
Chả có gì cả.
Hiện giờ nếu đi tìm mèo lạc thì ta sẽ được bao nhiêu nhỉ?
Mèo nhanh lắm. Ta chả bắt được chúng đâu.
Đúng thật.
Trời đất!
Cho hỏi…
Ồ, xin chào!
Mời ngồi.
KHAI TRƯƠNG
Các món ăn thượng hạng, cả đống đồ miễn phí!
Mời đặt hàng ạ.
Ồ, vâng!
- Rồi. - Xin hãy xem qua ạ.
Được.
Cảm ơn!
Đã tới giờ ăn trưa rồi đấy.
Cậu ăn gì?
Chỗ đó dở lắm.
Cậu thử rồi sao?
Phải thử mới biết à?
Bây giờ là 12 giờ 25 phút.
Đang là giờ cao điểm với nhà hàng mà đầu bếp lại đi phát tờ rơi.
- Nơi như thế sao có đồ ăn ngon. - Anh ta là đầu bếp à?
Anh không thấy bàn tay anh ta ư?
Ngón tay anh ta bong tróc, dấu hiệu của đầu bếp.
Này, tôi rửa bát ở nhà tay cũng bong tróc giống vậy đấy!
Còn đôi ủng cao su anh ta đi nữa. Sao hôm nay nắng mà anh ta lại đi ủng?
Nhà bếp rất ẩm ướt nên các đầu bếp thường đi ủng.
Người giao hàng cũng đi ủng mà!
Chà, anh thật là.
Này, nhìn đi.
Tờ rơi ghi "Kangdongwon".
Nhưng tôi đã thấy hộp đựng đồ của anh ta qua cửa.
"Nhà hàng Mông Cổ".
Các nhà hàng đang kinh doanh sa sút thường thay đổi tên và bắt đầu lại từ đầu.
Không nhớ Nhà hàng Mông Cổ à? Ta đã gọi đồ của họ khi mới tới đây.
Được có ba lát củ cải, mùi vị thì dở tệ!
Ôi, mặn quá đi mất! Đừng có đặt chỗ này nữa.
Manh mối nhiều như vậy, sao anh không biết nó chán chứ?
Anh là thám tử thật sao? Cá mập Trắng là anh bịa ra đấy à?
Này, Dae Man.
Này, ta không làm mấy vụ ngoại tình, lừa đảo, mất thú cưng sao?
Anh à, ta là thám tử tư hạng ba hay sao?
Nên có tự tôn của thám tử chứ. Mấy vụ đó sao nhận được?
Tự tôn á? Là cái gì?
Cậu xem tôi là trò đùa khi tôi từ bỏ việc cảnh sát để ngồi đây với cậu sao?
Nói thẳng nhé.
Cậu rũ được cửa hàng truyện tranh, vờ làm thám tử vui chứ?
Được đối xử như anh hùng trên mạng vui lắm hả?
Cậu đúng là tên nhóc không thực tế, trời ạ.
Vậy nếu anh thực tế đến thế, anh đã làm gì rồi?
Mỗi anh bỏ làm à? Cửa hàng truyện tranh đang tốt tôi cũng bán!
Là cựu cảnh sát, anh phải lấy các vụ án về cho ta chứ?
Này, sao chỉ có mỗi tôi phải làm thế? Khi ta bắt đầu cậu đã nói gì với tôi?
Cậu đã nói 70.000 thành viên diễn đàn sẽ giúp.
Cậu bảo tôi tin cậu!
Anh ta bị sao vậy?
Nói thật nhé, cậu còn chẳng trả nổi tiền thuê cửa hàng mà.
Phải không?
Thôi bỏ đi. Ta hãy mở chế độ tiền thưởng đi.
Tiền gì cơ?
Nói thật, tôi không muốn làm điều này vì tôn trọng anh.
Tôi sẽ nhờ các hội viên lấy các vụ án về.
Cơ mà, ta sẽ chia 70-30.
Cái gì? 70-30 á? Vậy thì cậu lấy hết đi cho rồi.
Anh là người lạc hậu nên có thể không biết,
cơ mà ngày nay, mọi người đều yêu cầu qua mạng, qua thiết bị di động.
Anh có biết mạng xã hội là gì không? Kiểu như… Anh biết đó….
Tóm lại, ta phải thay đổi cách làm việc.
Gã đó là tên biến thái! Hắn mặc áo khoác vào toa-lét nữ!
Xin lỗi. Tôi sẽ đãi cô ăn tối. Tha anh ấy đi, lần này thôi.
Vậy thì, hứa là anh sẽ đãi tôi ăn tối đó.
Cảm ơn.
- Dae Man. - Hả?
Khó lắm tôi mới giúp được anh đấy. Đi trước khi đội trưởng đến đi.
Tôi được sở trưởng sở cảnh sát trao giải Công dân Dũng cảm đó.
Đội trưởng cậu sao có cửa.
Anh à, anh bị bắt tại trận tội nhìn lén ở toa-lét nữ đó! Lại còn ở đồn cảnh sát nữa!
Xin về cho. Bọn tôi bận lắm!
Xin hãy điều tra lại! Đấy không phải tai nạn đơn thuần!
- Làm ơn! - Sao thế?
- Vụ đó đã được điều tra và đóng rồi! - Không!
- Về cho! Đừng tới nữa. - Không đâu.
Nếu điều tra lại, anh sẽ thấy…
Bị cảnh sát từ chối sao? Tôi có thể giúp cô đấy.
- Tôi là Kang Dae Man, thám tử tư. - Này, đây cũng là một tội nhẹ đấy!
Tôi đi đây. Hẹn gặp lại, thám tử Cho.
- Được. Tôi không tiễn. - Ừ.
- Cái đó… - Đi nào.
- Gọi cho tôi nhé! - Đi giùm đi mà!
Văn phòng thám tử tư giỏi nhất Hàn Quốc đó!
Không đâu.
LUẬT SƯ YOO BYUNG IL
Này, Gwang Jong!
Ừ, rồi. Tôi sẽ gọi cho anh!
- Thế giới sẽ thay đổi. - Tôi có khách. Chào anh. Lối này, làm ơn.
- Mà nghe tôi đã. - Thời buổi khó khăn lắm.
- Khoan… Nghe tôi! - Xin lỗi. Không cần!
- Vậy tôi để nó ở đây nhé! - Ừ.
Gọi cho tôi đấy!
Đừng có dán lên đó!
TRUY NÃ
CON ĐANG Ở ĐÂU, BEBE?
Chạy nhanh thế sao tìm?
GWANG GYU
"Vất vả trồng cây, có ngày hái quả". Nhẫn nại đi.
Quả cái con khỉ. Vợ cậu đang ở đây này!
Hả?
Ngon chứ ạ?
Cảm ơn. Quay lại nhé.
Hẹn sớm gặp lại.
Cái thứ hai à?
Chúc ngon miệng.
Vâng, cảm ơn.
Chào mừng!
Này, cậu chưa nói với cô ấy à?
Cô ấy làm tôi đứng hình luôn đó!
- Ôi, anh đây rồi! - Ừ…
Sao khách đông vậy mà không gọi em tới giúp?
Anh thậm chí còn nhờ Gwang Gyu tới giúp mà.
Cảm ơn đã giúp. Bọn em cảm kích lắm.
- Cho một mì ăn liền! - Dạ.
Em đâu cần phải đến chứ.
- Còn tụi nhỏ thì sao? - Ồ, đến giờ đón Gun Woo rồi.
- Mau đi đi. - Vâng.
- Hẹn gặp anh ở nhà nhé! - Ừ.
- Trời ạ. - Sao thế hả?
Lúc cửa hàng truyện tranh vắng khách tôi đã suy nghĩ,
và nhận ra là truyện tranh không phải thứ tôi thích nhất.
Rồi sao?
Vừa đọc truyện tranh vừa ăn mì.
Tất cả là nhờ cậu đấy.
Chính cậu nói vậy mà. Tìm điểm mạnh riêng. Phải khác biệt.
Cảm ơn nhé, cậu bạn.
Cá là tôi có thể sớm lấy vợ rồi!
Ôi trời…
TÔI CẦN GIÚP ĐỠ!
Ra là anh ấy cần giúp
vì cửa hàng quá đông khách à?
Hôm nay đi ăn cá sống đi.
Gửi.
Có anh Kang Dae Man ở đây không ạ?
Cuối cùng cô cũng đến. Mời ngồi bên này.
- Mời ngồi đây. - Cảm ơn.
Cô uống gì không?
Trà xanh? Cà phê?
Chồng sắp cưới của tôi ra ngoài mua hoa quả, song anh ấy không về nữa.
Tôi báo cảnh sát là anh ấy mất tích, nhưng họ bảo tôi đợi.
- Rồi tôi nghe nói anh ấy bị tàu đâm chết. - Hả?
Cô nói kĩ hơn được chứ?
Khi tôi có bầu, tôi đã chuyển đến sống cùng anh ấy.
Tối đó chúng tôi đã ở cùng nhau.
Nhìn ngon thật đấy.
- Anh đi mua nhé. - Trễ quá rồi.
No comments yet. Be the first to leave one.