De første 200 linjer.
Bạn biết đó, người ta nói như thể mọi chuyện tự dưng thế này,
nhưng bạn phải nhớ là tôi đã nổi tiếng
kể từ năm tôi lên 19 tuổi,
và rồi bạn trở nên mệt.
Bạn muốn giống như Byron, bạn muốn đến Hy Lạp,
bạn muốn buôn bán súng ở châu Phi.
Và khi bạn có được thứ mình muốn...
bạn còn muốn gì nữa?
Vậy là anh lại làm hư cái điện thoại nữa.
Anh còn có một gia đình.
Anh có quan tâm không vậy hả?
Anh bạn, anh lại mất tin tức nữa rồi,
và liên tục mất tin tức.
Nếu anh chết thì anh cho tôi biết chứ?
Tôi nhận được rất nhiều cuộc gọi.
Nếu có chuyện gì thì
anh phải nói ra.
Bọn em sẽ đến.
Này, anh quên tiền thối kìa.
Thôi nào.
Thôi nào.
Mau lên.
Còn chờ gì nữa hả?
Mau đi.
Hay thật.
Xin chào trại.
Nếu anh có vấn đề với cây súng thì tôi hoàn toàn hiểu.
Tôi săn bắt chỉ để lấy sữa..
Anh là ai?
Những câu hỏi hay, những câu hỏi cơ bản.
Anh từ đâu đến? Anh sẽ đi đâu?
Anh là ai?
- Không ai cả. - Nói chung thì có là ai không?
Đó là vấn đề đó anh bạn.
Anh không phải là người nói nhiều. Tôi thích thế.
Anh biết đó, anh gặp mọi người ở đây rồi họ chỉ...
họ sẽ nói cho anh biết thứ mà họ muốn anh nghĩ họ là ai,
điều đó đã tệ rồi,
hoặc nói cho anh biết điều mà họ thật sự nghĩ mình là ai thì còn tệ hơn.
Họ nghĩ họ từ đâu đến, họ nghĩ họ sẽ đi đâu,
hoặc họ muốn đi đâu.
Ý tôi là, anh gặp một người và người đó cho anh biết...
"Tôi có một đứa con, một gia đình tuyệt vời"
Anh ta nói thế với anh.
Và có thể anh ta tin điều đó là thật nhưng tôi nghĩ,
cái chuyện anh ta có nhà và có con thì có là gì.
Ý tôi là đó là những thứ cơ bản.
Ngân hàng có một căn nhà.
Người vợ có một đứa con.
Anh sẽ hiểu nếu cô ta không có.
Ngân hàng có một căn nhà.
Anh trả cho ngân hàng, không phải trả thuế.
Anh sẽ thấy ai là người sở hữu nhà anh.
Anh thuê nó của chính phủ.
Vậy đây là chuyện xảy ra với anh hả?
Anh bạn à, không có gì dễ dàng thế đâu.
Không, không, không có gì dễ dàng thế đâu.
Đó là cái chân của Ahab, anh bạn. Đó chỉ là câu chuyện vớ vẩn thôi.
Một câu chuyện mập mờ.
Anh biết, tôi tin là nếu Ahab có hai chân,
và muốn con cá voi vì những lý do mà anh ta không thể giải thích,
nhưng coi việc mất chân như là động lực thì...
giống như suy nghĩ của vợ giám đốc điều hành vậy.
- Anh có biết gì về chuyện đó không? - Không.
Tôi thích những điều ác không có động cơ.
Tôi thích Shakespeare.
Chúc mừng.
Ta hãy nói về sa mạc đi.
Nói về điều anh muốn nói.
Chúa Jesus đến từ đây. Sa mạc.
Không phải chỗ này. Sa mạc khác.
"Lò nung của tôn giáo, sa mạc"
T.E. Lawrence đã nói thế.
Hãy nhìn thế giới nơi những người cô độc
phát điên ở trong sa mạc.
Chúa Jesus xuất hiện,
có một cuộc đối thoại về sự tồn tại với chính ngài.
Đoạn nổi tiếng nhất, chắc anh cũng biết.
"Ta ở đây, ta là Jesus"
"Ta trở thành thế này có đáng không?"
"Tồn tại hay không tồn tại"
Vấn đề lúc nào cũng nằm ở đó đúng không?
Tồn tại hay không tồn tại.
Và còn nơi nào khác để nghĩ về chuyện đó ngoài nơi....
hư vô?
Trong trường hợp của Jesus,
ông ấy có cuộc nói chuyện với một khía cạnh khác của mình,
để cho dễ tranh luận thì ta sẽ gọi nó là ác quỷ.
"Ông có thể có thế giới" Ác quỷ nói.
"Vua của thế giới, hoặc là ông có thể làm điều gì đó tốt đẹp."
Hiện tại thì vô dụng nhưng đến tương lai,
rõ ràng là có ảnh hưởng đến một cuộc hành hình của người La Mã,
điều đó thật đau đớn"
Đó là điều mà ông ấy đã suy nghĩ trong sa mạc.
Điều gì dẫn chúng ta đến chuyện anh nghĩ gì khi ở sa mạc vậy?
Tôi nghĩ đến một người cầm súng,
người không thích chính quyền, bước vào
giả vờ như là ác quỷ.
- Anh thích chính quyền hả? - Không.
- Anh muốn bán linh hồn? - Anh có gì?
Gái, tiền, sự nổi tiếng?
Tôi chỉ có nghèo khổ và tăm tối thôi nếu anh muốn.
Ừ, tôi có nhiều lắm. Tôi dư luôn đó.
Anh làm gì ở ngoài này?
Tôi gặp nhiều người lữ hành.
Người ta vào sa mạc và đụng độ cướp.
Rất truyền thống.
Thật ra, nó là hầu hết trong kinh thánh.
Đó và chiến tranh.
Tôi đang làm đầu anh nổ tung đó.
Không, tôi chỉ thử thôi. Vài ý tưởng.
Chỉ là một cuộc đối thoại.
Tôi có khuynh hướng hướng đến những điều kỳ lạ.
Tôi nên cảm ơn anh vì ly cà phê và lấy súng đi rồi nhỉ?
Tôi sẽ cảm ơn anh vì ly cà phê và lấy súng đi đây.
Nếu tôi muốn giết anh,
tôi sẽ đứng đó và bắn anh rồi.
Vậy thì anh sẽ không thể giả vờ làm ác quỷ được.
Được rồi.
Chúng ta có rắc rối. Tôi hiểu điều đó.
Tôi rất cảm kích.
Tôi sẽ đưa đạn choa nh.
Anh cứ giữ đi. Tôi sẽ lấy cây súng.
Không.
Chà...
trong trường hợp đó.
Sa mạc không phải là nơi để dùng dao.
Anh đã đi vào nhầm chỗ rồi dó.
Anh bạn, anh nói điều đó có quá trễ lắm không?
Chết tiệt.
Anh tiêu rồi, anh bạn.
Anh tiêu rồi.
Thứ 7.
Tôi chưa bao giờ đến đây.
Tôi cũng thế.
Chơi thôi anh bạn.
Chơi thôi.
Ừ, nếu là mình thì cũng sẽ không cho mình lên thôi.
Khách hàng số 1.
Chuyện xảy ra ở tòa chỉ là một câu chuyện.
Không phải là thật.
Chuyện phổ biến ở tòa là hai câu chuyện hư cấu,
tạo ra câu chuyện hợp lý nhất với mẫu số chung thấp nhất.
Tôi không có hỏi. Tôi đã biết rồi.
Anh còn câu hỏi nào
cần tôi trả lời không?
Những gì tôi định nói nếu quá phức tập để giải thích,
thì anh sẽ không giải thích đúng không?
Phải.
Tôi sẽ gọi anh sau.
Chào, có muốn cà phê không?
Xe tôi bị hư. Cho người kéo về đi.
Nó ở trong sa mạc. Tọa độ ở mặt sau.
Chào mừng anh trở lại. Căn nhà mới thế nào?
Tôi biết anh bận nhưng anh có thời gian đọc kịch bản của tôi không?
Không.
Ừ, tôi làm hư xe rồi.
Tôi biết nó là xe bên sản xuất.
Nó đã được lấy ra chạy cách đây 3 tháng.
Không, tôi không muốn mấy ghi chú đó. Anh mù chữ hả Norman.
Anh đã viết nó năm 21 tuổi.
Nếu anh đưa tôi ghi chú thì tôi sẽ đến và...
Giờ anh ta sẽ giết tôi nếu tôi có ý tưởng hả?
Anh biết anh ta sẽ nói gì nếu tôi nói vậy không?
Anh ta nói điều đó có nghĩa anh sẽ sống mãi mãi. Anh ta chết đi là vừa.
- Xử anh ta đi sếp. - Chết tiệt.
Này, đọc lại xem ta đã viết gì.
Thứ duy nhất đáng để làm là thứ bất khả.
Đó là câu mà tôi không nghĩ khán giả sẽ hiểu.
Ngoài ra khán giả sẽ không chấp nhận một người giàu có không thể hạnh phúc.
Tôi dùng từ "mâu thuẫn" được không?
Không. Đừng gởi đi.
Này, tại sao tấm vải lại thế này?
Anh phải cắt theo đường thẳng chứ, Manuel.
Cái gì, anh đang phê thuốc hả?
- Đồ khốn. - Anh thấy thứ đó chứ?
Khách hàng....
Khách hàng sẽ không để công ty tôi giúp anh ta.
Giờ tôi phải làm gì đây?
Anh không có công ty, Norman.
Đây mới là công ty của anh.
Còn đây là đời sống riêng của anh.
Cái đó kém lắm. Rất tầm thường.
Tôi đã mất ấn tượng đầu tiên và quỹ đầu tư,
một cách tạm thời, chỉ vì một hiểu lầm
và anh làm vậy với tôi sao? Thật chả ra sao hết.
Tôi có vấn đề khác với thằng con anh.
- Anh ta đánh đập người tài. - Đó là vấn đề hả?
Không phải vấn đề tài chính.
Nhưng nếu tôi để rò rỉ chuyện này thì sao? Tôi sẽ tung tin ra.
Đó là điều tôi sẽ làm. Tôi sẽ tung tin ra.
Anh biết làm sao ra khỏi đây nhỉ?
Rẽ trái và cút đi, gặp sau.
Rẽ trái rồi rẽ phải.
Dù sao thì ta cũng tiêu thôi.
Súng.
44, 40.
Giết chết hết những người khác.
Bị mất một phần.
Anh mới đến thành phố hả?
No comments yet. Be the first to leave one.