De første 200 linjer.
Chị nhìn Ray và nói: "Tôi muốn anh ấy là bạn trai...
... nhưng anh ấy phải thay đổi cách sống." - Chị đang nói về vấn đề gì?
Một vấn đề đã gây ra...
... hiểu nhầm của chúng tôi, chị biết đấy. Một lần, chỉ vì tôi không muốn quan hệ với anh ấy.
Anh ấy nói: "Nếu cô không muốn, tôi sẽ gọi người khác." - Chị thấy chuyện đó thế nào?
- Ồ, không! - Tôi không thể dừng lại!
Dừng lại ở 4.000 và một vòng quay!
Không phải vì thế mà nó xảy ra.
Anh đã say và nghĩ là đang làm tình với tôi.
Đúng!
- Nó khác kiểu mát-xa bình thường như thế nào? - Gợi tình hơn.
- Tôi phải biết khi thấy một người tốt. - Có lẽ em đúng!
- Jami, anh... - Không!
Đó là tay hề truyền hình đã giết em trai mình một cách tàn nhẫn.
Các vị khách sẽ tiết lộ về vụ đàn áp công nhân ngành thực phẩm.
Mr. Davis, ông có thích cho kem và đường vào mắt không?
- Ra ngoài! - Cái gì!
Ít ra, theo như tôi hiểu, chị có điều muốn nói với họ.
Tôi là một người đàn ông.
Chúa ơi! Người mắc cáp đâu nhỉ?
Làm ơn gọi Rich Legatos.
Chào Bill!
- Rick, có điện thoại! - A lô! Xin chào! Tình hình thế nào?
Rất tệ, người mắc cáp mất tích. Rõ ràng anh ta phải có mặt lúc 8h.
- Anh chưa gọi Robin phải không? Hãy nói là anh không gọi cô ấy. - Không! Tôi để cô ấy có không gian riêng.
- Không thể tin là cô ấy làm việc này. - Anh không nên hỏi cưới cô ấy. Anh là một kẻ khùng.
Cô ấy chỉ cần nói không. Không cần đá tôi ra khỏi nhà. Tôi thấy mình giống Felix Unger.
- Đi thôi! - Cho tôi một phút!
Nghe này, một lời khuyên nhỏ.
Cho gã mắc cáp 50 đô la. Anh sẽ được xem phim miễn phí. Ngay cả phim hạng 3.
- Tôi không thể làm việc này. Tôi không thạo việc này. - Nếu anh ta từ chối tôi thì sao? Tôi sẽ giống một thằng ngốc!
Không ai từ chối đâu. Không bao giờ xảy ra.
- Tôi phải đi đây. Nói chuyện sau nhé. - Được rồi.
Xin chào, đây là Robin Harris. Steven không sống ở đây nữa. Nếu muốn gặp xin hấy đến số 55...
- Người mắc cáp đây! - Tuyệt lắm!
- Người mắc cáp! - Đừng đi!
- Chờ đã! - Người mắc cáp đây!
- Tôi tới đây! - Người mắc cáp!
Đến đây! Đừng đi!
Người mắc cáp! Chúa ơi!
Này, chờ đã! Quay lại đi!
- Xem ai gọi tôi đến nào! - Lẽ ra anh phải đến từ cách đây 4 giờ.
Vậy sao? Vậy tôi là kẻ chậm chạp?
Đúng! Tôi định đi tắm hơi, nhưng giờ thì đóng cửa rồi.
Có lẽ tôi không nên đến. Ngốc thật.
Tôi chỉ đùa thôi!
Làm việc nào.
Nơi ở cũ kĩ của McNair.
Họ không bao giờ lau sạch sàn nhà sau những gì xảy ra.
Xảy ra chuyện gì?
Họ nuôi nhiều mèo.
Đây là phiếu đánh giá. Xin gửi nó khi tôi xong việc.
Gửi tới ông chủ của anh à?
Không, tới chỗ tôi. Tôi thuộc mẫu người ưa hoàn hảo.
Hoàn h...ả...o.
Để xem chúng ra phải làm gì nào?
Đây có thể là một nơi tuyệt vời.
Nào, cưng!
Nào, nói với tôi đi!
Cho tôi biết anh thích nó ở đâu.
Chào mẹ!
Đây là cái anh muốn? Đây là chỗ anh cần nó?
Nói đi nào! Chỗ này thì sao?
Đó là một nơi tuyệt vời. Ngay đây!
Vậy là cô ta đã đuổi anh.
Gì cơ?
Lúc chuẩn bị làm dịch vụ cho anh,
tôi biết anh đã mắc dây xuyên qua thành phố ở nút 1268,5 Chestnut.
Tuần trước, hóa đơn được gửi cho Robin Harris.
- Nghe như trái tim tan vỡ. - Tôi không muốn nói chuyện này với anh.
- Anh chỉ cần mắc cáp thôi. Tôi sẽ đi thay quần áo. - Cứ việc.
Tôi không để ý đâu.
Có thể anh muốn mặc áo choàng tắm.
Vì anh sẽ lướt kênh ngay thôi.
"Vậy là kết thúc ngày thứ 44 xét xử ngôi sao điện ảnh nhí Sam Sweet,"
"người bị buộc tội đã bắn anh trai sinh đôi Stan một cách tàn nhẫn."
"Họ là ngôi sao của vở hài kịch "Phiền toái nhân đôi",
"phát sóng từ năm 1977 đến 1984".
Ai làm vỡ thế?
- Là anh ấy! - Là em ấy!
Cuộc sống không còn dễ chịu sau khi chương trình bị hủy bỏ.
Hollywood thấy khó chịu và tách họ ra. Sam chán nản quay ra ăn cắp.
Trong khi anh trai ấn tượng hơn, rơi vào một giáo phái cực đoan có tên là "Tình anh em"
- Hôm nay, luật sư bào chữa là do tị nạnh sinh đôi. Còn gọi là hội chứng căng thẳng sinh đôi...."
Xảy ra chuyện gì vậy?
Sự sắp đặt các thiết bị của anh... đã gây nhiễu bộ thu tín hiệu.
- Tôi đã xê dịch vài thứ, làm thông thoáng. Tuyệt không? - Có lẽ vậy!
Có chút giấy tờ cần anh điền.
Kiểu đường phố í mà. Bắt đầu bằng việc biết ai đó rồi công việc hoàn thành.
Kí vào đây.
Tôi thấy việc này thật tuyệt.
- Chờ đã! - Gì thế?
Có một việc... Tôi có người bạn, anh ta cho người lắp cáp 50 đô la,
và được xem tất cả các kênh phim miễn phí. Anh có biết chuyện này không?
- Ý anh là mắc cáp chui? - Vâng!
- Ai bảo anh? Tên anh là gì? - Quên đi!
Anh muốn hối lộ tôi. Đó là việc phi pháp.
Ở bang này, nếu phạm tội, anh có thể bị phạt 5.000 đô la hoặc 6 tháng án treo.
Ôi không. Thật ngớ ngẩn. Tôi chỉ hỏi thế thôi.Quên nó đi.
Đùa vậy thôi.
Anh dễ bị lừa quá.
Tỉnh đi anh bạn ngủ gật. Hãy ngửi mùi muối mặn.
Tôi sẽ làm phấn khởi lên.
- Chỉ là giúp nhau thôi mà. - Thật tuyệt!
Anh hay đấy, anh sẽ ngạc nhiên, vì nhiều khách hàng coi tôi như thằng đểu.
Như thể tôi là một thợ sửa ống nước, hay đại loại thế.
Đây là số nhắn tin của tôi. Chỉ dành cho khách hàng đặc biệt.
- Đừng gọi đến công ty, họ sẽ bắt anh chờ. - Cảm ơn anh! Anh sẽ được đánh giá cao.
Có lẽ lúc nào đó tôi sẽ kết nối vệ tinh cho anh, cho anh biết nó hoạt động thế nào. Thực sự khó tin đấy.
- Được, hôm nào ta sẽ làm. - Ngày mai được không?
- Ngày mai thì không được. - Tại sao? Anh sẽ là gì? Ngồi đâu đó mà than vãn quá khứ?
Không!
- Được rồi. Tôi quá lời rồi. Xin lỗi! - Anh không quá lời đâu.
- Không ư? Tuyệt! Tôi sẽ đón anh lúc 6h30.
Có 24 phòng học, mỗi phòng có thể chuyển thành nhà ở rộng 130 mét vuông.
Có bể bơi cỡ Olympic, 2 sân tennis, phòng tập thể dục,...
có sân khấu nếu cư dân muốn trình diễn vở Oklahoma.
Oklahoma!
Và quan trọng nhất là kết cấu rất linh hoạt.
Nếu bỏ tiền ra, ta sẽ dễ dàng có được nó.
Này, Steve!
Căng thẳng nhỉ? Nhưng anh đã thành công! Anh thấy thế nào?
Tốt!
Hình như anh có xích mích gia đình nhỏ?
Vâng! Robin và tôi đang căng thẳng. Tôi đã chuyển ra ngoài, chắc chỉ tạm thời thôi.
Tôi nói thẳng nhé: Nếu tôi phê duyệt dự án này, và anh làm hỏng thì không phải là việc của tôi. Tôi hoàn toàn tin tưởng anh.
- Anh biết tôi từ đâu đến chứ? - Tôi hiểu rồi.
"Tôi kiên nhẫn hơn, yêu đời hơn. Họ bảo tôi thế."
Không ai xem chương trình này lại tin rằng, họ có thể cải thiện được điều gì đó trong đời mình.
Nếu họ kiếm được nhiều tiền mà rất nhiều người khó kiếm được, thì có thể các mối quan hệ của họ không tốt lắm, vì họ bận kiếm tiền...
Hãy gọi điện ngay và bạn sẽ thích hệ thống quyền lực cá nhân thành công hoàn chỉnh, được dùng thử miễn phí 30 ngày.
Steve! Steven!
Steve! Đến lúc đi rồi.
Này, Steve!
Xuống đây nào! Còn chờ gì nữa... giấy mời ư?
Xe buýt đặc biệt đây! Đi thôi!
- Công việc thế nào? - Này anh bạn!
Tôi đã uống vài ly. Có lẽ anh muốn xuống xe.
Đó là khiếu hài hước của tôi. Cảm ơn vì đã đi chơi.
Phần lớn mọi người nghĩ lắp cáp chỉ là cái gì đó đơn giản thò ra ngoài tường. Họ không xem nó hoạt động như thế nào?
- Chính xác là ta đi đâu? - Dạo chơi trên xa lộ thông tin.
Đôi khi tôi tới đây để suy nghĩ. Làm thoáng đầu óc.
Lấy lại tinh thần.
Nó đây.
Lúc này nó đang gửi thông tin giải trí tới hàng triệu người.
- Thật ấn tượng! - Thấy không? Tôi biết anh sẽ đánh giá cao mà.
Giờ là tương lai.
Chẳng bao lâu nữa... tất cả các nhà ở Mỹ, sẽ sớm tích hợp tivi, điện thoại và máy tính.
Bạn có thể thăm bảo tàng Louvre trên một kênh, hoặc xem đấu vật nữ trên kênh khác.
Có thể mua sắm tại nhà hoặc chơi "Trận chiến sinh tử" với người bạn ở Việt Nam!
Khả năng là vô hạn!
Khi còn nhỏ, mẹ tôi làm việc suốt đêm. Tôi chưa bao giờ gặp bố.
- Nhưng chiếc tivi cũ luôn ở đó với tôi. - Tôi hiểu ý anh.
Bố tôi có nhà cũng như không.
Thật khó khăn. Chắc nhiều lần anh bị bỏ rơi?
Thực tế không phải bố là người hiểu biết nhất nữa.
Mà nó là một cú đá với mũi giầy công nhân Kodiak bằng thép.
Một chuyến đi vào viện, người đầy máu và vết thâm.
Nhưng điều đó không giết được ta mà khiến ta mạnh mẽ hơn.
Anh trai tôi là bác sĩ tâm lý.
Thì sao?
Không có gì.
- Anh rất yêu bạn gái của mình? - Vâng tôi nhớ cô ấy.
Tôi hỏi cưới cô ấy, và cô ấy đuổi tôi đi. - Tôi ghét điều đó.
- Vâng, cô ấy nói rằng tôi gây quá nhiều áp lực với cô ấy. - Phụ nữ là mê hồn trận, anh bạn ạ.
Tôi nói thật nhé.
Chắc anh không nghe cô ấy. Anh chỉ cố nói những gì cô ấy muốn nghe.
Cô ấy muốn anh khao khát tìm hiểu xem cô ấy là ai.
Phụ nữ là tất cả sự lộng lẫy đầy phức tạp.
Khi anh yêu chân thành, anh sẽ được đáp lại gấp nhiều lần.
Anh nói đùng. Sâu sắc đến khó tin.
Tôi biết. Đó là ý tưởng cuối cùng của Jerry Springer trong chương trình thứ Sáu.
Anh biết gì không? Phụ nữ dễ bị lừa với phim "Không ngủ ở Seattle" phát trên kênh HBO tháng này.
- Đó là mồi nhử của anh đó. - Robin thích bộ phim đó.
Tất cả phụ nữ đều thích. Lần sau hãy bảo cô ấy là anh tự nấu bữa tối và xem tivi.
- Và nói có vẻ anh chưa bao giờ hạnh phúc hơn thế. Cô ấy sẽ chạy đến với anh. - Có lẽ tôi sẽ cố gắng thử xem sao.
Tôi ngại nói về điều này, nhưng tôi chưa biết tên anh.
Anh thực sự muốn biết tên tôi?
- Thật không? - Vâng!
Ernie Douglas. Nhưng bạn bè thường gọi tôi là Chip.
Tạm biệt!
Việc này kết thúc ngày phát sóng.
Anh không nghe em! Anh giả vờ hiểu...
nhưng thực ra anh chỉ nói... những gì anh nghĩ em muốn nghe.
Anh muốn biết từng chi tiết, của sự lộng lẫy đầy phức tạp ở em.
Anh có thể hiểu việc lần này là tốt cho hai ta. Anh không điên.
- Đôi khi xa nhau lại có ích. - Em nói đúng.
Vì thế mà anh muốn đến đây để nói với em...
Anh phải quay về văn phòng.
- Tối mai anh sẽ làm gì? - Anh sẽ tự nấu cơm và xem tivi,
- chương trình "Không ngủ ở Seattle" trên truyền hình cáp. - Thật ư? Em thích bộ phim đó.
Nếu rỗi, sao em không ghé qua và xem căn hộ mới của anh nhỉ?
- Có lẽ em sẽ đến. - Gì cũng được.
Xin chào! Tôi là Tabitha Soren, bản tin MTV. Hôm nay, trong vụ án Sam Sweet,...
bên nguyên đã bật lại cuộc gọi 911 của Sam Sweet vào đêm anh ta sát hại anh trai.
Còn nhớ Sweet đã thú nhận một tháng sau đó.
Ôi Chúa ơi! Em trai của tôi đã bị bắn!
Hình như là một tên băng đảng Châu Á nào đó.
Tôi thấy ai đó giống người Châu Á,
hắn nói thứ ngôn ngữ khác.
No comments yet. Be the first to leave one.